Chương 199 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Câu nói ấy khiến Khúc Thanh Triết nhất thời sững sờ tại chỗ, không hiểu ý trong lời của Sở Dật.

Nhưng Sở Dật cũng chẳng cần anh ta phải hiểu.

Anh khẽ cụp mắt, ánh nhìn lướt qua chiếc xe phía sau Khúc Thanh Triết, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh.

Ngay sau đó, anh nhấc chân, không nặng không nhẹ đá vào lốp xe một cái.

"Lúc tôi đi lên nó vẫn còn màu đen, xuống một cái đã thành màu xám, ngay cả biển số cũng đổi mất mấy con số."

"Xe của ảnh đế Khúc đúng là khác người thật, còn biết biến hình nữa. Công nghệ đen này anh kiếm ở đâu vậy?"

Từng câu từng chữ như gõ mạnh vào lòng Khúc Thanh Triết.

Sắc mặt Khúc Thanh Triết khẽ thay đổi. Anh ta nhìn theo ánh mắt của Sở Dật về phía chiếc xe, hơi cụp mắt, khẽ lên tiếng giải thích.

"Nếu tôi muốn đưa cậu rời khỏi tay Tần Xuyên Từ, đương nhiên phải dùng chút thủ đoạn. Sở Dật, tuy tôi không hiểu vì sao cậu lại nói vậy, nhưng e là cậu đã hiểu lầm rồi. Những lời tôi nói, câu nào cũng xuất phát từ tận đáy lòng."

Anh ta bước lên một bước, ánh mắt chân thành.

"Tần Xuyên Từ không phải người đáng để cậu gửi gắm. Với thân phận và địa vị của anh ta, không thể nào thật sự ở bên một Alpha như cậu. Sau này anh ta nhất định sẽ liên hôn với một Omega cùng tầng lớp."

"Đến lúc đó, nếu anh ta chán ghét cậu, cậu sẽ chỉ bị anh ta vô tình vứt bỏ. Còn nếu không chán ghét... thì cậu thậm chí ngay cả rời đi cũng không làm được, chỉ có thể sống dưới cái bóng của anh ta, cả đời không thể quang minh chính đại xuất hiện trước người khác. Điều đó, cậu chấp nhận được sao?"

"Sở Dật, đi với tôi đi. Chúng ta cùng rời khỏi Liên Bang, đến một nơi khác bắt đầu cuộc sống mới! Tần Xuyên Từ không yêu cậu! Cậu cũng đừng tiếp tục làm món đồ chơi của anh ta nữa!"

Sở Dật nhìn anh ta, ánh mắt hờ hững, không nói một lời.

Khúc Thanh Triết đợi rất lâu vẫn không thấy Sở Dật lên tiếng. Anh ta mím môi, quyết định tăng thêm "liều lượng", tiếp tục mở miệng.

"Sở Dật, tôi và cậu giống nhau, đều đã trao tình cảm cho người không nên rung động. Có đôi khi nhìn cậu, tôi thậm chí còn có cảm giác như đang nhìn thấy một bản thân khác."

"Nhưng khác với cậu của hiện tại vẫn còn lạc lối, tôi đã đi trước cậu một bước. Tôi đã có được đáp án cuối cùng cho thứ tình cảm này rồi. Một tình yêu đơn phương chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào. Giờ đây, tôi đã tỉnh ngộ."

"Sở Dật, có lẽ cậu cảm thấy việc tôi bày tỏ tình cảm với cậu rất đáng ngờ. Nhưng cậu biết không? Thật ra mỗi lần trò chuyện với cậu đều là nơi để tôi trút bỏ cảm xúc, còn cậu lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy được an ủi. Chính cậu đã khiến tôi kiên định với quyết tâm rời đi, cho tôi dũng khí từ bỏ tất cả để đứng ở đây. Sở Dật, tôi..."

"Nghe đủ rồi."

Sở Dật khẽ thở dài, cắt ngang màn độc thoại ngày càng kích động của Khúc Thanh Triết.

Lời của Khúc Thanh Triết lập tức nghẹn lại.

Sở Dật ngước mắt, đối diện với đôi mắt ôn hòa ấy. Ánh nhìn dừng trên gương mặt tuấn tú nhưng tiều tụy của anh ta vài giây.

"Ảnh đế Khúc, tôi thật sự không nhớ mình từng mở lời an ủi anh, càng đừng nói đến chuyện cho anh dũng khí hay quyết tâm."

"Diễn xuất hôm nay của anh không bằng lúc trước."

"Quá vội vàng, phần dẫn dắt cũng không đủ."

"Thứ tình yêu anh nói ra... quá nhẹ."

"Chê một sao."

Khúc Thanh Triết hoàn toàn sững sờ. Anh ta không ngờ Sở Dật lại nói ra những lời như vậy.

Cứng đờ vài giây, anh ta hé miệng, vẫn muốn nói gì đó để cứu vãn.

Nhưng Sở Dật không cho anh ta thêm cơ hội.

"Tôi thừa nhận, trước đây lúc thích Bạch Tri Kỳ, tôi đã hành xử rất mất mặt."

"Nhưng điều đó không có nghĩa... ai cũng có thể đến lừa tôi."

Ánh mắt Sở Dật lạnh lẽo.

"Đúng, anh rất giỏi."

"Tôi ăn với anh nhiều bữa như vậy, mỗi lần rõ ràng chẳng nói bao nhiêu, thế mà anh vẫn có thể vì đủ loại nguyên nhân nhìn thấu mớ chuyện rách nát giữa tôi và Tần Xuyên Từ. Những lời anh nói đúng là rất đâm vào tim, nhưng hết lần này đến lần khác... đều đúng."

"Chính vì anh nói đều đúng nên tôi mới chịu nghe anh."

"Nhưng điều đó cũng không che giấu được việc mục đích của anh không hề trong sáng."

"Chuyện giữa anh và Hứa Sương, rốt cuộc có bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả... tôi không biết."

"Nhưng sở dĩ tôi dây dưa với anh lâu như vậy chỉ vì ban đầu tôi tưởng anh là người của Tần Nguyên. Dù sao thì trước khi anh xuất hiện không lâu, cậu ta vừa mới gây phiền phức cho tôi. Nhưng về sau tôi lại phát hiện... hình như cũng không phải."

Nói đến đây, Sở Dật bước lên hai bước, dừng lại trước mặt Khúc Thanh Triết.

Sở Dật nhìn anh ta, ánh mắt càng lúc càng lạnh nhạt.

"Kế hoạch ban đầu của anh... hẳn không phải thế này nhỉ? Ít nhiều cũng phải hẹn tôi đi ăn thêm vài lần nữa, bồi đắp tình cảm trước đã."

"Tôi không biết điều gì khiến anh đổi ý."

"Nhưng anh không nên làm vậy."

Ngay khi câu nói vừa dứt, Sở Dật vung tay.

Tiếng gió rít lên theo cú đấm!

Rầm!

Một cú đấm nện thẳng vào mặt Khúc Thanh Triết.

Khúc Thanh Triết hoàn toàn không kịp phòng bị, cả người bị đánh ngã nghiêng xuống đất. Trong khoang miệng lập tức tràn ngập mùi tanh của máu.

Cơn đau khiến anh ta nhíu chặt mày.

Anh ta ôm lấy bên mặt đang sưng vù lên rất nhanh, ngẩng đầu nhìn Sở Dật. Ánh mắt từ vẻ nhẫn nhịn cùng tình ý ban đầu dần trở nên phẳng lặng như mặt nước, như thể có thứ gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn, thậm chí anh ta cũng lười phản kháng.

Sở Dật nhìn dáng vẻ chật vật của anh ta, khẽ chậc một tiếng.

Nói thì nói vậy, nhưng thật ra anh chịu đi ăn với Khúc Thanh Triết nhiều lần như thế, ít nhiều vẫn là vì còn mang bộ lọc của fan.

Cách nói chuyện lịch thiệp của Khúc Thanh Triết, cùng khả năng đồng cảm vừa đúng lúc ấy, khiến anh rất khó phân biệt đâu là thật, đâu là giả.

Anh cảm thấy không đáng tin, nhưng đồng thời lại thấy những cảm xúc bộc lộ ra quá đỗi chân thật, không giống diễn.

Thỉnh thoảng, anh thậm chí còn cảm thấy Khúc Thanh Triết rất đáng thương.

Giống như lúc này.

Sở Dật thu nắm đấm lại, từ trên cao nhìn xuống anh ta.

"Kế hoạch của anh..."

"Ngay từ đầu đã không thể nào khiến tôi chấp nhận."

"Tôi sẽ không rời đi."

"Nơi này là tất cả những gì tôi đã vất vả gây dựng nên. Nếu chỉ vài ba câu nói đã có thể khiến tôi từ bỏ, thì ngay từ đầu tôi đã chẳng nhẫn nhịn Tần Xuyên Từ."

"Tôi không biết mục đích của anh là gì, đến mức không tiếc từ bỏ cả sự nghiệp để chạy tới lừa tôi. Nhưng nói thật..."

"Rất ngu ngốc."

"Khúc Thanh Triết, anh không nên nói những lời này với tôi."

Giọng Sở Dật dịu đi đôi chút, xen lẫn một tia phức tạp.

"Nếu anh thật sự cứ thế lên máy bay rời đi, vậy thì chuyện trước đây, tôi sẽ nhắm một mắt mở một mắt, thật sự xem anh như một người bạn đã rời khỏi Liên Bang."

"À mà... có lẽ anh cũng chẳng cần đâu."

Nói xong, Sở Dật không nhìn Khúc Thanh Triết nữa, xoay người rời đi.

"Đứng lại!"

Đám người vẫn luôn ở phía sau chờ tín hiệu của Khúc Thanh Triết, thấy anh ta bị đánh mà vẫn không hé răng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Vài người lập tức xông lên, định chặn Sở Dật lại.

Có lẽ bọn họ đã chuẩn bị sẵn phương án cưỡng ép đưa Sở Dật đi.

Đáng tiếc...

Đám người này hoàn toàn không đáng để anh để tâm.

Sở Dật chẳng tốn bao nhiêu sức, chỉ vài ba chiêu đã đánh ngã tất cả xuống đất.

Anh không quay đầu, cứ thế đi về phía lối ra sân bay.

Khoảnh khắc sắp rời khỏi sân đỗ máy bay, anh liếc nhìn phía sau lần cuối.

Khúc Thanh Triết vẫn ngồi trên mặt đất, không đứng dậy, cũng không nhìn Sở Dật nữa, càng không nói đến chuyện ngăn cản. Đối với việc anh rời đi, anh ta hoàn toàn thờ ơ.

Sở Dật thu hồi ánh mắt, hoàn toàn rời khỏi nơi này.