Nghe vậy, Từ Mãng vẫn nở nụ cười trên mặt.
Nhưng trong lòng hắn lại thấy có chút kỳ lạ.
Phía sau Uy Hổ có Tần Xuyên Từ và Hà Tương Thần chống lưng, chuyện này trong giới thượng lưu Đế Đô chẳng còn là bí mật, ai cũng ngầm hiểu.
Nhưng người bình thường sẽ không trực tiếp nhắc thẳng tên Tần Xuyên Từ hay Hà Tương Thần như vậy.
Thế nhưng nghĩ kỹ lại, lời của Trương tổng cũng đâu có sai.
Từ Mãng cười hì hì trong lòng.
Còn chẳng phải vậy sao! Có em trai hắn ở bên cạnh, Tần tổng đúng là có phúc.
Không phải hắn khoe khoang, với thân thủ của Sở Dật cùng cái khí thế ấy, Tần Xuyên Từ mang anh theo bên mình thì cảm giác an toàn đúng là tăng vọt, chẳng mấy ai có thể đến gần hắn!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt vẫn phải nói vài câu khách sáo.
Từ Mãng cười rạng rỡ hơn, xua tay.
"Ôi, Trương tổng khách sáo quá rồi! Làm gì có chuyện đó. Tần tổng để mắt tới thằng em không nên thân của tôi, đó mới là phúc của nó! Tôi làm anh cũng được thơm lây."
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Trương tổng càng sâu hơn.
Được thơm lây thì tốt quá!
Ông cũng muốn được thơm lây!
Ông liên tục xua tay, ánh mắt tràn đầy vẻ "tôi hiểu mà".
"Ấy, không thể nói vậy được!"
"Từ tổng khiêm tốn quá rồi. Duyên phận giữa Sở tổng và Tần tổng, tôi vừa nhìn đã biết là rất sâu!"
"Cái này gọi là gì? Gọi là đôi bên cùng thành tựu, đôi bên cùng thành tựu! Ha ha ha ha ha!"
Trương tổng cười sang sảng một tràng dài.
Từ Mãng cũng cười theo hai tiếng, chỉ thấy vị Trương tổng này hôm nay hơi kỳ quặc, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ.
"Nào nào nào, Trương tổng, phòng tiếp khách ở bên này, chúng ta vào nói chuyện."
Cứ như vậy, hai người vừa cười vừa trò chuyện, cùng đi về phía phòng tiếp khách của Uy Hổ.
---
Ở phía bên kia.
Sở Dật bắt taxi đến trường Tiểu học Đông Thiên.
Người còn chưa bước vào cổng trường, bầu không khí náo nhiệt của đại hội thể thao đã truyền từ bên trong ra ngoài.
Anh đi vào trường, hướng về phía sân vận động.
Vừa đi vừa lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tôn Miểu.
【Sở Dật: Anh đến trường Tiểu học Đông Thiên rồi, em với Lý Thiến đang ở đâu?】
Tin nhắn vừa gửi đi chưa bao lâu, điện thoại đã rung lên.
【Tôn Miểu: Em ở hàng thứ ba trên khán đài. Lý Thiến sắp chạy tiếp sức rồi, em đang quay video cho con bé đây!】
Hàng thứ ba trên khán đài?
Sở Dật ngẩng đầu, đảo mắt tìm kiếm giữa biển người đông nghịt.
Rất nhanh, giữa đám đông phụ huynh, anh đã nhìn thấy bóng dáng đang giơ máy quay lên.
Quả nhiên là Tôn Miểu.
Sở Dật mỉm cười, sải bước đi tới.
Anh vừa đứng xuống bên cạnh Tôn Miểu thì trên sân vận động đã vang lên tiếng súng lệnh.
"Đoàng!"
Những học sinh tiểu học trong đủ loại đồng phục lập tức lao vút đi như những mũi tên vừa rời khỏi dây cung.
Sở Dật cũng dõi mắt về phía đường chạy.
Lý Thiến là người chạy lượt thứ ba.
Chỉ thấy cô bé như một chú báo con đang chờ thời cơ, chăm chú nhìn đồng đội trong khu vực nhận gậy.
Khoảnh khắc cây gậy tiếp sức màu đỏ được trao vào tay, con bé lập tức lao vút đi!
Tốc độ của cô bé rõ ràng nhanh hơn các bạn nhỏ ở những lớp khác một đoạn lớn. Đôi chân nhỏ thoăn thoắt đạp mạnh, chỉ trong chớp mắt đã bỏ xa những người phía sau.
Sở Dật nhướng mày.
Được đấy.
Con bé chạy nhanh thật.
Kết quả cuộc thi hoàn toàn không có gì bất ngờ.
Lý Thiến cùng các bạn trong đội dễ dàng giành được hạng nhất.
Đợi đến khi ôm giấy khen chạy về phía khán đài tìm Tôn Miểu, cô bé lập tức nhìn thấy Sở Dật đang đứng cạnh cậu ta, mỉm cười nhìn mình. Đôi mắt tức thì sáng bừng.
"Đại ca!"
Tiếng gọi vừa giòn vừa vang.
Lập tức khiến tất cả phụ huynh xung quanh đều quay đầu nhìn.
Đại ca?
Bây giờ trẻ con đều gọi người lớn như vậy sao?
Nụ cười trên môi Sở Dật cứng lại.
Anh bước lên vài bước, hạ thấp giọng, bất đắc dĩ nói: "Anh nói với cháu rồi, gọi là chú."
Lúc này Tôn Miểu cũng cất máy quay đi. Vừa rồi cậu ta tập trung quay phim nên đến giờ mới phát hiện Sở Dật đã đến.
Cậu ta cười hì hì, gãi đầu.
"Anh Dật, hôm nay sao anh rảnh qua đây vậy?"
Sở Dật đưa tay xoa đầu Lý Thiến, cười đáp: "Đúng lúc có thời gian nên anh qua xem."
"Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc!" Tôn Miểu cất máy quay, vẻ mặt đầy phấn khởi. "Lát nữa là đến phần thi của phụ huynh rồi. Em nghe thầy cô nói thắng còn có quà nữa. Anh có muốn tham gia không?"
Sở Dật nhún vai.
"Được thôi, chơi cho vui."
---
Đế Đô.
Trong phòng bao trên tầng cao nhất của một câu lạc bộ tư nhân.
Tần Xuyên Từ nhàn nhã tựa vào sofa, ngón tay cầm ly rượu. Chất lỏng màu hổ phách khẽ sóng sánh trong ly, phản chiếu ý cười nơi đáy mắt hắn.
Hà Tương Thần ngồi đối diện, nhưng tư thế thì chẳng được tao nhã như vậy.
Y bực bội lật xấp tài liệu trong tay. Đọc đến cuối, y ném toàn bộ lên bàn trà.
Giấy tờ vương vãi khắp nơi.
Trên đó đều là các báo cáo kiểm tra độ phù hợp gần đây, cùng với một số bức ảnh.
Người trong ảnh không ngoại lệ, tất cả đều là những mỹ nam mỹ nữ hàng đầu.
"Tôi nói này..."
"Cậu có phải đang lừa tôi không?"
Hà Tương Thần thở dài, ngả người ra sau.
Kể từ khi Tần Xuyên Từ nói với y về cái gọi là "học thuyết hảo cảm", y không còn tìm người qua đêm nữa.
Ngày nào cũng nghiên cứu xem ai đẹp, ai có gương mặt đúng gu mình nhất.
Hơn nửa số ngôi sao nổi tiếng cùng các minh tinh mới nổi trong giới giải trí đều bị y đem ra bình phẩm một lượt.
Sau đó, y tràn đầy tự tin chọn vài người mà mình thấy đẹp nhất, hào hứng đi làm xét nghiệm độ phù hợp pheromone.
Kết quả...
Hiện thực đã giáng cho y một cái tát thật đau.
Độ phù hợp có thể vượt quá mười phần trăm...
Vậy mà chỉ có đúng hai người!
"Rốt cuộc là tại sao?" Hà Tương Thần trừng mắt nhìn Tần Xuyên Từ. "Chẳng phải cậu nói chỉ cần là người tôi thật lòng thấy đẹp thì độ phù hợp đều có thể vượt hai mươi phần trăm sao?"
Nghe vậy, cuối cùng Tần Xuyên Từ cũng dời ánh mắt khỏi ly rượu.
Hắn khẽ nâng mắt, nhẹ nhàng đặt ly xuống bàn.
Sau đó, hắn chậm rãi giơ tay trái lên.
Chiếc đồng hồ bạch kim trên cổ tay phản chiếu một vệt sáng lạnh lẽo mà chói mắt.
Giọng điệu bình thản: "Điều tôi nói là... người mà cậu thật lòng cảm thấy đẹp."
"Còn vì sao không vượt được hai mươi phần trăm, cậu nên tự hỏi chính mình."
Ánh mắt Hà Tương Thần lướt qua chiếc đồng hồ kia, rồi nhanh chóng dời đi.
"Tôi thì có vấn đề gì chứ? Tôi thật sự thấy họ rất đẹp mà!"
Khóe mắt Tần Xuyên Từ khẽ nhấc lên.
Hắn cầm chai rượu trên bàn, rót cho Hà Tương Thần một ly, rồi đẩy ly rượu đến trước mặt y.
Theo động tác của cổ tay, chiếc đồng hồ lại đổi sang một góc khác, lóe lên một tia sáng mờ ảo.
"Cảm thấy khá đẹp và thật lòng cho rằng rất đẹp... là hai chuyện khác nhau."
"Những người cậu chọn phong cách khác biệt một trời một vực. Chỉ nhìn mấy tấm ảnh này, tôi thật sự không nhìn ra rốt cuộc cậu thích kiểu người nào."
Ánh bạc kia chói đến mức khiến mắt Hà Tương Thần hơi đau.
Y liếc Tần Xuyên Từ một cái, sắc mặt vẫn bình tĩnh, cầm ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm.
"Tôi chỉ thích người đẹp thôi. Kiểu nào cũng được."
Tần Xuyên Từ không bình luận gì về câu nói đó.
Tư thái của hắn càng thêm ung dung tao nhã.
Hắn hơi cụp mắt, lại nâng tay trái lên, như thể bỗng nhiên sinh hứng thú với chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, bắt đầu xoay qua xoay lại, ngắm nghía đủ ba trăm sáu mươi độ không góc chết.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ.
Mỗi mặt cắt của chiếc đồng hồ đều lấp lánh ánh sáng rực rỡ dưới nắng.
"Rồi sẽ có một kiểu người cậu thiên vị."
"Với lại tôi cũng đã nói rồi..."
"Vẻ ngoài không đại diện cho tất cả."
Nói đến đây, ánh mắt Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng dừng trên người Hà Tương Thần.
Còn cánh tay đeo đồng hồ thì cứ tùy ý gác lên thành sofa, thỉnh thoảng lại lắc lư vài cái.
Hà Tương Thần khẽ cười, thản nhiên dời mắt đi.
Khoe đi.
Cứ tiếp tục khoe đi.
Hôm nay cho dù cậu có vung tay đến gãy, tôi cũng tuyệt đối sẽ không hỏi lấy một câu về cái đồng hồ đó!
______________________________________________________________________
Thật ra không cần thiết phải khoe khoang với mn đâu, ví dụ như chuyện Tần Xuyên Từ tôi được vợ tặng đồng hồ không cần ngày nào cũng nhắc. Không chỉ riêng Tần Xuyên Từ tôi được vợ tặng đồng hồ, mọi người cũng từng được tặng đồng hồ mà. Tần Xuyên Từ tôi được vợ tặng đồng hồ thì cứ tặng vậy thôi, thế là xong, dù sao thì Tần Xuyên Từ tôi cũng được vợ tặng đồng hồ rồi.