Chương 212 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Cơn buồn ngủ của buổi sáng nhanh chóng tan biến.

Bầu không khí ấm áp cũng lặng lẽ thay đổi.

Tần Xuyên Từ và Sở Dật nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy d*c v*ng trong sâu thẳm đôi mắt đối phương.

Tần Xuyên Từ giơ tay ôm anh vào lòng lần nữa, cúi đầu, những nụ hôn ấm áp men theo bờ vai Sở Dật chậm rãi lưu luyến.

Từng tấc da thịt của Sở Dật đều phảng phất hương hoa hồng, khiến hắn quyến luyến không nỡ rời.

Sở Dật mặc cho Tần Xuyên Từ tùy ý trêu chọc trên người mình, cảm nhận từng đợt run rẩy do hắn mang lại. Anh có chút khó chịu mà siết chặt vòng tay, ôm lấy eo đối phương.

Đúng lúc ấy, mùi tuyết bỗng trở nên nồng đậm hơn.

Sở Dật theo bản năng khẽ hít mũi, giống như một chú chó săn lần theo mùi hương, chính xác khóa chặt nguồn phát ra mùi tuyết.

Sau gáy của Tần Xuyên Từ.

Bản năng của một Alpha lập tức chiếm lấy toàn bộ lý trí.

Trong chớp mắt, ánh mắt Sở Dật có phần thất thần, nơi đáy mắt bùng lên một ngọn lửa âm ỉ.

Tần Xuyên Từ vốn còn định tiến thêm một bước, bỗng nhận ra điều gì đó.

Động tác của hắn khựng lại, lập tức ngồi thẳng người, hai tay giữ lấy vai Sở Dật, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào anh.

Ánh mắt ấy chậm rãi lướt từ đôi mắt Sở Dật xuống đôi môi đang hơi hé mở.

Sở Dật nhìn Tần Xuyên Từ, đầu óc mơ màng vài giây, rồi chớp mắt đầy vô tội.

Tần Xuyên Từ bật cười khẽ.

Sau gáy hắn vẫn còn lưu lại cảm giác ẩm ướt.

Hắn hạ thấp giọng.

"Em... muốn cắn anh à?"

Sở Dật im lặng một lúc.

Sau đó thành thật gật đầu.

"Không được sao?"

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, như có những tia lửa điện lách tách b*n r*.

Không ai nói thêm lời nào.

Bàn tay đang giữ vai Sở Dật của Tần Xuyên Từ khẽ siết lại. Hắn trầm ngâm giây lát, sắc tối nơi đáy mắt càng thêm sâu.

"...Cũng không phải là không được."

Ngay khi câu nói vừa dứt, tiếng chuông điện thoại đã xé tan bầu không khí ám muội trong căn phòng.

Reng... reng... reng!

Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên dữ dội.

Tần Xuyên Từ chẳng buồn nhìn, giơ tay tắt luôn.

Hắn vừa định mở miệng nói tiếp thì ngay giây sau, chuông điện thoại lại vang lên.

Reng... reng... reng!

Nụ cười trên mặt Tần Xuyên Từ khựng lại.

Hắn lần nữa ngắt cuộc gọi, rồi quay sang nhìn Sở Dật, đưa tay v**t v* gò má anh.

"Sở..."

Reng... reng... reng!

Tiếng chuông bền bỉ không chịu dừng, lần thứ ba vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.

Lần này, bầu không khí lãng mạn đến đâu cũng bị phá hỏng hoàn toàn.

Sở Dật nhìn Tần Xuyên Từ, liếc sang màn hình điện thoại vẫn không ngừng sáng lên.

"Điện thoại anh reo kìa."

Tần Xuyên Từ hít sâu một hơi, trên mặt nở nụ cười hoàn mỹ rồi cầm điện thoại lên.

Tên người gọi hiển thị - Giang Phong.

Hắn bấm nghe, giọng điềm tĩnh.

"Nói đi."

Đầu dây bên kia, giọng Giang Phong lập tức truyền tới.

"Tần tổng, cô Phương đã đưa Tần Nguyên tới rồi!"

Nghe vậy, ánh mắt Tần Xuyên Từ khẽ động.

"Biết rồi."

Hắn cúp máy, ngước mắt nhìn Sở Dật.

Sở Dật nheo mắt, ghé tới hôn nhẹ lên má Tần Xuyên Từ.

"Đi thôi."

Sau khi chuẩn bị sơ qua, hai người lái xe đến trang viên Tần gia.

Sở Dật ngồi ở ghế phụ, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đang lùi nhanh về phía sau, cuối cùng vẫn đưa ánh mắt trở lại người đàn ông đang lái xe bên cạnh.

Tần Xuyên Từ vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể việc sắp phải giải quyết chỉ là một chuyện nhỏ.

Chiếc xe chạy qua cổng lớn rồi dừng trước khu nhà chính.

Sở Dật xuống xe, nhìn quần thể kiến trúc đồ sộ trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên chút cảm khái.

Tính ra, anh cũng đã khá lâu rồi chưa quay lại nơi này.

Đi theo sau Tần Xuyên Từ, anh cùng hắn bước vào trang viên.

Ánh mắt Sở Dật lướt một vòng quanh khuôn viên, cuối cùng dừng lại trên tấm lưng của Tần Xuyên Từ.

Tần Nguyên đã bị bắt về.

Kết cục đang chờ cậu ta, không cần nói cũng biết.

Tiếp theo đây, giữa hai anh em họ nhất định sẽ có một cuộc đối đầu cuối cùng.

Sở Dật mím môi.

Dù sao đi nữa... anh cũng không thích hợp xuất hiện trong những tình huống như vậy.

"Đúng lúc em còn để ít đồ ở ký túc xá, em qua lấy một chút." Sở Dật đột nhiên lên tiếng.

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ dừng bước, quay đầu nhìn anh, đáy mắt thoáng hiện một tia ý cười.

Hắn gật đầu.

"Được."

Sau khi tách khỏi Tần Xuyên Từ, Sở Dật đi về phía khu ký túc xá của các vệ sĩ.

Đến trước căn phòng mình từng ở, anh giơ tay gõ cửa.

"Chu Ngũ."

Đợi một lúc vẫn không có ai đáp lại.

Sở Dật khẽ nhíu mày, nhập mật khẩu rồi mở cửa.

Thò đầu nhìn vào, trong phòng không có một bóng người. Chăn màn được gấp gọn gàng ngăn nắp, rõ ràng chủ nhân đã rời đi được một thời gian.

Sở Dật gãi đầu.

Đi làm nhiệm vụ rồi sao?

Anh đóng cửa lại, xoay người đi về tuyến đường tuần tra mà trước đây mình thường đi cùng Chu Ngũ.

Kết quả, người trực ban lại là hai vệ sĩ khác, vẫn không thấy bóng dáng Chu Ngũ đâu.

Không nghĩ nhiều, Sở Dật bước tới định hỏi.

Hai người vừa nhìn thấy Sở Dật, sắc mặt lập tức thay đổi, trên mặt hiện rõ vẻ câu nệ.

Cả hai đều từng làm việc cùng Sở Dật. Khi đó ai cũng nghĩ đối phương chỉ là đồng nghiệp bình thường, còn từng ngồi với nhau buôn vài câu chuyện người lớn.

Về sau mới biết... là do tầm nhìn của mình quá hẹp.

Bây giờ gặp lại Sở Dật, nhớ đến đủ thứ trước kia, hai người chỉ thấy mình ngày xưa nói chuyện chẳng biết giữ mồm giữ miệng, nên chẳng còn thoải mái như trước nữa.

"Ơ, sao lại là hai người? Chu Ngũ đâu rồi?" Sở Dật lên tiếng hỏi.

Một trong hai vệ sĩ suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng đáp: "Nếu là Chu Ngũ thì... mấy hôm trước cậu ấy xin nghỉ phép, nói là đi dự đám cưới."

Nghe vậy, Sở Dật sững người.

"Xin nghỉ? Tôi nhớ vệ sĩ Tần gia đâu được phép tùy tiện rời khỏi trang viên?"

Người còn lại hơi lúng túng đáp: "Ờ... cái này thì bọn tôi cũng không rõ. Hình như là được cấp trên đặc cách phê duyệt."

Được thôi.

Thấy hai người đều tỏ ra không được tự nhiên, Sở Dật gật đầu, cũng rất tinh ý không hỏi thêm nữa.

Sau khi chào hỏi vài câu, Sở Dật xoay người rời đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một chút thất vọng.

Sáng nay nhất thời hứng lên nên đi theo Tần Xuyên Từ đến đây. Đến giữa đường, anh mới bắt đầu cảm thấy có hơi hối hận.

Vốn dĩ Sở Dật định không xen vào chuyện giữa hai anh em họ, chỉ tìm Chu Ngũ tán gẫu giết thời gian.

Ai ngờ Chu Ngũ lại đang nghỉ phép.

Kế hoạch đổ bể, Sở Dật chỉ có thể một mình đi dạo loanh quanh trong trang viên.

Cuối cùng anh vẫn đi theo con đường cũ.

Dựa theo ký ức, Sở Dật thong thả bước đi. Anh băng qua vài bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng, tiến vào khu nhà ở.

Rồi cứ thế vòng một mạch đến nơi mà trong cả trang viên Tần gia, anh thích nhất, cũng thường xuyên lui tới nhất.

Đó là hành lang dài.

Nhưng ngay khi Sở Dật bước vào hành lang, bước chân anh chợt khựng lại.

Làn gió lạnh ùa tới, khẽ hất tung mái tóc và vạt áo của anh.

Trong không khí phảng phất một mùi hương dịu nhẹ.

Sở Dật sững người trong chốc lát rồi mới chậm rãi cất bước, tiến sâu vào hành lang.

Nơi tầm mắt chạm tới...

Là một màu đỏ thắm rực rỡ.

Mảnh đất trơ trụi ngày trước, lạc lõng giữa khung cảnh tinh xảo xung quanh, giờ đây đã được phủ kín bởi những khóm hoa hồng đỏ rực.

Từng đóa...

Từng cụm...

Nở rộ rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Hương hoa hồng quấn quýt nơi đầu mũi.

Đó chính là mùi pheromone của anh.

Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính trên mái, dịu dàng rải xuống, hắt những mảng sáng tối đan xen trên mặt đất, khiến biển hoa đang nở rộ ấy đẹp đến mức tựa như một giấc mộng.

Nơi từng là góc duy nhất trong cả trang viên trông đơn sơ, lạc lõng...

Giờ đây đã được hoa hồng tô điểm hoàn toàn.

Hài hòa đến không thể hài hòa hơn.