Chương 193 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Cùng với sự tỉnh lại của Tần Xuyên Từ, ván cờ này cũng xem như đã hoàn toàn khép lại.

Toàn bộ thế lực ngầm mà Tần Nguyên cài cắm tại Đế Đô cùng mạng lưới quan hệ được cậu ta âm thầm bồi dưỡng đều bị Giang Phong điều tra rõ như lòng bàn tay, sau đó nhổ tận gốc.

Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh đến kinh người, thậm chí không hề gây nên chút sóng gió nào. Những kẻ từng có dính líu với Tần Nguyên đều lần lượt bị điều tra. Chỉ cần có liên quan đến vụ ám sát lần này thì hoặc là bị tống giam với tốc độ chóng mặt, hoặc là lặng lẽ biến mất không một dấu vết.

Sau khi biết chuyện, cha mẹ Tần gia lập tức hoảng loạn.

Họ điên cuồng tìm cách liên lạc với Tần Xuyên Từ. Gọi điện không được thì đích thân đến tập đoàn Tần thị, rồi đến bệnh viện.

Đáng tiếc, ngay cả góc áo của hắn họ cũng không được nhìn thấy. Trái lại, người của hắn còn vô cùng khách sáo "mời" họ trở về biệt thự cũ để "bảo vệ".

Bên trong lẫn bên ngoài biệt thự cũ đều cài đầy tai mắt của Tần Xuyên Từ, giám sát hai mươi bốn giờ mỗi ngày.

Chỉ cần Tần Nguyên dám liên lạc với họ, ngay khoảnh khắc tín hiệu bị khóa, cũng là lúc cậu ta không còn đường trốn.

Dưới tấm lưới trời dày đặc ấy, cuộc sống của Tần Nguyên có thể tưởng tượng được thê thảm đến mức nào.

Lúc này, cậu ta đã hoàn toàn không còn dáng vẻ của ngôi sao lớn hào nhoáng ngày trước.

Bộ đồng phục công nhân vệ sinh dính đầy vết bẩn khiến cậu ta lẫn vào dòng người đông đúc mà chẳng hề nổi bật.

Mặt mày lem luốc, vành mũ kéo thấp, ánh mắt cảnh giác liên tục đảo quanh bốn phía, như sợ rằng người của Tần Xuyên Từ sẽ bất ngờ lao ra từ một góc khuất nào đó.

Sau khi xác nhận tạm thời an toàn, cậu ta cúi đầu, tăng nhanh bước chân, lúc hòa vào dòng người, lúc lại tách khỏi đám đông.

Người đi đường xung quanh ngày càng thưa thớt, cậu ta rời khỏi khu nội thành.

Cuối cùng, cậu ta đến một khu nhà máy bỏ hoang.

Thành thạo cạy nắp cống nặng trịch, mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt, nhưng cậu ta cũng chẳng buồn nhíu mày, nhanh nhẹn chui xuống.

Nắp cống được đậy lại, cắt đứt tia sáng cuối cùng từ mặt đất.

Bóng tối và hơi ẩm lập tức nuốt chửng cậu ta.

Cậu ta bật đèn pin mới nhìn rõ con đường phía trước.

Không gian bên dưới rộng hơn tưởng tượng. Nước thải chảy chầm chậm bên chân, rêu xanh trơn nhớt bám đầy trên vách tường tỏa ra mùi ẩm mốc. Trong không khí hòa lẫn mùi rác mục nát và nước cống, khiến người ta buồn nôn.

Tần Nguyên dường như chẳng hề ngửi thấy.

Cậu ta men theo hệ thống đường ống chằng chịt, càng đi càng sâu, cuối cùng dừng lại ở một góc tương đối khô ráo.

Ở đó có đặt vài chai nước và mấy gói bánh quy nén.

Cậu ta đã trốn ở đây tròn ba ngày.

Vì đã chuẩn bị từ trước nên trên người mang theo đủ tiền mặt, đủ để cầm cự thêm một khoảng thời gian.

Nhưng cậu ta không thể, cũng không dám dùng bất kỳ thiết bị điện tử nào để liên lạc với bất kỳ ai.

Dưới sự truy bức của Tần Xuyên Từ, cuối cùng cậu ta đã trở thành một con chuột chỉ dám chui rúc trong cống ngầm, hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Ánh mắt Tần Nguyên lạnh lẽo. Cậu ta dựa vào bức tường ẩm ướt lạnh buốt, trên gương mặt lấm lem bùn đất lại hiện lên một vẻ bình tĩnh quỷ dị.

Đổi lại là bất kỳ ai khác, rơi vào bước đường cùng như thế này e rằng đã sớm sụp đổ.

Nhưng cậu ta thì không.

Ngay từ khoảnh khắc quyết định ám sát Tần Xuyên Từ, Tần Nguyên đã lường trước khả năng thất bại.

Thứ vũ khí pheromone dùng để đối phó với Tần Xuyên Từ tối hôm đó, trên thực tế chỉ là một bán thành phẩm.

Ban đầu, Tô Cẩn cung cấp mẫu máu.

Sau đó, Bạch Tri Kỳ trực tiếp cung cấp kết quả nghiên cứu pheromone.

Nhưng dù nghiên cứu riêng từng mẫu hay trộn lẫn các mẫu với nhau, thứ vũ khí tạo ra cũng chỉ có tác dụng rất nhỏ đối với Tần Xuyên Từ, hoàn toàn không đủ để uy h**p hắn.

Bước đột phá thật sự chỉ xuất hiện sau khi Bạch Tri Kỳ mang về pheromone của Sở Dật.

Phần pheromone Alpha đó có thể trở thành dưỡng chất tốt nhất để xoa dịu Tần Xuyên Từ, nhưng đồng thời cũng có thể trở thành vũ khí mạnh nhất để g**t ch*t hắn.

Chỉ tiếc...

Lượng pheromone quá ít.

Chút liều lượng ấy, nếu dùng để công kích biển tinh thần của Tần Xuyên Từ thì chỉ đủ khiến hắn rơi vào hôn mê, hoàn toàn không đủ để khiến hắn triệt để mất khống chế.

Vốn dĩ Tần Nguyên định chờ thêm một thời gian.

Cậu ta chờ đến khi tìm được cơ hội, một lần nữa lấy đủ lượng pheromone từ Sở Dật, hoàn thiện triệt để thứ vũ khí đó.

Đến lúc ấy, cậu ta sẽ khiến biển tinh thần của Tần Xuyên Từ bạo loạn trước sự chứng kiến của muôn người, biến hắn thành một con quái vật mất hết lý trí.

Khi đó, cho dù cậu ta có công khai g**t ch*t Tần Xuyên Từ trước mặt mọi người, cậu ta vẫn có thể khoác lên mình lớp áo chính nghĩa mang tên "bảo vệ dân chúng".

Nhưng Sở Dật quá cảnh giác.

Có lẽ vì từng chịu thiệt một lần từ Bạch Tri Kỳ, nên những người cậu ta phái đi căn bản không thể tiếp cận anh, chứ đừng nói đến chuyện lấy được pheromone từ trên người anh.

Kế hoạch vì thế bị gác lại vô thời hạn.

Nếu là trước đây, Tần Nguyên vẫn sẽ tiếp tục chờ.

Trớ trêu thay, chính Tần Xuyên Từ lại để lộ cho cậu ta một sơ hở cực lớn.

Vừa mới xuất viện sau chấn động não, cơ thể còn đang suy yếu, vậy mà đúng lúc đó hắn lại chạy đến khu đèn đỏ. Bên cạnh chỉ mang theo một vệ sĩ, hơn nữa còn đúng dịp Tết, rất nhiều người của Tần Xuyên Từ đều đang ở bên ngoài, không thể lập tức quay về.

Đây quả thực là cơ hội ngàn năm có một!

Tần Nguyên đã chờ quá lâu, cũng đã bị Tần Xuyên Từ chèn ép quá lâu!

Một cơ hội như vậy bày ra ngay trước mắt, bảo y trơ mắt từ bỏ, cậu ta tuyệt đối không làm nổi.

Thế là, Tần Nguyên đánh cược tất cả, cầm bán thành phẩm đó giao cho người đi giết Tần Xuyên Từ.

Kết quả... chỉ thiếu một chút.

Thật sự chỉ thiếu một chút nữa là thành công rồi!

Tần Nguyên hít sâu một hơi, luồng không khí lẫn mùi ẩm mốc tràn vào phổi, hận ý trong mắt gần như hóa thành thực chất.

Không công bằng!

Quá không công bằng!

Dựa vào cái gì mà Tần Xuyên Từ vừa sinh ra đã là thiên chi kiêu tử, là người thừa kế Tần gia được tất cả mọi người gửi gắm kỳ vọng?

Còn cậu ta chỉ có thể là một đứa con riêng, sự tồn tại của chính cậu ta đã khiến ông cụ Tần gia chán ghét và khinh miệt.

Thậm chí chỉ vì cậu ta là một Omega, ngay cả cơ hội đường đường chính chính đứng trên cùng một sân khấu để cạnh tranh với Tần Xuyên Từ cũng không có!

Dựa vào cái gì mà Tần Xuyên Từ có thể muốn làm gì thì làm, chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là đã có vô số người tranh nhau nịnh bợ, lấy lòng?

Còn cậu ta, cho dù trước mặt người khác có giả vờ dịu dàng lương thiện đến đâu, cũng không thể tránh khỏi những ánh mắt khinh thường và chế giễu của đám người trong giới!

Tên khốn đáng chết đó, đến cả việc tùy tiện vớ đại một Alpha ở cái nơi như khu đèn đỏ cũng gặp phải một nhân vật lợi hại như vậy, dễ dàng giúp hắn tránh khỏi kiếp nạn!

Trong khi đám thuộc hạ dưới tay y thì tên nào tên nấy cũng đều là lũ vô dụng!

Lửa giận bùng lên, Tần Nguyên đột ngột chộp lấy một lon nước rỗng bên cạnh, dùng hết sức ném mạnh về phía trước.

"Choang!!!"

Tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp đường cống ngầm, chói tai đến lạ.

Cậu ta thở hổn hển, đáy mắt đỏ ngầu.

Rất lâu sau, cơn cuồng nộ ấy mới dần lắng xuống.

Cậu ta lại tựa lưng vào vách tường, vẻ mặt khôi phục bình tĩnh, chỉ là ánh mắt càng trở nên âm độc và tàn nhẫn hơn.

Không sao.

Cậu ta vẫn chưa thua.

Chỉ cần có thể rời khỏi Liên bang, cậu ta có thừa năng lực để tiếp tục đấu với Tần Xuyên Từ!

Đang miên man suy nghĩ, từ sâu trong đường cống ngầm bỗng truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng, cùng với một luồng sáng đang chậm rãi tiến lại gần.

Ánh mắt Tần Nguyên lập tức sắc lại. Cậu ta lặng lẽ đứng dậy, tay phải đưa thẳng ra sau eo, nắm lấy con dao găm.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Đến khi nhìn rõ người tới là ai, vẻ mặt cậu ta hơi thả lỏng, sự cảnh giác trên mặt cũng nhanh chóng tan đi, thay vào đó là một nụ cười ôn hòa.

"La An."

Vẻ mặt La An có chút căng thẳng. Anh ta đảo mắt nhìn quanh một vòng môi trường bẩn thỉu hôi hám này rồi mới lắp bắp mở miệng: "Cậu... Cậu gọi tôi... đến cái nơi thế này... làm gì?"

Khóe mắt Tần Nguyên cong lên.

"Tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện. Tần Xuyên Từ canh chừng tôi quá chặt, tôi thật sự không có cách nào hành động. Vì vậy, tôi hy vọng anh có thể giúp tôi... giúp tôi rời khỏi Liên bang."

Nghe vậy, La An nuốt khan một ngụm nước bọt, xoay người định bỏ đi.

"Tôi không làm được. Tôi lấy đâu ra bản lĩnh đó?"

Đúng lúc ấy, giọng nói của Tần Nguyên lại vang lên sau lưng cậu ta.

"Anh không muốn ở bên Bạch Tri Kỳ nữa sao? Nếu như... tôi có thể khiến cậu ta trở thành Omega của anh thì sao?"

Bước chân đang rời đi của La An chợt khựng lại.

Anh ta đứng chết lặng tại chỗ.

Im lặng một lúc lâu, anh ta mới từ từ quay đầu lại.

Ánh mắt đối diện với đôi mắt đang cười rực rỡ của Tần Nguyên.