Làm xong mọi chuyện, Từ Mãng thở phào một hơi dài như vừa hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng gian nan.
Sở Dật đứng bên cạnh nhìn một loạt thao tác trôi chảy như nước chảy mây trôi của hắn, lặng lẽ giơ ngón cái tán thưởng.
Đúng lúc hai người chuẩn bị rời khỏi "nơi thị phi" này, một người đàn ông ăn mặc lịch sự, tay cầm ly rượu, trực tiếp đi về phía họ.
Người đàn ông có gương mặt thanh tú, khí chất ôn hòa. Hắn dừng lại trước mặt Sở Dật, trên môi nở nụ cười vừa đủ lịch thiệp.
"Chào buổi tối hai vị. Tôi là Phương Lâm của nhà họ Phương."
Sở Dật không đổi sắc mặt, liếc mắt đã nhận ra đối phương là một Beta, liền lịch sự gật đầu.
"Chào anh, tôi là Sở Dật."
Từ Mãng đứng bên cạnh không lên tiếng. Hắn vừa nhìn đã hiểu đối phương có ý gì, không khỏi bĩu môi đầy khó chịu.
Ánh mắt Phương Lâm dừng trên người Sở Dật, ý cười càng thêm sâu.
Từ khoảnh khắc Sở Dật bước vào đại sảnh, hắn đã chú ý tới anh.
Alpha trước mắt tuy có vài hành động không quá phù hợp với hoàn cảnh, nhưng ngoại hình lại vô cùng xuất sắc, hoàn toàn đúng gu của hắn.
Quan sát một lúc, hắn cảm thấy mối quan hệ giữa Sở Dật và Từ Mãng không giống kiểu bao nuôi mà mọi người vẫn đồn đoán, vì vậy mới chủ động tới bắt chuyện dò xét.
"Hình như tôi chưa từng gặp hai vị trong giới ở Đế Đô."
Phương Lâm mở lời, giọng điệu mang theo chút tò mò.
Sở Dật gật đầu.
"Ừm, bọn tôi không phải người Đế Đô."
Phương Lâm càng tò mò hơn.
"Vậy hai vị đến từ đâu?"
"Khu đèn đỏ."
"Khu đèn đỏ?"
Nụ cười trên mặt Phương Lâm lập tức cứng đờ.
Chẳng phải đó là khu ổ chuột nổi tiếng nằm cạnh Đế Đô sao?
Một kẻ dân đen xuất thân từ khu ổ chuột như vậy làm sao có thể xuất hiện trong loại yến tiệc thế này?
Sự thưởng thức và hứng thú trong mắt hắn nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ xa cách mang tính xã giao.
"Vậy à... ha ha."
Hắn cười gượng hai tiếng.
"Tôi biết nơi đó. Ừm... là một nơi rất náo nhiệt."
Nói thêm vài câu khách sáo cho có lệ, hắn liền lấy cớ bên kia còn có bạn bè cần gặp, sau đó quay người rời đi không chút do dự.
Từ Mãng đứng bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình, trợn mắt đến mức suýt lật cả lòng trắng lên trời.
Hắn hạ thấp giọng, không nhịn được mà than phiền với Sở Dật:
"Mẹ nó, đám người giàu này có phải đều cầm chung một kịch bản không vậy? Thái độ trước sau sao có thể đồng nhất đến thế?"
Sở Dật nhún vai.
Anh đã quá quen với chuyện này từ lâu nên chẳng hề để tâm.
Đúng lúc đó, trong đại sảnh bỗng dấy lên một trận xôn xao không nhỏ.
Sở Dật và Từ Mãng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy Hà Tương Thần và Tần Xuyên Từ đang sóng vai bước xuống từ cầu thang tầng hai.
Hai người vừa xuất hiện đã lập tức trở thành tâm điểm của toàn bộ hội trường.
Cả hai đều sở hữu ngoại hình vượt xa những ngôi sao hàng đầu hiện nay, huống hồ phía sau họ còn là quyền thế đủ sức khuấy đảo cả Đế Đô.
Gần như chỉ trong chớp mắt, xung quanh họ đã chật kín những người muốn tiến tới làm quen, bắt chuyện.
Ánh mắt Sở Dật dừng trên người Tần Xuyên Từ.
Khóe môi người đàn ông ấy mang theo nụ cười nhàn nhạt, ung dung ứng đối với từng người đến chào hỏi. Từng cử chỉ đều tao nhã, hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ, vừa giữ được khoảng cách thích hợp, lại không khiến bất kỳ ai cảm thấy bị lạnh nhạt hay mất mặt.
Sở Dật khẽ nheo mắt.
Từ cổ họng anh bật ra một tiếng chửi lạnh lùng cực khẽ.
"Giả tạo chết đi được."
"Hả? Gì cơ?"
Từ Mãng không nghe rõ, quay đầu nhìn anh.
Sở Dật lắc đầu.
"Không có gì."
Giữa đám đông, Hà Tương Thần dường như đã chú ý tới bọn họ đang đứng trong góc. Y mỉm cười, nâng tay lên, vẫy về phía này.
Nhìn thấy Hà Tương Thần vẫy tay về phía mình, Từ Mãng lập tức mừng rỡ ra mặt, vội vàng kéo Sở Dật đi tới.
"Hà tổng, ngài Tần."
Hà Tương Thần mỉm cười, vỗ vai Từ Mãng hai cái rồi liếc nhìn Sở Dật, sau đó quay sang mọi người xung quanh giới thiệu.
"Để tôi giới thiệu với mọi người một chút, đây là Từ Mãng và Sở Dật."
Những người có mặt ở đây đều là hạng người tinh ranh, đầu óc linh hoạt. Nhìn thái độ của Hà Tương Thần, ai còn không hiểu ý của y nữa.
Đây rõ ràng là đang mở đường cho hai người này.
Trong thoáng chốc, ánh mắt mọi người nhìn Từ Mãng và Sở Dật đều thay đổi.
Từ sự dò xét cùng khinh thường ban đầu, biến thành tò mò và nhiệt tình.
Hà Tương Thần chỉ điểm đến là dừng, rất nhanh đã phất tay để mọi người giải tán.
Từ Mãng chào Sở Dật một tiếng rồi lập tức cầm ly rượu lao vào cái danh lợi được dệt nên bởi các mối quan hệ và cơ hội.
Ngoại hình hắn tuy thô ráp, nhưng tính cách lại cực kỳ khéo léo.
Về khoản giao tiếp xã giao, hắn giỏi hơn Sở Dật không biết bao nhiêu lần.
Sở Dật nhìn bóng lưng Từ Mãng nhanh chóng hòa vào đám đông, đưa mắt đảo quanh một vòng, chỉ muốn tìm một chiếc ghế sofa vắng người rồi ngồi đến hết tiệc.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, anh đã chạm phải một gương mặt quen thuộc.
Là Beta vừa nãy quay đầu bỏ đi ngay sau khi biết thân phận của anh.
Phương Lâm.
Sở Dật hơi khựng lại.
Lúc này, trên mặt Phương Lâm treo nụ cười chân thành hơn ban nãy gấp trăm lần, vô cùng tự nhiên bắt chuyện với anh.
"Anh Sở, thật ngại quá. Lúc nãy bạn tôi gọi gấp quá nên chưa kịp trò chuyện tử tế với anh."
Thực tế đến vậy luôn sao?
Sở Dật cười khan trong lòng hai tiếng.
Nhìn khuôn mặt nhiệt tình của đối phương, trên mặt anh hiện lên chút bất đắc dĩ.
Anh bạn à...
Lần này cậu đặt cược nhầm người rồi.
Với mớ rắc rối giữa anh và Tần Xuyên Từ, anh đoán mình chẳng thể nào là một cổ phiếu tiềm năng đáng để đầu tư đâu.
Sở Dật đang định đối phó vài câu rồi tìm cớ rời đi.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, sự chú ý của anh đã bị thứ gì đó ở phía khác kéo đi trong nháy mắt.
Ánh mắt sắc như điện lập tức khóa chặt một người hầu đang bưng khay rượu.
Từ khi còn lăn lộn, đánh đấm ở khu đèn đỏ cho tới tận bây giờ, khả năng cảm nhận nguy hiểm của anh đã hình thành một loại bản năng gần như thú hoang.
Người này...
Sở Dật nhíu chặt mày.
Ngay giây tiếp theo, sắc mặt anh đột ngột thay đổi.
Chỉ thấy nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, Lộ Tranh Vi, đang vừa trò chuyện vừa cười đùa với bạn bè rồi đi về phía này, hoàn toàn không để ý tới người hầu bên cạnh.
Mà người hầu kia dường như cũng đang bước rất vội, không hề nhìn thấy cô.
Rầm!
Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Hai người đâm sầm vào nhau.
Rượu vang đỏ trên khay lập tức đổ tung tóe, nhuộm chiếc váy công chúa trắng như tuyết của Lộ Tranh Vi thành một màu đỏ chói mắt.
"A!"
Lộ Tranh Vi khẽ kêu lên một tiếng.
Bước chân loạng choạng, cô ngã ngồi xuống đất.
Nhìn chiếc váy yêu thích của mình bị làm bẩn trong chớp mắt, cô tủi thân ngẩng đầu nhìn người hầu kia.
Nhưng ngay khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
Người hầu đang ngã trên sàn.
Một con dao găm sắc bén từ trong túi hắn trượt ra ngoài, rơi xuống nền đá cẩm thạch phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.
Sắc mặt người hầu cũng biến đổi dữ dội. Hắn nghiến răng. Trong mắt bùng lên vẻ hung ác.
Sau đó cúi người nhặt con dao lên, lao thẳng về phía Lộ Tranh Vi rồi đâm mạnh xuống!
Biến cố xảy ra quá đột ngột.
Lộ Tranh Vi hoàn toàn chết lặng.
Cô mở to hai mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi dao lóe lên ánh lạnh đang nhanh chóng phóng to trước mắt mình.
Xong rồi!
Thế nhưng, cơn đau dữ dội trong tưởng tượng lại không hề xuất hiện. Cô chỉ cảm thấy hoa mắt, bên hông truyền đến một lực mạnh, cả người lập tức quay cuồng trời đất.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, cô mới phát hiện mình đã rơi vào một vòng tay xa lạ.
Hương hoa hồng thanh mát bao bọc lấy cô, mang theo cảm giác an toàn khiến người ta vô thức yên lòng.
Còn người hầu vừa rồi thì đã co quắp nằm cách đó không xa, đau đớn giãy giụa trên mặt đất.