Chương 209 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nghe những lời của Phương Nguyệt Hàm, Sở Dật im lặng không nói.

Cả người anh như bị nhấn nút tạm dừng, đến cả hô hấp cũng trở nên nặng nề.

Anh chưa từng nghĩ đến những chuyện này.

Ngay cả hôm ở khu đèn đỏ, khi Tần Xuyên Từ gặp nguy hiểm, anh cũng chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Từ lúc quen biết đến nay, Tần Xuyên Từ phần lớn luôn bình tĩnh, điềm đạm... mà cũng rất đáng ghét.

Người này lúc nào cũng dùng dáng vẻ tao nhã, lịch thiệp nhất để làm ra những chuyện mạnh mẽ và bá đạo nhất.

Anh đã quá quen với sự mạnh mẽ của Tần Xuyên Từ, đến mức theo bản năng quên mất sự thật rằng hắn vẫn luôn đơn độc.

Bây giờ nghĩ lại...

Trang viên Tần gia rộng lớn là thế, nhưng ngoài Tần Xuyên Từ ra, tất cả những người khác đều chỉ là người làm được thuê.

Thấy anh im lặng, Phương Nguyệt Hàm tựa lưng vào ghế, ánh mắt dừng trên gương mặt anh tuấn sắc sảo của Sở Dật vài giây.

"Tần Xuyên Từ từ nhỏ đến lớn đều là từng bước đấu tranh mà đi lên."

"Năng lực của anh ấy không có gì để chê. Muốn kéo anh ấy khỏi vị trí đó, ngoài g**t ch*t anh ấy ra thì không còn cách nào khác, nên Tần Nguyên mới làm như vậy."

"Nhưng tôi nghĩ, chuyện như thế chắc chắn không phải chỉ xảy ra một lần. Trong những lúc tôi không biết, có lẽ còn xảy ra rất nhiều lần nữa."

Ánh mắt Phương Nguyệt Hàm hạ xuống chiếc tách cà phê.

"Thế nhưng Tần Xuyên Từ chưa từng thật sự bị thương. Chuyện ở khu đèn đỏ... là lần duy nhất."

"...Vì anh, anh ấy quên mất phải suy nghĩ, nên mới mắc sai lầm."

Câu nói ấy như một cú nện mạnh vào tim Sở Dật, đồng tử anh khẽ co lại.

Qua thật lâu, anh mới tìm lại được giọng nói của mình, khóe môi hơi trễ xuống.

"Cô muốn nói điều gì?"

Phương Nguyệt Hàm nhìn anh chăm chú một lúc, bỗng khẽ cười.

Trong tiếng cười ấy không có sự mỉa mai, ngược lại còn mang theo chút nhẹ nhõm.

Cô uống cạn ngụm cà phê cuối cùng rồi dứt khoát đứng dậy.

"Không có gì."

"Tôi chỉ muốn nói với anh... đừng để bản thân trở thành điểm yếu của Tần Xuyên Từ."

Sở Dật khẽ nheo mắt.

"Sẽ không."

"Vậy thì tốt."

Phương Nguyệt Hàm cầm túi xách lên, nhìn Sở Dật lần cuối.

"Nói thật, lúc đầu biết anh là Alpha, tôi thật sự rất chán ghét."

"Nhưng bây giờ... tôi lại thấy có chút may mắn."

"May mà anh là Alpha, không yếu đuối đến mức tay trói gà không chặt."

Nói xong, cô không dừng lại thêm nữa mà xoay người rời đi. Chỉ chớp mắt đã biến mất khỏi cửa quán cà phê.

Sở Dật vẫn ngồi nguyên tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.

Anh nhìn ly cà phê trước mặt đã dần nguội lạnh, đưa tay day day ấn đường rồi khẽ tựa lưng vào ghế.

Điểm yếu sao?

---

Phương Nguyệt Hàm bước ra khỏi quán cà phê, lên xe rồi đi thẳng đến sân bay tư nhân của mình.

Cô còn có việc phải sang nước G.

Lần gặp Sở Dật hôm nay chẳng qua chỉ là trước lúc lên đường, tự mình khép lại đoạn tình cảm không có kết quả ấy.

Chiếc xe chạy một mạch, cuối cùng dừng trước lối vào khu sân đỗ máy bay riêng.

Nhưng ngay khi chuẩn bị xuống xe, cô lại nhìn thấy một người hoàn toàn ngoài dự liệu.

Thấy người đó, sắc mặt Phương Nguyệt Hàm không hề gợn sóng. Cô bình tĩnh mở cửa xe bước xuống.

Người kia vừa thấy cô, lập tức như nhìn thấy vị cứu tinh, vội vàng bước tới.

"Nguyệt Hàm!"

Phương Nguyệt Hàm nhìn bà ta, bình thản lên tiếng, trong giọng nói không nghe ra chút cảm xúc nào.

"Bà Dương."

Người đến chính là mẹ của Tần Nguyên, cũng là mẹ kế của Tần Xuyên Từ.

Trên gương mặt bà Dương chất đầy ý cười, nhưng lớp phấn nền dày cộm vẫn không che giấu nổi vẻ tiều tụy hiện rõ trên mặt bà.

Hiển nhiên, chuyện của Tần Nguyên gần đây khiến bà ta sốt ruột đến cực điểm.

Bà ta lập tức nắm lấy tay Phương Nguyệt Hàm, giọng điệu vô cùng thân thiết.

"Nguyệt Hàm à, mấy lời đồn trong giới gần đây cháu tuyệt đối đừng tin!"

"Cái thằng tên Sở Dật đó chẳng qua chỉ là tình nhân mà Xuyên Từ nuôi ở bên ngoài thôi, chơi bời cho vui, không thể xem là thật được!"

"Vị trí bà Tần sau này chỉ có thể là của cháu!"

Phương Nguyệt Hàm lặng lẽ nhìn bà ta, chỉ mỉm cười chứ không nói gì.

Thấy Phương Nguyệt Hàm không đáp lời, nụ cười trên mặt mẹ Tần trở nên gượng gạo hơn vài phần. Nhưng bà ta đã hết cách, chỉ đành cắn răng nói tiếp.

"À thì... Nguyệt Hàm à, dì muốn nhờ cháu giúp một chuyện..."

Nghe đến đây, Phương Nguyệt Hàm cuối cùng cũng khẽ cười.

Cô rút tay mình khỏi tay mẹ Tần.

"Bà Dương, nếu bà đến tìm tôi vì Tần Nguyên, vậy thì chúng ta không cần nói tiếp nữa."

Sắc mặt mẹ Tần lập tức cứng đờ, trong mắt thoáng hiện vẻ sốt ruột, đang định mở miệng nói thêm gì đó.

Nhưng ngay giây sau đã bị Phương Nguyệt Hàm chặn lại.

"Bây giờ tôi không còn hứng thú với Tần Xuyên Từ nữa, cũng không định liên hôn với anh ấy. Sau này nếu không có việc gì thì bà Dương cũng không cần tìm tôi nữa."

Nói xong, cô định lách qua bà ta để đi thẳng vào sân bay.

Thấy vậy, mẹ Tần sao có thể để cô đi, lập tức túm lấy vạt áo Phương Nguyệt Hàm.

"Không... Tại sao chứ? Có... có phải vì Sở Dật không?"

"Đó thật sự chỉ là tin đồn thôi! Cậu ta là Alpha mà, sao có thể... Nếu cháu không thích, dì có thể giúp cháu đuổi cậu ta đi! Nhất định sẽ giúp cháu đuổi cậu ta đi!"

Bước chân Phương Nguyệt Hàm khựng lại.

Cô chậm rãi thở ra một hơi, vẻ lịch sự trên mặt cuối cùng cũng bị xé toạc, để lộ sự mất kiên nhẫn.

Y quay đầu nhìn mẹ Tần, ánh mắt lạnh lẽo.

"Đuổi anh ta đi?"

"Chỉ bằng bà?"

Mẹ Tần bị ánh mắt khinh miệt ấy làm cho sững sờ.

Phương Nguyệt Hàm nhìn bà ta, giọng nói đầy vẻ khinh thường và mỉa mai.

"Bà Dương, từ lần đầu tiên bà tìm mọi cách bắt chuyện với tôi, tôi đã luôn tự hỏi."

"Tò mò không biết rốt cuộc bà đã leo lên được vị trí đó bằng cách nào."

"Dù sao... bà cũng ngu ngốc như vậy."

"Chưa nói đến việc bây giờ tôi đã không còn hứng thú với Tần Xuyên Từ. Cho dù tôi vẫn còn hứng thú đi nữa, bà thật sự cho rằng tôi, Phương Nguyệt Hàm, sau khi gả vào Tần gia sẽ ngu ngốc đến mức giúp bà đối phó chồng mình, gạt chồng mình sang một bên, rồi để đứa con cưng của bà lên nắm quyền sao?"

Sắc mặt mẹ Tần lập tức trắng bệch, đôi môi run rẩy, không thốt nổi một lời.

"Ngay từ đầu, chuyện bà tìm tôi hợp tác đã khiến tôi không thể hiểu nổi."

"Nói thật cho bà biết, nếu tôi thật sự gả vào Tần gia, người đầu tiên tôi muốn xử lý chính là mẹ con bà."

Phương Nguyệt Hàm giơ tay, từng ngón một gỡ những ngón tay đang bấu chặt lấy vạt áo mình của mẹ Tần, nhìn gương mặt tái nhợt của bà ta rồi khẽ nhếch môi.

"Bà Dương, mấy trò âm mưu quỷ kế thật sự không hợp với bà."

"Bây giờ bà vẫn còn có thể đeo vàng dát bạc, tiếp tục làm phu nhân nhà giàu, đáng lẽ nên lén mà vui mới phải."

"Hà tất cứ phải ra ngoài chướng mắt người khác?"

Nói xong, Phương Nguyệt Hàm không quay đầu lại, trực tiếp bước vào sân bay.

Đi được một quãng khá xa, phía sau mới vang lên tiếng gào khóc thảm thiết của mẹ Tần.

Sắc mặt Phương Nguyệt Hàm vẫn bình tĩnh, như thể chẳng nghe thấy gì.

Cô quay sang người trợ lý đang vội vàng đuổi theo bên cạnh, lạnh giọng dặn dò.

"Đi điều tra xem là ai nói cho bà ta biết tôi ở đây."

"Sau đó... cậu tự biết phải làm thế nào."