Đầu dây bên kia, giọng Giang Phong vừa hoảng hốt vừa gấp gáp.
Trong đầu Tần Xuyên Từ có một khoảnh khắc trống rỗng.
Giang Phong vẫn tiếp tục nói: "Người của chúng ta nhìn thấy cậu Sở lên xe của Khúc Thanh Triết, vẫn luôn bám theo. Nhưng sau khi chiếc xe đi vào một đường hầm thì không bao giờ đi ra nữa! Chúng tôi đã kiểm tra camera ở tất cả các lối ra, hoàn toàn không thấy tung tích chiếc xe đó!"
Thật ra, Tần Xuyên Từ vẫn luôn cân nhắc xem có nên lén đặt thiết bị định vị lên người Sở Dật hay không.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không làm vậy.
Ngay từ lúc bắt đầu, mối quan hệ giữa hắn và Sở Dật đã chẳng hề tốt đẹp.
Ít nhiều gì... Tần Xuyên Từ cũng không muốn làm những chuyện khiến anh càng thêm chán ghét mình.
Thế nhưng từ sau khi Tần Nguyên lần mò đến tận nhà Sở Dật, hắn đã không thể chịu đựng nổi nữa.
Sau nhiều lần đắn đo, hắn lùi một bước, chỉ phái người âm thầm theo sau Sở Dật từ xa để đảm bảo an toàn, tuyệt đối không can thiệp vào cuộc sống của anh.
Mà giờ đây...
Chính sự nhượng bộ ấy khiến Tần Xuyên Từ hối hận không thôi!
Hắn cụp mắt, siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức lòng bàn tay trắng bệch.
Lớp vỏ điện thoại gần như sắp bị hắn bóp nát.
"Tìm."
"Tôi mặc kệ các cậu dùng cách gì... cũng phải tìm được em ấy."
Dứt lời, hắn lập tức cúp máy.
Phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng.
Tần Xuyên Từ không biểu cảm khép chiếc laptop lại.
Hắn giơ tay lên, không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp giật phăng kim truyền đang cắm trên mu bàn tay.
Đầu kim kéo theo một chuỗi máu đỏ, rất nhanh đã nhuộm đỏ làn da trắng nhợt, rồi theo mu bàn tay chảy xuống.
Nhưng hắn dường như chẳng hề cảm nhận được.
Hắn hất chăn sang một bên, bước thẳng xuống giường.
---
Ở phía bên kia.
Giang Phong nhìn chiếc điện thoại đã bị cúp máy, sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.
Sau khi theo mất dấu Sở Dật, người của Tần Xuyên Từ đã lập tức báo cáo với cậu ta.
Ban đầu, Giang Phong còn không quá để tâm.
Đùa gì vậy?
Đến cả Enigma còn bị Sở Dật đánh gục.
Một Khúc Thanh Triết thì là cái thá gì? Có chịu nổi hai cái tát của Sở Dật không?
Sở Dật thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?
Nhưng khi cậu ta liên tiếp gửi mười tin nhắn, gọi mười cuộc điện thoại cho Sở Dật mà đều không có ai nghe máy, Giang Phong bắt đầu hoảng.
Một dự cảm chẳng lành dần bò lên trong lòng.
Cậu ta lập tức điều người đi kiểm tra camera giao thông.
Kết quả lại khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.
Chiếc xe của Khúc Thanh Triết cứ như bốc hơi khỏi thế giới.
Trên camera, cậu ta tận mắt nhìn thấy chiếc xe chạy vào đường hầm. Nhưng khi kiểm tra toàn bộ camera ở mọi góc quay của các lối ra, lại hoàn toàn không thấy chiếc xe ấy đi ra.
"Phiền chết đi được!"
Giang Phong có cả bụng những lời chửi rủa muốn dành cho Khúc Thanh Triết.
Nhưng lúc này, tìm được Sở Dật mới là chuyện quan trọng nhất.
Cậu ta cầm điện thoại lên, điên cuồng lật tìm danh bạ, huy động toàn bộ các mối quan hệ.
Mà động tĩnh của Tần Xuyên Từ gần như trong chớp mắt đã truyền khắp Đế Đô.
Cả Đế Đô vì thế mà rúng động theo.
Trong nhất thời, dưới màn đêm, cả thành phố ngầm cuộn sóng.
Xe cảnh sát thỉnh thoảng lại hú còi lao vun vút trên các tuyến đường lớn.
Vô số đôi mắt đang lục soát khắp thành phố để tìm Sở Dật.
Thế nhưng, đến cả bóng dáng của Sở Dật và Khúc Thanh Triết cũng không tìm thấy.
Trong nhà Sở Dật.
Tần Xuyên Từ ngồi một mình trên ghế sofa trong phòng khách.
Hắn không bật đèn.
Ánh trăng rọi vào từ cửa sổ, chia thân hình hắn thành hai nửa sáng tối, hắt lên gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Trong không khí vẫn còn lưu lại mùi pheromone hoa hồng thuộc về Sở Dật.
Tần Xuyên Từ cúi mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Mười một giờ bốn mươi phút.
Đã hơn bốn tiếng kể từ lúc Giang Phong báo cho hắn biết Sở Dật mất tích.
Hơn bốn tiếng...
Bặt vô âm tín.
Ánh mắt Tần Xuyên Từ dần trở nên u tối.
---
CLUB Moonlight, phòng VIP tầng cao nhất.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc hòa lẫn với tiếng cười đùa của đám nam nữ, mùi rượu tràn ngập khắp không gian.
"Rầm!"
Cửa phòng VIP bị người ta từ bên ngoài đạp tung.
Âm nhạc lập tức im bặt.
Mọi người đều giật mình, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa.
Hà Tương Thần đứng ở đó.
Y cau mày, ánh mắt nhanh chóng quét một vòng khắp căn phòng, cuối cùng dừng trên người Hứa Sương đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Chàng trai tiếp rượu ngồi bên cạnh Hứa Sương vừa nhìn đã nhận ra Hà Tương Thần, sợ đến mức rụt cổ, lập tức rút cánh tay đang vòng qua eo Hứa Sương về, co mình vào góc phòng như chim cút.
Hà Tương Thần ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn người đó.
Ánh mắt y từ đầu đến cuối chỉ khóa chặt trên người Hứa Sương, khẽ hất cằm, ra hiệu cho cô đi ra ngoài.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Hà Tương Thần, Hứa Sương đã khựng người.
Hiển nhiên cô không ngờ y sẽ xuất hiện ở đây.
Thấy y ra hiệu, trên gương mặt Hứa Sương thoáng qua vẻ ngạc nhiên, nhưng cô vẫn đứng dậy nói với những người bên cạnh: "Tôi ra ngoài nói chút chuyện, mọi người cứ tiếp tục chơi đi, không cần để ý đến tôi."
Nói xong, cô giẫm đôi giày cao gót, bước ra khỏi phòng VIP.
Hà Tương Thần dẫn cô đến một góc không có người.
"Sở Dật đâu?"
Trong giọng y không còn vẻ cà lơ phất phơ như ngày thường, âm điệu nghiêm túc, đi thẳng vào vấn đề.
Nghe vậy, Hứa Sương sững người, rồi khẽ nhíu mày, khoanh hai tay trước ngực.
"Làm sao tôi biết được? Anh chạy đến hỏi tôi chuyện này làm gì?"
Hà Tương Thần thở hắt ra một hơi, bực bội vô cùng.
"Đừng giả vờ nữa. Khúc Thanh Triết là người của cô đúng không? Bây giờ cậu ta dẫn Sở Dật đi mất rồi. Cô nói cho tôi chuyện này không liên quan đến cô sao?"
"Hứa Sương, chuyện của Phương Nguyệt Hàm với Tần Xuyên Từ, cô bớt nhúng tay vào được không?"
Nghe đến ba chữ "Khúc Thanh Triết", ánh mắt Hứa Sương khẽ run lên.
Cô mím môi, nhìn Hà Tương Thần.
"Tôi không hiểu anh đang nói gì. Tôi đã đá Khúc Thanh Triết từ lâu rồi. Sau đó anh ta làm gì, tôi hoàn toàn không biết."
Nói rồi, Hứa Sương xoay người định rời đi.
Thế nhưng vừa mới quay lưng, bả vai cô đã bị một bàn tay giữ chặt.
Giọng nói âm trầm của Hà Tương Thần vang lên phía sau.
"Hứa Sương, có phải tôi đối xử với cô tốt quá rồi không?"
Ngay giây tiếp theo, mùi cà phê đắng chát của pheromone tỏa ra, lập tức bao trùm lấy Hứa Sương!
Hứa Sương cứng đờ người.
Ánh mắt cô lập tức trở nên trống rỗng, chậm rãi quay người lại.
Hà Tương Thần lạnh lùng nhìn xuống cô, lặp lại câu hỏi vừa rồi: "Cô đưa Sở Dật đi đâu rồi?"
Thế nhưng câu trả lời của Hứa Sương lại khiến y nhíu mày chặt hơn.
"Tôi không biết."
Thật sự không biết?
Hà Tương Thần khẽ nheo mắt.
Y im lặng vài giây rồi đổi sang một câu hỏi khác.
"Khúc Thanh Triết... không phải người cô cài đến sao?"
Y biết Khúc Thanh Triết.
Dạo gần đây, người này hoạt động quá mức phô trương.
Suốt ngày lượn quanh bên cạnh Sở Dật.
Tần Xuyên Từ biết Khúc Thanh Triết là tình nhân của Hứa Sương, cũng biết việc y tiếp cận Sở Dật không phải thật sự muốn cướp người, mà là có mục đích khác, nên cũng không nổi giận đến mức mất lý trí.
Nể mặt Hà Tương Thần, ban đầu hắn chỉ cảnh cáo vài lần, chứ chưa trực tiếp dồn Khúc Thanh Triết vào đường cùng.
Nhưng Khúc Thanh Triết chẳng những không biết thu liễm, ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu.
Cuối cùng, Tần Xuyên Từ hết sạch kiên nhẫn. Sau khi báo trước cho Hà Tương Thần một tiếng, hắn trực tiếp phong sát Khúc Thanh Triết.
Hà Tương Thần vốn cũng chẳng bận tâm.
Ngay từ đầu, y và Hứa Sương đã là kiểu ai chơi nấy.
Hứa Sương muốn tìm tình nhân, tìm ai y cũng mặc kệ.
Nhưng còn muốn y đứng ra che chở cho tình nhân của cô thì đúng là hơi quá đáng.
Y vốn cho rằng chuyện này đến đó là kết thúc.
Ai mà ngờ được...
Tên Khúc Thanh Triết này lại âm thầm làm một vố lớn, trực tiếp bắt cóc luôn Sở Dật!
Thế này thì còn được nữa sao?
Đây rõ ràng là muốn lấy mạng Tần Xuyên Từ mà!