Chương 210 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nước G, đêm khuya.

Trong một căn biệt thự được canh phòng nghiêm ngặt ở vùng ngoại ô, Tần Nguyên nằm nghiêng trên chiếc giường trong phòng ngủ.

Trên môi cậu ta là một nụ cười đầy thích thú, đầu ngón tay thong thả lướt trên màn hình điện thoại.

Ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên gương mặt, khiến cả người cậu ta toát lên vẻ nham hiểm.

Một tin nhắn mới bật ra.

【La An: Cậu chơi tôi đấy à?!】

Khóe môi Tần Nguyên cong lên cao hơn, cậu ta cười khẩy một tiếng rồi gõ trả lời.

【Tôi có à? Tôi đúng là đã giúp anh có được Bạch Tri Kỳ, bây giờ cậu ấy cũng chẳng thể rời khỏi anh nữa. Chuyện tôi hứa với anh, tôi đã làm được rồi mà.】

【La An: Nhưng từ sau hôm đó, kỳ ph*t t*nh của Bạch Tri Kỳ trở nên cực kỳ dày đặc! Thuốc ức chế cũng không còn tác dụng! Thuốc cậu đưa tôi có vấn đề!】

Ý cười trên mặt Tần Nguyên càng đậm hơn.

【Ha, anh tưởng để một Beta có thể giải phóng pheromone của Alpha là chuyện dễ lắm sao? Loại thuốc đó đương nhiên sẽ có chút tác dụng phụ. Chỉ là kỳ ph*t t*nh thôi mà, anh giúp cậu ấy là được (. ❛ ᴗ ❛.)】

【La An: Cậu biết rõ tôi là Beta mà!】

【Không sao, loại thuốc đó tôi còn rất nhiều, tôi có thể đưa thêm cho anh.】

【Nhưng đổi lại, anh giúp tôi làm chút việc được chứ? Nghiên cứu loại thuốc này đã tốn công, chế tạo lại càng tốn sức. Anh cũng phải trả một cái giá nho nhỏ, đúng không?】

Sau khi tin nhắn ấy được gửi đi, bên kia hoàn toàn im lặng.

Tần Nguyên cũng chẳng vội.

Cậu ta ném điện thoại sang một bên, hai tay gối sau đầu, vẻ mặt đầy đắc ý.

La An à La An.

Một nhân tài như anh, để cho Bạch Tri Kỳ dùng thì đúng là quá phí phạm.

Đáng lẽ phải thuộc về tôi mới đúng!

Đương nhiên loại thuốc đó có vấn đề.

Sau khi tạm thời bị thuốc biến thành Alpha, pheromone của La An sẽ gây tổn hại cho Omega.

Trong khoảng thời gian ấy, bất kỳ Omega nào qua đêm với anh ta không chỉ có kỳ ph*t t*nh trở nên rối loạn đến mức không thể kiểm soát, mà cơ thể còn sẽ vĩnh viễn sinh ra khả năng kháng thuốc ức chế.

Bạch Tri Kỳ... cả đời này đừng hòng dùng thuốc ức chế thêm lần nào nữa.

Nếu La An chỉ đánh dấu tạm thời Bạch Tri Kỳ, vậy thì Bạch Tri Kỳ vẫn còn có thể tìm Alpha khác giúp mình vượt qua kỳ ph*t t*nh.

Nhưng trớ trêu thay, La An lại trao cho Bạch Tri Kỳ một dấu ấn vĩnh viễn.

Chỉ một nước cờ ấy đã chặn đứng luôn con đường tìm Alpha khác cầu cứu của Bạch Tri Kỳ.

Mà tỷ lệ tương thích giữa Bạch Tri Kỳ với Alpha giả do thuốc tạo ra như La An lại không đủ cao, hoàn toàn không thể kéo dài hiệu quả áp chế.

Đúng là... rơi vào đường cùng!

Tần Nguyên bật cười thành tiếng.

Chắc hẳn bây giờ, mỗi một kỳ ph*t t*nh của Bạch Tri Kỳ đều là một cực hình.

Nếu La An muốn giúp Bạch Tri Kỳ, ngoài việc đến cầu xin mình thì không còn cách nào khác.

Anh ta đã hoàn toàn rơi vào lòng bàn tay của cậu.

Cốc cốc.

Đúng lúc ấy, cửa phòng ngủ bỗng vang lên tiếng gõ.

Nụ cười trên mặt Tần Nguyên lập tức biến mất, ánh mắt trở nên cảnh giác.

Cậu ta lật người xuống giường, đưa tay sờ về khẩu súng lục trong ngăn kéo tủ đầu giường.

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên một giọng nói rụt rè.

"Tần Nguyên, là tôi."

Động tác của Tần Nguyên khựng lại.

Phương Trĩ?

Cậu ta nhíu chặt mày.

Sau khi trốn khỏi Liên Bang sang nước G, vẫn luôn là Phương Trĩ tiếp ứng, cung cấp chỗ ẩn náu cho cậu ta.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Tần Nguyên biết ơn anh.

Ngược lại, lúc này cậu ta đang cực kỳ bực bội.

Tần Nguyên cầm súng, bước đến trước cửa rồi chậm rãi mở cửa ra.

Ngoài cửa, Phương Trĩ đứng đó với vẻ mặt lúng túng.

"Có chuyện gì?"

Nghe vậy, Phương Trĩ mím môi, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào cậu ta.

Thấy bộ dạng rụt rè, nửa ngày không thốt nổi một câu của Phương Trĩ, Tần Nguyên càng thêm khó chịu, mất kiên nhẫn nói: "Tôi chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Nếu không phải chuyện quan trọng thì đừng có tự tiện đến tìm tôi."

Phương Trĩ cúi gằm đầu, hai tay xoắn chặt vào nhau, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Anh ta vẫn không lên tiếng.

Ánh mắt Tần Nguyên dừng trên gương mặt anh ta, chợt nhận ra điều gì đó.

Bên má trái của Phương Trĩ đỏ sưng một cách bất thường.

Trông như một dấu tay vừa bị tát.

Sắc mặt Tần Nguyên khựng lại, một linh cảm chẳng lành chợt dâng lên.

Đồng tử cậu ta đột ngột co rút, ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy Phương Trĩ.

Bị nhìn như vậy, cả người Phương Trĩ run lên, đầu càng cúi thấp hơn.

Đúng lúc ấy, một giọng phụ nữ vang lên từ phía sau anh.

"Bắt lại."

Ngay giây sau, còn chưa kịp để Tần Nguyên phản ứng, từ hai bên hành lang đã lao ra mấy vệ sĩ mặc đồ đen!

Động tác của họ nhanh như chớp, trực tiếp xông vào phòng. Trước khi Tần Nguyên kịp bóp cò, cậu ta đã bị bọn họ ghì chặt xuống nền nhà lạnh lẽo!

Rầm!

Khẩu súng tuột khỏi tay, trượt đến góc tường.

Tần Nguyên điên cuồng giãy giụa dưới sàn, hai cổ tay bị bẻ quặt ra sau lưng, mặt bị ép sát xuống nền đất. Cảm giác nhục nhã cùng cơn thịnh nộ khiến hai mắt cậu ta đỏ ngầu.

"Phương Trĩ!"

Cậu ta nghiến răng gằn ra hai chữ ấy, giọng khàn đặc như tiếng gầm của con thú bị dồn vào đường cùng.

Phương Trĩ đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối vẫn luôn cúi đầu, cơ thể khẽ run rẩy.

Một bóng người ăn mặc tinh xảo chậm rãi bước ra từ phía sau anh.

Phương Nguyệt Hàm nhìn Tần Nguyên đang chật vật nằm dưới đất, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.

Cô liếc Phương Trĩ đang tái mét không còn giọt máu lần cuối, không nói thêm một lời nào rồi xoay người.

"Đưa đi."

---

Tần Xuyên Từ vừa về đến nhà, mới mở cửa ra, hương thơm của đồ ăn đã lập tức ùa vào mũi.

Động tác của hắn khựng lại, ngước mắt nhìn về phía trước.

Trong bếp, Sở Dật đang đứng bận rộn chuẩn bị bữa tối.

Trên bàn ăn đã bày sẵn mấy món cơm nhà.

Sở Dật nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu lại. Vừa nhìn thấy Tần Xuyên Từ đứng ở cửa, khóe môi anh đã cong lên.

"Vào đi chứ, đứng ngây ra đó làm gì?"

Vừa nói, anh vừa tắt bếp, múc nồi canh cuối cùng vào tô rồi bưng ra bàn.

Đáy mắt Tần Xuyên Từ gợn lên ý cười.

Hắn thay dép, cởi áo khoác rồi chậm rãi bước đến bên cạnh Sở Dật.

Nhìn bàn ăn đầy ắp món ngon, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng.

"Hôm nay là ngày gì vậy? Sao em nấu nhiều món ngon thế?"

Sở Dật khẽ cười, đưa tay đẩy Tần Xuyên Từ đang càng lúc càng áp sát mình.

"Có ngày gì đâu, em thích thì nấu thôi."

"Mau đi rửa tay rồi ăn cơm."

Tần Xuyên Từ nhướng mày, bật cười khẽ, cũng không hỏi thêm.

Hắn rửa tay rồi ngồi xuống bên bàn ăn.

Tay nghề của Sở Dật rất tốt, Tần Xuyên Từ ăn rất ngon miệng, món nào trên bàn hắn cũng nếm thử.

Còn Sở Dật thì ngồi đối diện, chống cằm, lặng lẽ nhìn hắn ăn.

Ánh mắt ấy quá mức trực diện, khiến động tác gắp thức ăn của Tần Xuyên Từ cũng dần chậm lại.

Hắn đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn Sở Dật, ý cười trong mắt thoáng nhuốm vài phần nguy hiểm.

"Sở Dật."

"Nếu em còn nhìn anh như thế nữa... thì ngay bây giờ, cả hai chúng ta đều khỏi cần ăn cơm nữa."

Sở Dật nghe vậy chỉ cười khẽ, hoàn toàn không để tâm đến hàm ý trong lời hắn.

Đầu ngón tay anh khẽ gõ lên mặt bàn, như đang sắp xếp câu từ.

Một lát sau, Sở Dật mới lên tiếng. Giọng điệu nghe rất tùy ý, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.

"Tần Xuyên Từ."

"Nếu một ngày nào đó em gặp nguy hiểm... thì anh chỉ cần giữ bình tĩnh là được."

"Bản thân em có thể tự giải quyết."

Một câu nói ấy khiến bầu không khí ấm áp trong phòng ăn chợt đông cứng lại.

Nụ cười trên mặt Tần Xuyên Từ nhạt đi vài phần.

Hắn nhìn Sở Dật, ánh sáng trong đôi mắt khẽ chuyển động. Chỉ trong chốc lát, dưới vẻ bình tĩnh ấy, hắn đã hiểu ra mọi chuyện.

"Có phải có người đã nói gì với em không?"

"Ai? Hà Tương Thần? Không đúng... là Phương Nguyệt Hàm."

Sở Dật mím môi.

"Là ai nói không quan trọng."

Anh nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên Từ rồi nói tiếp: "Tần Nguyên trước đây... chắc cũng từng có những hành động khác nhắm vào anh, đúng không?"

"Nhưng anh chỉ bị thương đúng một lần ở khu đèn đỏ."

Tần Xuyên Từ khẽ thở ra một hơi, hơi ngả người ra sau, tư thế cũng thả lỏng hơn.

Hắn đại khái đã đoán được Phương Nguyệt Hàm nói những gì.

"Bởi vì trước đó, Tần Nguyên chưa từng dùng vũ khí pheromone để đối phó với anh."

Giọng Tần Xuyên Từ bình tĩnh và vững vàng.

"Loại vũ khí đó nằm ngoài dự liệu của anh. Cho dù lúc ấy không phải ở hoàn cảnh đó, không phải ở nơi đó, anh vẫn có khả năng bị thương như thường."

"Nhưng lần đó... em đã giúp anh."

Hắn nhìn Sở Dật, từng câu từng chữ đều rõ ràng.

"Sở Dật, bất kể Phương Nguyệt Hàm đã nói gì với em, em cũng phải hiểu một chuyện."

"Em không phải điểm yếu của anh."

"Chỉ cần em đứng trước mặt anh thôi... cũng đủ khiến anh cảm thấy an tâm rồi."