Gió lạnh lướt qua hành lang, cuốn theo một làn hương thơm dìu dịu.
Sở Dật chậm rãi bước trên hành lang, ánh mắt lướt từng chút một qua biển hoa trước mặt.
Vô số đóa hồng lay động theo gió, dập dờn thành từng đợt sóng đỏ rực trước mắt anh.
Một cánh hoa thoát khỏi cành, xoay tròn trong gió rồi nhẹ nhàng bay về phía anh.
Theo bản năng, Sở Dật giơ tay đón lấy cánh hoa mềm mại ấy. Anh xòe lòng bàn tay, đầu ngón tay khẽ v**t v* cánh hoa, ánh mắt có chút thất thần.
Có ngàn vạn lời muốn nói nghẹn nơi cổ họng nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
"Sở Dật?"
Một giọng nữ đầy ngạc nhiên vang lên.
Sở Dật nghe tiếng liền quay đầu, thấy Lưu Tuyết Anh mặc thường phục đứng cách đó không xa, gương mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
"Bác sĩ Lưu."
Sở Dật đáp một tiếng.
Lưu Tuyết Anh nhanh chân bước tới, ánh mắt không ngừng quan sát gương mặt anh.
Cô cẩn thận nhìn biểu cảm của Sở Dật trước. Thấy chân mày anh giãn ra, không giống dáng vẻ đang ôm tâm sự, cô mới âm thầm thở phào.
Gãi gãi má, Lưu Tuyết Anh dè dặt hỏi: "Ờm... Anh với Tần tổng... chắc không cãi nhau vì chuyện đánh dấu chứ?"
Đánh dấu?
Sở Dật khựng lại trong giây lát, rồi mới nhớ đến cuộc điện thoại mình từng gọi cho Lưu Tuyết Anh để hỏi về dấu ấn vĩnh viễn.
Khóe mày anh khẽ nhướng lên, bật cười.
"Ban đầu đúng là định gây chút rắc rối cho anh ấy."
"Nhưng bây giờ... coi như bỏ qua rồi."
Nghe vậy, Lưu Tuyết Anh thở phào nhẹ nhõm rồi gật đầu.
Nhưng trên mặt cô vẫn đầy vẻ bất ngờ. Dù sao thì lúc đó, giọng điệu của Sở Dật trong điện thoại thật sự chẳng mấy vui vẻ.
Cô còn tưởng giữa hai người ít nhất cũng phải xảy ra một trận cãi vã long trời lở đất.
Không ngờ bên cô còn chưa nghe thấy chút động tĩnh nào, mọi chuyện đã êm xuôi cả rồi.
Đang nghĩ ngợi, Lưu Tuyết Anh bỗng nắm bắt được một chi tiết quan trọng.
Cô lập tức quay đầu, ánh mắt tập trung trở lại trên gương mặt Sở Dật, từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá anh một lượt.
Ngay sau đó, hai mắt cô hơi mở to.
"Anh... cậu với Tần tổng ở bên nhau rồi?"
Dù là câu hỏi, nhưng trong lòng Lưu Tuyết Anh đã có đáp án.
Quả nhiên, Sở Dật nhìn thẳng vào mắt cô, không chút do dự gật đầu.
"Ừ."
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lưu Tuyết Anh lập tức nhắm chặt mắt, há miệng hít một hơi thật sâu.
Hơi thở ấy vừa dài vừa sâu, như thể muốn hít hết hương hoa hồng ngập tràn cả khu vườn này vào phổi.
Sau đó, cô chậm rãi thở ra.
Khi mở mắt lần nữa, trong ánh mắt chỉ còn lại vô vàn cảm khái.
"Cuối cùng... cuối cùng cũng thành rồi!"
Sở Dật bị phản ứng chẳng đầu chẳng cuối ấy làm cho ngơ ngác.
Chuyện gì vậy?
Anh đang định mở miệng hỏi thì Lưu Tuyết Anh bỗng lớn tiếng hét lên: "Một tháng! Một tháng!"
"Hai người có biết một tháng nay tôi đã sống thế nào không?! Có biết không hả?!"
Tiếng hét lớn đến mức làm Sở Dật giật bắn mình.
Giống như ngọn núi lửa đã bị dồn nén quá lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát, Lưu Tuyết Anh lúc này kích động vô cùng.
Cô nhịn!
Cô nhịn đến sắp phát điên rồi!
Kể từ sau khi biết tình cảm giữa Tần Xuyên Từ và Sở Dật là yêu nhau từ hai phía, cô ăn gì cũng chẳng thấy ngon, ngủ cũng không thấy yên!
Ngày nào trong đầu cũng như có hai phe đánh nhau, nghĩ xem có nên lén Tần Xuyên Từ, âm thầm nói hết sự thật cho Sở Dật hay không.
Xin hai người đấy!
Đừng giả vờ nữa có được không!
Thế mà mệnh lệnh không được nhiều lời của Tần Xuyên Từ lại đè nặng lên đầu cô, khiến cô rối rắm đến mức rụng thêm bao nhiêu sợi tóc.
Cho đến ngày nhận được cuộc gọi của Sở Dật, cô lập tức biết chuyện này không ổn.
Vì để sau này không phải ngày nào cũng đối mặt với tâm trạng lúc nắng lúc mưa của Tần Xuyên Từ, Lưu Tuyết Anh đã quyết tâm mặc kệ cái mệnh lệnh chết tiệt ấy, nhất định phải chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó!
Kết quả...
Chỉ còn đúng một câu quan trọng nhất...
Sở Dật... Sở Dật lại cúp máy mất rồi!
Trời ơi!
Lúc đó cô nghẹn đến mức suýt chút nữa tắt thở ngay tại chỗ!
Suốt hơn nửa tháng sau đó, cô càng sống trong thấp thỏm, chỉ sợ nghe được tin xấu.
Cho đến lúc này, khi tận mắt nhìn thấy Sở Dật đứng trước mặt, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của cô mới thật sự được đặt xuống.
Sau khi trút hết cảm xúc, Lưu Tuyết Anh lập tức lấy điện thoại từ trong túi ra, ngón tay thoăn thoắt thao tác trên màn hình.
Chẳng mấy chốc, điện thoại của Sở Dật rung lên liên tục.
"Mau, xem hết mấy cái này đi."
Lưu Tuyết Anh nghiêm mặt, giọng điệu không cho phép từ chối.
Sở Dật đầy vẻ khó hiểu, nhưng thấy cô kích động như vậy, anh vẫn phối hợp lấy điện thoại ra.
Màn hình sáng lên.
Là một loạt tài liệu do Lưu Tuyết Anh gửi tới.
Anh tiện tay mở tài liệu đầu tiên.
Chỉ vừa nhìn, ánh mắt đã không thể rời đi nữa.
Vẻ kinh ngạc trên mặt dần dần bị thay thế bằng sự sững sờ.
Mỗi lần ngón tay lướt lên thêm một trang, đồng tử của anh lại khẽ run thêm một chút.
Một phần trong số những báo cáo ấy ghi chép tỉ mỉ sự thay đổi của tỷ lệ tương thích pheromone giữa anh và Tần Xuyên Từ từ lần đầu gặp mặt cho đến hiện tại.
Phần còn lại là kết luận nghiên cứu về giới tính Enigma.
Gió nhẹ lướt qua biển hoa.
Những đóa hồng khẽ đung đưa theo gió.
Lưu Tuyết Anh nhìn biển hoa hùng vĩ trước mắt, khẽ thở ra một hơi.
"Tôi biết ngay mà... mấy thứ này Tần tổng chắc chắn chưa từng cho anh xem."
Cô hắng giọng hai tiếng, dường như có chút ngượng ngùng.
"Ừm... Tần tổng trả lương với đãi ngộ cho tôi rất cao. Tuy đúng là ngài ấy có hơi đáng ghét thật... nhưng mà... khụ, nhận nhiều tiền như vậy rồi, tôi cũng phải nói giúp ngài ấy vài câu."
Sở Dật tắt màn hình điện thoại, chậm rãi nhìn sang Lưu Tuyết Anh.
Lưu Tuyết Anh tiếp tục nói: "Sở Dật, đừng thấy Tần tổng lúc nào cũng bình tĩnh, điềm nhiên như vậy. Thật ra có vài chuyện... Ngài ấy cũng ngại không biết phải tự mình nói với anh thế nào."
"Ngài ấy thích anh... còn nhiều hơn rất nhiều so với những gì anh tưởng tượng. Những tài liệu và kết luận này, tôi không dám nói đúng một trăm phần trăm, nhưng đúng tám mươi phần trăm thì hoàn toàn không thành vấn đề."
"Pheromone của anh có thể cứu mạng ngài ấy, chuyện đó là thật. Thế nên tôi nghĩ... đôi khi anh cũng sẽ tự hỏi, rốt cuộc ngài ấy thích chính con người anh, hay chỉ vì anh có thể cứu mạng ngài ấy."
"Về chuyện này, tôi chỉ có thể nói rằng..."
"Đối với một Enigma, thay vì nói anh là vận may một phần tỷ giữa hơn một tỷ người của Liên Bang..."
"Thì đúng hơn là... Ngài ấy đã lựa chọn anh, để anh trở thành người duy nhất có thể nắm giữ sinh mạng của ngài ấy."
"Sở Dật, quá khứ và tương lai thì tôi không dám nói. Nhưng ít nhất là ở hiện tại... Tần Xuyên Từ có lẽ là người yêu ngài nhất trên thế giới này, không có người thứ hai."
Nói đến đây, trên gương mặt Lưu Tuyết Anh nở một nụ cười. Cô giơ tay chỉ về biển hoa trước mắt.
"Anh nhìn đi... bây giờ cả hành lang này đều trồng hoa hồng."
"Nghe bác Trương kể, trước đây Tần tổng cực kỳ ghét hoa hồng."
"Bởi vì ông bố 'tốt đẹp' của ngài ấy ngày xưa rất thích cầm hoa hồng đi lừa Omega khắp nơi, còn đưa những người đó về nhà."
"Tần tổng ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, nên trước kia chỉ cần nhìn thấy hoa hồng là đã thấy chướng mắt."
"Còn bây giờ..."
"Ngài ấy yêu ai yêu cả đường đi."
Lưu Tuyết Anh nhìn Sở Dật, đáy mắt ánh lên ý cười trêu chọc.
"Tôi nghĩ... từ nay về sau, bất kể là mùa nào..."
"Ngài ấy cũng sẽ không để bất kỳ đóa hồng nào ở nơi này phải héo tàn nữa."