Lời giải thích của Tần Xuyên Từ khiến Hà Tương Thần sững người trong chốc lát.
Y vốn tưởng sẽ được nghe một học thuyết sinh học nào đó, hoặc ít nhất cũng là vài phân tích khoa học dựa trên đặc tính của Enigma.
Kết quả...
Chỉ vậy thôi?
"Thiện cảm?"
Hà Tương Thần lặp lại hai chữ ấy.
"Đó mà cũng tính là câu trả lời à?"
Tần Xuyên Từ không để tâm đến sự nghi ngờ của y. Ánh mắt hắn vẫn dừng trên tấm ảnh Sở Dật đang cười đầy phóng khoáng giữa nền tuyết trắng trên màn hình điện thoại.
Đầu ngón tay hắn vô thức vuốt nhẹ mặt kính.
Trong số những người từng có độ tương thích vượt ngưỡng với Tần Xuyên Từ, chỉ có ba người.
Tô Cẩn, Bạch Tri Kỳ và Sở Dật.
Nghĩ kỹ thì...
Mọi chuyện thật ra đều có dấu vết để lần theo.
"Trên đời này, bất kể là với ai, đều sẽ có cái gọi là ấn tượng đầu tiên." Tần Xuyên Từ chậm rãi nói. "Có người vừa nhìn đã thấy thuận mắt, có người vừa nhìn đã chỉ muốn bảo họ cút thật xa."
"Enigma cũng không ngoại lệ."
"Chỉ là... ngưỡng cảm xúc của chúng ta bẩm sinh đã rất cao. Đối với người xung quanh, bất kể ngoài mặt thế nào, thật ra trong lòng cũng chẳng có bao nhiêu cảm xúc."
"Nhưng... những người có thể khiến chúng ta vừa gặp đã nảy sinh một chút thiện cảm..."
"Không phải là không có."
Dòng suy nghĩ của Tần Xuyên Từ dần trôi xa.
Trước khi gặp Sở Dật, hắn luôn rất rõ mình thích kiểu người nào.
Hắn thích mẫu người sạch sẽ, thanh thuần.
Mà Tô Cẩn vừa khéo chính là kiểu đó.
Tô Cẩn thời đại học khác hẳn về sau.
Khi ấy cậu ta chưa điên cuồng như bây giờ.
Cậu ta giống như một cây trinh nữ không ai ngó ngàng, nghèo khó, nhút nhát. Muốn học người khác bám víu kẻ quyền quý, nhưng ngay cả dũng khí bước tới cũng không có.
Chỉ dám đứng nép trong góc đám đông, dùng đôi mắt ướt át lén lút nhìn hắn.
Tần Xuyên Từ chú ý đến cậu ta.
Giống như vô tình phát hiện một con thú cưng vừa xinh đẹp vừa nhút nhát, trong lòng nảy sinh chút hứng thú.
Hắn cho người đi kiểm tra độ tương thích.
Kết quả...
Vượt quá hai mươi phần trăm.
Con số ấy khi đó khiến Tần Xuyên Từ còn vui mừng một chút, cảm thấy vận may của mình không tệ.
Nhưng cũng chỉ có vậy thôi.
Tình cảm hắn dành cho Tô Cẩn chỉ dừng ở mức thuận mắt.
Vì thế, độ tương thích kia cũng không tăng thêm dù chỉ một chút.
Sau đó là Bạch Tri Kỳ.
Lại là một người theo phong cách thanh thuần.
Quả thật rất thuận mắt.
Nếu không, ngay từ lúc Bạch Tri Kỳ chủ động bước tới bắt chuyện, Tần Xuyên Từ đã bảo cậu ta cút rồi.
Mà bởi vì Bạch Tri Kỳ là Omega, mức độ hài lòng của Tần Xuyên Từ đối với cậu ta còn cao hơn Tô Cẩn.
Thế nên độ tương thích cũng nhỉnh hơn Tô Cẩn một chút.
Nghĩ đến đây, Tần Xuyên Từ thu hồi dòng suy nghĩ, nhìn sang Hà Tương Thần.
"Ngay từ ánh nhìn đầu tiên."
"Nếu cậu cảm thấy người đó trông khá ổn, không phải kiểu đánh giá khách quan, mà là thật lòng cảm thấy hứng thú, cảm thấy ngắm rất thích..."
"Vậy thì độ tương thích của hai người phần lớn sẽ không dưới hai mươi phần trăm."
"...Nhưng nếu chỉ đơn thuần là thích vẻ bề ngoài..."
"Thì con số đó có lẽ cũng sẽ dừng lại ở đó, không có thêm bất kỳ thay đổi nào nữa."
"Ví dụ như tôi và Sở Dật..."
"Lúc mới gặp..."
"Quả thật tôi rất không thích em ấy."
Sở Dật có gương mặt vô cùng tuấn tú.
Vẻ đẹp của anh sắc bén, phô trương, như thể từng giây từng phút đều đang tuyên bố với mọi người: "Tôi là Alpha."
Nói theo cách của người khác thì...
Đậm chất Alpha đến bùng nổ.
Mà điều đó lại khác xa gu thẩm mỹ của Tần Xuyên Từ.
Chưa kể, vào thời điểm ấy, Tần Xuyên Từ còn cực kỳ ghét hoa hồng.
Hai yếu tố cộng lại, đương nhiên hắn chẳng có sắc mặt tốt với Sở Dật.
Bước ngoặt xảy ra ở biệt thự Lộ gia
Sở Dật đã cứu hắn một mạng.
Nhưng đó tuyệt đối không phải nguyên nhân khiến Tần Xuyên Từ nảy sinh thiện cảm với anh.
Bản thân mình là loại người thế nào, Tần Xuyên Từ hiểu rất rõ.
Hắn là kiểu người biết báo đáp ân tình sao?
Không phải.
Nếu nhất định phải nói...
Tần Xuyên Từ nhìn chằm chằm tấm ảnh Sở Dật trên màn hình điện thoại thật lâu.
Nếu nhất định phải nói...
Thì có lẽ là vì dáng vẻ Sở Dật khống chế tên côn đồ lúc ấy...
Thật sự quá ngầu!
Alpha vốn là sinh vật có bản năng cạnh tranh.
Nhưng vào khoảnh khắc đó, e rằng không một Alpha nào có mặt tại hiện trường lại không thừa nhận rằng Sở Dật cực kỳ đẹp trai.
Enigma cũng vậy.
Nghĩ đến đây, khóe môi Tần Xuyên Từ bỗng cong lên, bật ra một tiếng cười khẽ.
Hà Tương Thần chăm chú nghe nãy giờ, kết quả lại thấy Tần Xuyên Từ nhìn điện thoại cười một cái, lập tức trợn trắng mắt, phiền muốn chết.
"Chậc, không thích cậu ấy, rồi sao nữa?"
Tần Xuyên Từ ngẩng đầu nhìn y.
Ý cười nơi đáy mắt vẫn chưa tan hẳn.
"Rồi sau đó..."
"Đến một khoảnh khắc nào đó."
"Tôi bỗng thấy em ấy rất tốt."
"Thế là độ tương thích tăng lên."
Hà Tương Thần: "..."
Ông cụ trên tàu điện ngầm nhìn điện thoại.
(Vẻ mặt không hiểu gì.)
Rốt cuộc đây là cái quái gì vậy?
Một chữ y cũng chẳng hiểu.
Thấy bộ dạng của Hà Tương Thần, Tần Xuyên Từ cũng không giải thích thêm.
Thật ra chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ cần một ngày nào đó Hà Tương Thần thật sự dốc lòng yêu một người, thay vì cứ như sưu tầm tem mà lượn lờ giữa hết người này đến người khác, thì rất nhiều vấn đề, tự khắc sẽ có lời giải.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Tần Xuyên Từ hiện lên một tin nhắn mới.
Là của Giang Phong.
Hắn mở ra xem.
【Giang Phong: Tần tổng, tất cả các đầu mối giao thông có thể rời khỏi Đế Đô, chúng tôi đều đã báo trước và bố trí người canh giữ. Nhưng kể từ sau khi Tần Nguyên rời khỏi nhà của cậu Sở, cậu ta như bốc hơi khỏi mặt đất. Chúng tôi chỉ tìm thấy chiếc xe cậu ta đã lái bên bờ một con sông ở ngoại ô. Chiếc xe đã bị đốt cháy hoàn toàn, còn người thì mất tích.】
【Giang Phong: Ngoài ra, về "Phòng thí nghiệm Bain" do Từ Mãng cung cấp, chúng tôi đã tiến hành niêm phong. Từ những tài liệu còn sót lại tại hiện trường, vũ khí pheromone dùng để đối phó với ngài đúng là được tạo ra từ phòng thí nghiệm này. Tuy nhiên, những người ở lại không phải thành viên nòng cốt.】
【Giang Phong: Toàn bộ danh sách nhân sự của phòng thí nghiệm, bất kể hồ sơ giấy hay dữ liệu trong máy tính, đều đã bị xóa sạch không còn dấu vết. Với trình độ kỹ thuật của đội chúng ta cũng không thể khôi phục. Phỏng đoán của ngài là đúng, bên cạnh Tần Nguyên hoặc Bạch Tri Kỳ quả thật có một hacker cực kỳ lợi hại.】
Đọc xong từng câu từng chữ của bản báo cáo dài dằng dặc ấy, sắc mặt Tần Xuyên Từ dần trở nên u ám.
Ánh mắt hắn khẽ trầm xuống, rồi trả lời một tin nhắn.
【Tiếp tục theo dõi.】
Hà Tương Thần không mấy hứng thú với Tần Nguyên.
Mặc dù lần này Tần Nguyên thật sự đã gây ra một trận sóng gió không nhỏ, vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Nhưng đáng tiếc, cậu ta đã thất bại.
Giờ Tần Xuyên Từ đã tỉnh lại, Tần Nguyên không còn khả năng đấu lại hắn nữa.
Chẳng khác nào đã bị tuyên án tử.
Mặc cho cậu ta có giãy giụa thế nào, bị lôi ra ánh sáng cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
So với việc lo cho Tần Xuyên Từ, y vẫn nên lo cho chính mình thì hơn.
Dù sao thì trạng thái biển tinh thần của y cũng chẳng mấy khả quan.
Y đứng dậy khỏi ghế, phủi phủi ống quần.
"Chuyện lộn xộn nhà cậu, tôi không xen vào nữa."
"Tôi đi trước đây."
Tần Xuyên Từ khẽ gật đầu, xem như đáp lại.
Đợi đến khi cánh cửa phòng bệnh khép lại, tiếng bước chân của Hà Tương Thần hoàn toàn biến mất, cả căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Tần Xuyên Từ lập tức cầm điện thoại lên, đầu ngón tay lướt trên màn hình, tìm đến số của Sở Dật.
Trong ống nghe vang lên những tiếng tút đều đặn.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận. Vui lòng gọi lại sau..."
Tần Xuyên Từ: "..."
Đây là thật sự đang bận...
Hay là đã chặn hắn rồi?
Mím môi, hắn gọi thêm mấy cuộc nữa.
Kết quả vẫn như vậy.
Cuối cùng, Tần Xuyên Từ chậm rãi hạ điện thoại xuống.
Cũng nằm trong dự liệu.
Hắn đã biết từ rất lâu rồi.
Nếu Sở Dật biết mình bị hắn đánh dấu vĩnh viễn, chắc chắn sẽ nổi giận.
Nhưng trước đây hắn không hối hận.
Bây giờ lại càng không hối hận.
Nhất là sau khi xem đoạn camera ghi lại cảnh Tần Nguyên dùng pheromone để quyến rũ Sở Dật!
Nghĩ đến đó, ánh mắt Tần Xuyên Từ khẽ hạ xuống.
Hắn lại cầm điện thoại lên, mở đoạn video giám sát trước đó, dừng đúng ở phân cảnh Tần Nguyên nói rằng Sở Dật thích mình.
Từ đầu đến cuối Sở Dật chưa từng trực tiếp thừa nhận.
Nhưng anh cũng không phủ nhận.
Hắn xem đi xem lại đoạn video ấy hết lần này đến lần khác.
Nhịp tim cũng theo từng lượt xem mà đập càng lúc càng mãnh liệt.
---
Cùng lúc đó.
Trong nhà Sở Dật, điện thoại của anh sáng lên.
Sở Dật liếc nhìn.
Khúc Thanh Triết.