Cuộc sống dần trở lại yên bình.
Cơn sóng gió do Tần Nguyên và Khúc Thanh Triết gây ra sau một thời gian cuồn cuộn cũng dần lắng xuống, cứ như thể chưa từng xảy ra.
Sở Dật lại quay về những ngày đến Uy Hổ làm việc.
Trước đó, Từ Mãng đã chuyển trụ sở chính của công ty tới Đế Đô. Giờ từ nhà Sở Dật đến Uy Hổ chỉ mất hơn mười phút đi bộ, nên hiện tại anh hầu như đều đi bộ đi làm, coi như tiện thể tập thể dục.
Sau bữa trưa, Từ Mãng cũng đến công ty.
Hắn huýt sáo một giai điệu chẳng ra nhịp điệu gì, vừa đi vừa lững thững dọc hành lang.
Khi đi ngang qua văn phòng của Sở Dật, hắn theo bản năng liếc vào một cái.
Cửa văn phòng chưa đóng hẳn, qua khe cửa thấp thoáng có bóng người di chuyển.
Từ Mãng khựng lại, dừng bước.
Hắn đưa tay đẩy cửa bước vào thì thấy Sở Dật đang đứng trước máy pha cà phê, xay hạt cà phê, hương thơm lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Nghe thấy động tĩnh, Sở Dật quay đầu lại, ánh mắt vừa lúc chạm phải Từ Mãng. Chưa kịp để anh lên tiếng, Từ Mãng đã mở miệng trước.
Hắn hỏi với vẻ mặt khó hiểu: "Ơ? Sao hai hôm nay ngày nào tao cũng thấy mày vậy?"
"Ông chủ Tần lại cho mày nghỉ phép à?"
Nghe vậy, Sở Dật khẽ ho hai tiếng.
Anh bưng tách cà phê, đi đến ngồi xuống sofa bên cạnh.
"...Ừm."
Từ Mãng nghe xong liền bật cười.
"Ha, thế thì tốt. Đúng lúc có việc mày có thể qua xem."
"Việc gì vậy anh?"
"Trường của Lý Thiến tổ chức đại hội thể thao, có phần thi đấu dành cho phụ huynh. Tôn Miểu qua bên đó rồi, chiều mày cũng ghé xem đi."
Giọng Từ Mãng mang theo ý cười.
"Con bé mà thấy mày chắc chắn vui lắm."
Sở Dật gật đầu.
Chuyện này thì không có gì.
Nghĩ vậy, anh ngước mắt nhìn Từ Mãng. Thấy hắn vẫn cười hớn hở như mọi khi, anh mím môi, ngập ngừng một lúc rồi hỏi: "Anh... dạo này anh có nghe chuyện gì không?"
Từ Mãng sửng sốt.
"Chuyện gì?"
Dạo này hắn chỉ đi đi về về giữa công ty với nhà, cũng chẳng nghe Đế Đô có tin nóng gì cả.
Sở Dật nhìn đôi mắt trong veo của Từ Mãng, trong lòng nghẹn lại.
Do dự rất lâu, cuối cùng anh vẫn không nói chuyện giữa mình và Tần Xuyên Từ ra.
Sở Dật vốn là người rất sĩ diện.
Có lẽ vì ở cạnh Tần Xuyên Từ quá lâu, anh đã quen rồi, cũng không còn quá để tâm đến chuyện mình là người ở phía dưới nữa.
Dù sao... người yêu cũng là do chính anh chọn.
Đã nhất quyết yêu một Enigma, còn biết làm sao được?
Nhưng cứ đến trước mặt Từ Mãng, cái khí thế Alpha ăn sâu trong xương cốt của anh lại trỗi dậy.
Vị trí của Từ Mãng trong lòng Sở Dật vốn không giống với những người khác.
Cho nên, anh đặc biệt không muốn mất mặt trước hắn.
Dù nhìn Từ Mãng vẫn bị giấu kín mọi chuyện khiến Sở Dật cảm thấy hơi có lỗi, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi thấy may mắn.
Một khi để Từ Mãng biết anh và Tần Xuyên Từ đang yêu nhau, thì vấn đề ai trên ai dưới chắc chắn sẽ trở thành chuyện không thể né tránh.
Anh phải làm sao mới có thể thừa nhận với người anh cả đã dẫn dắt mình bấy lâu nay rằng... mình mới là người ở phía dưới đây?
Từ Mãng đợi mãi vẫn không thấy Sở Dật mở miệng.
Nhìn bộ dạng lắp bắp của anh, hắn cau chặt mày.
"Xì, nghẹn nửa ngày trời mà chẳng thấy mày nói được câu nào."
"Có gì thì nói thẳng đi. Rốt cuộc là chuyện gì?"
Sở Dật l**m đôi môi khô khốc, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn lên tiếng: "Thì là... anh à... em có một người bạn."
Từ Mãng sững người, nhìn Sở Dật bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Bạn?"
Sở Dật gật đầu.
"Ừm... cậu ấy là một Alpha."
"Nhưng mà... cậu ấy... có một... bạn trai Alpha, rồi thì..."
Chưa đợi Sở Dật nói hết, tiếng hét đầy kinh ngạc của Từ Mãng đã vang lên.
"Mày có bạn trai Alpha rồi á?!"
Mắt Sở Dật trợn tròn.
"Sao có thể chứ!"
Anh lập tức phủ nhận.
"Em không có! Em nói rồi, là bạn của em."
Anh đâu có nói dối.
Người anh tìm là Enigma.
Sở Dật nhắm mắt một cái, né tránh ánh mắt đầy hoài nghi của Từ Mãng. Anh bưng cốc cà phê uống một ngụm rồi tiếp tục: "Ý là... người bạn đó của em... là người ở dưới. Anh... chấp nhận được không?"
Từ Mãng khựng lại.
Vài giây sau, hắn mới hiểu được ý trong lời Sở Dật.
Mọi nghi ngờ về cái gọi là "một người bạn" lập tức tan biến.
Chậc.
Xem ra đúng là bạn thật rồi.
Chứ Sở Dật sao có thể là người ở dưới được?!
Từ Mãng cười, vỗ mạnh lên lưng Sở Dật.
"Chấp nhận với không chấp nhận cái gì? Chuyện của người ta thì kệ người ta đi!"
Hắn bày ra vẻ mặt của một người anh đang dạy bảo em trai.
"Tiểu Dật à, tao biết hồi còn ở khu đèn đỏ từng có người lấy chuyện này ra chọc mày. Nhưng mày không thể vì bản thân không thích nghe mà lại đi để ý chuyện của người khác chứ."
"Xu hướng tình cảm đặc biệt thì cũng chẳng còn cách nào. AA thì thôi, dạo gần đây ở Đế Đô tao còn gặp cả OO nữa kìa! Có gì to tát đâu. Mày cứ tìm một Omega là được."
Nói đến đây, Từ Mãng chợt nhớ ra điều gì.
"À đúng rồi, chuyện lần trước tao nói với mày, mày suy nghĩ đến đâu rồi?"
Hắn xoa xoa tay, khóe miệng nở một nụ cười đầy gian xảo.
"Có muốn làm quen người ta không? Nếu muốn thì tao đi nói giúp."
Nghe vậy, khóe môi Sở Dật giật giật. Anh lập tức cầm lấy áo khoác trên ghế sofa rồi nhanh chân lao ra ngoài.
"Em đi chỗ Lý Thiến đây."
"Đại hội thể thao của con bé cần em."
Nói xong, anh lướt ngang qua Từ Mãng.
Từ Mãng không ngờ anh chuồn nhanh đến vậy. Nhìn bóng lưng Sở Dật đi xa, hắn đứng ngây ra một lúc rồi vươn tay gọi với theo.
"Ê!"
Bước chân Sở Dật khựng lại.
Ngay sau đó, anh bổ sung thêm một câu: "Anh..."
"Em có người yêu rồi."
"Về sau đừng nhắc mấy chuyện này nữa."
Dứt lời, anh liền bước nhanh rời đi.
Lần này thì Từ Mãng thật sự sững sờ.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới tiêu hóa được những gì Sở Dật vừa nói.
Có người yêu rồi?
Không phải chứ... từ khi nào vậy?
Đúng lúc hắn còn đang ngơ ngác thì ở chỗ góc hành lang nơi Sở Dật vừa biến mất, một bóng người chậm rãi bước ra.
Từ Mãng vừa nhìn thấy người đó thì cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến Sở Dật nữa, lập tức cười tươi bước lên đón.
"Ôi chà, Trương tổng!"
Trương tổng cũng cười rạng rỡ. Ông tiến lên nhiệt tình bắt tay Từ Mãng.
Gần đây, Từ Mãng đang bàn chuyện hợp tác với vị Trương tổng này.
Vừa rồi mải nói chuyện với Sở Dật nên quên mất thời gian. Giờ nhìn đồng hồ mới phát hiện đã đến giờ hẹn.
Không nghĩ nhiều, Từ Mãng dẫn Trương tổng đi thẳng đến phòng tiếp khách.
Dọc đường, mắt Trương tổng đảo qua đảo lại mấy lần.
Sau đó, ông nghiêng đầu cười ha hả hỏi: "Người vừa đi qua lúc nãy chính là ngài Sở của quý công ty phải không?"
Từ Mãng gật đầu.
"Đúng vậy. Hôm nay cũng là tình cờ thôi, bình thường em ấy ít khi ở công ty."
Nghe vậy, Tổng giám đốc Trương lập tức gật đầu lia lịa.
"Tôi hiểu, tôi hiểu mà. Ha ha."
Ông cười đầy ẩn ý.
"Ôi chao, cũng chẳng trách được. Chỉ mới nhìn thoáng qua thôi mà đã thấy Sở tổng phong thái tựa tiên nhân, khí chất xuất chúng! Đến Alpha cũng hiếm ai được như vậy! Tần tổng đúng là có phúc quá!"