Đi ra đến đường lớn, Sở Dật tiện tay gọi một chiếc xe rồi rời đi.
Khi về tới khu nội thành, vừa xuống xe, Sở Dật đã phát hiện điện thoại hết pin. Nhưng anh cũng không để ý, cứ men theo đường phố mà đi bộ, coi như tản bộ.
Tâm trạng anh không tốt.
Dù biết những lời của Khúc Thanh Triết là cố ý nói để kích động mình, nhưng chính vì có thể dùng làm cái cớ để nói ra... cũng chứng tỏ, những điều đó quả thật vẫn có khả năng xảy ra.
Sở Dật vừa đi vừa nghĩ, cuối cùng đến một cây cầu vượt sông.
Anh dừng bước, tựa vào lan can.
Bên kia sông, dãy cao ốc sáng đèn, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước đen như kéo thành những vệt sáng lung linh. Cảnh đẹp, nhưng lại hoàn toàn không ăn khớp với tâm trạng hiện tại của anh.
Nỗi buồn dâng lên, anh móc bao thuốc trong túi, rút một điếu ngậm lên môi, châm lửa, lặng lẽ nhìn mặt sông.
Đương nhiên.
Anh không ngờ, mình lại gặp Tần Xuyên Từ ở đây.
Tần Xuyên Từ nhìn màn hình điện thoại tối đen, ánh mắt chậm rãi nâng lên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Sở Dật.
Hắn mở miệng, cổ họng khô khốc. Có vô số lời muốn nói bị nghẹn lại trong lồng ngực, nhưng cuối cùng lại không thốt ra được chữ nào.
Cuối cùng, hắn chỉ hỏi: "... Khúc Thanh Triết đã nói gì với em?"
Sở Dật nghe vậy, nhìn hắn một cái, rồi lại quay đầu, tựa trở lại lan can.
Trên mặt sông phản chiếu ánh đèn thành phố, giọng Sở Dật nghe có chút lười biếng: "Không có gì."
"Chỉ là mấy lời mà mẹ kế anh, Tần Nguyên, và Phương Nguyệt Hàm từng nói với tôi."
"Nghe chán rồi."
Sở Dật nhếch môi: "Bảo tôi anh không phải người tốt, muốn đưa tôi đi."
Câu cuối vừa dứt, nắm tay Tần Xuyên Từ siết lại vô thức bên người.
Hắn nhìn chằm chằm vào gò má nghiêng của Sở Dật, dưới ánh đèn neon, anh trong mắt hắn mờ ảo như một giấc mơ được ghép từ ánh sáng.
Tần Xuyên Từ nhớ lại lời Tần Nguyên trong đoạn camera khi đó, giọng căng lại: "... Vậy tại sao em không đi với hắn?"
Câu hỏi này khiến ánh mắt Sở Dật cũng khẽ dao động.
Những lời ngăn cản, những lời khuyên nhủ, anh đã nghe quá nhiều rồi.
Không chỉ Tần Nguyên, Phương Nguyệt Hàm, những người quanh Tần Xuyên Từ.
Mà ngay cả tất cả những người biết chuyện bên cạnh anh, ai cũng đều nói những lời tương tự.
Giống hệt như lúc anh từng lao đầu vào mối tình si mê với Bạch Tri Kỳ.
Không ai ủng hộ. Không ai đồng ý.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Một lần trả giá sai lầm trong tình cảm, vết thương để lại có thể đeo bám cả đời.
Về sau, mỗi một lần rung động đối với Sở Dật, đều sẽ trở thành một canh bạc phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Anh nhìn mặt sông, im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh quay đầu nhìn Tần Xuyên Từ.
Nhưng như Từ Mãng từng nói: "Không thể vì một lần thất bại mà sợ hãi những lần sau."
Những lời rác rưởi đó, anh đã nghe quá nhiều, quá chán rồi.
Anh không muốn nghe nữa.
Cũng không muốn cứ mãi vì những lời đó mà bị dao động cảm xúc.
Anh muốn tự mình hỏi người này cho rõ.
"Có lẽ là vì... tôi cảm thấy anh ta nói không đúng."
Anh ngừng lại một chút, đôi mắt đen như mực nhìn thẳng vào Tần Xuyên Từ, trong đó phản chiếu rõ bóng dáng của người kia.
"...Tôi cảm thấy anh yêu tôi."
Không gian xung quanh lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Tiếng còi xe bén nhọn dường như bị kéo dài vô tận, rồi lại dần xa đi, tan biến trong gió đêm.
Tần Xuyên Từ mở to mắt.
Hắn nhìn Sở Dật, rất lâu không nói một lời, như thể ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Sở Dật sắc mặt rất bình thản. Nhìn phản ứng của Tần Xuyên Từ, anh lại mở miệng lần nữa.
"Tôi đang nói chuyện với anh, Tần Xuyên Từ."
Câu nói ấy giống như một chiếc chìa khóa, trong nháy mắt vặn mở van cảm xúc của Tần Xuyên Từ.
Trong khoảnh khắc, mắt Tần Xuyên Từ đỏ lên đến mức đáng sợ.
Trong ánh nước mắt mơ hồ, hắn khàn giọng đáp: "...Ừ."
"Tôi rất yêu em."
Gió sông thổi qua.
Sở Dật nghe thấy nhịp tim của chính mình. Anh nhìn Tần Xuyên Từ, thấp giọng nói: "Tần Xuyên Từ, tôi muốn hôn."
Ngay sau đó, cả người Sở Dật bị kéo vào vòng ôm.
Môi lập tức bị người kia cắn lấy.
Đó không phải một nụ hôn dịu dàng, mà mang theo sự vội vã và kích động, lực mạnh đến mức như muốn nuốt trọn đối phương vào trong.
Thân thể Sở Dật cứng lại trong một khoảnh khắc, rồi dần dần thả lỏng.
Anh đưa tay ôm lấy Tần Xuyên Từ, nhắm mắt đáp lại nụ hôn.
Hơi thở tuyết lạnh và hoa hồng quấn lấy nhau trong gió sông, không còn phân biệt được nữa.
Khi nụ hôn kết thúc.
Tần Xuyên Từ th* d*c, trán tựa vào trán Sở Dật, bàn tay lạnh siết chặt lấy anh, như thể chỉ cần buông ra người trước mắt sẽ biến mất.
"Anh yêu em, Sở Dật."
"Thật sự... anh rất yêu em..."
Trong mắt hắn cuộn trào cảm xúc mãnh liệt.
Khi lớp cửa sổ cuối cùng bị đâm thủng, Sở Dật mới chậm nửa nhịp nhận ra rằng, tình yêu bên trong đó... hóa ra rõ ràng đến vậy.
Nhìn gương mặt tái nhợt của Tần Xuyên Từ, anh mím môi, hơi mất tự nhiên mà quay mặt đi.
"Chuyện đánh dấu vĩnh viễn anh không hề bàn với em."
"Ban đầu em còn nghĩ, nếu gặp anh sẽ đấm anh một cú trước."
"Nhưng hôm nay thì thôi vậy."
---
Sở Dật đưa Tần Xuyên Từ trở lại bệnh viện.
Y tá thấy bệnh nhân quay lại cũng không quá ngạc nhiên, chỉ một lần nữa truyền dịch cho Tần Xuyên Từ, điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt.
Sở Dật khẽ nói với cô y tá: "Cảm ơn chị."
Cô y tá không nói gì nhiều, chỉ nở một nụ cười hiền hòa.
Đợi y tá rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tần Xuyên Từ và Sở Dật.
Tần Xuyên Từ dựa trên giường bệnh, ánh mắt không rời khỏi Sở Dật dù chỉ một khắc.
Chính hắn là người phá vỡ im lặng trước.
"Chuyện đánh dấu vĩnh viễn... xin lỗi em, Sở Dật."
"Lúc đầu định nói với em, chỉ là..."
"Chỉ là sợ em không chấp nhận được."
Sở Dật hơi nhấc mí mắt, nhìn hắn, giọng không nghe ra cảm xúc: "Không chấp nhận được hay không, anh cũng đã làm rồi còn gì?"
Tần Xuyên Từ cứng họng.
Nhìn dáng vẻ đó của hắn, Sở Dật khẽ bật cười khinh.
"Được rồi, muộn rồi, ngủ đi."
Bản thân anh cũng không thật sự đến để truy cứu.
Chuyện đã xảy ra, truy xét cũng không còn ý nghĩa. Thứ anh cần chỉ là một thái độ.
Ánh mắt Tần Xuyên Từ khẽ dao động. Hắn phát hiện dường như Sở Dật không giận như hắn tưởng, dây thần kinh căng chặt trong lòng cũng lặng lẽ buông xuống.
Một nụ cười mỉm lại xuất hiện trên môi hắn.
Hắn vén một góc chăn bên cạnh: "Em không buồn ngủ sao? Ngủ cùng đi."
Căn phòng VIP này có chiếc giường rộng đến một mét tám, hai người nằm hoàn toàn không vấn đề.
Sở Dật nhìn Tần Xuyên Từ một cái.
Vừa rồi trên cầu còn bộ dạng như trời sập, ủ rũ thê thảm, quay đầu lại đã lại có chút đắc ý.
Quả thật nhìn bao nhiêu lần cũng thấy khó chịu.
Sở Dật nghĩ vậy, nhưng cơ thể vẫn đứng dậy.
Anh cởi áo khoác, dưới ánh nhìn của Tần Xuyên Từ, nằm xuống bên cạnh hắn.
Thuận tay tắt đèn đầu giường.
Phòng bệnh chìm vào bóng tối.
Sở Dật nhắm mắt lại, mùi tuyết lạnh quấn lấy, vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng lần này lại đặc biệt khiến người ta thấy yên tâm.
Ngay khi ý thức của Sở Dật dần mơ hồ, sắp ngủ thiếp đi, giọng Tần Xuyên Từ đột nhiên vang lên trong yên tĩnh.
Rất khẽ, nhưng rõ ràng.
"Sở Dật."
"Anh yêu em."
Trong bóng tối, yên lặng vài giây.
Giọng Sở Dật thấp thoáng vang lên.
"Em biết."