Chương 191 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Ở phía bên kia.

Sau khi Sở Dật và Giang Phong xử lý xong hai kẻ bị Tần Nguyên bỏ lại làm quân cờ ở nhà, hai người vừa tách nhau chưa bao lâu thì Giang Phong lại gửi tin nhắn tới.

【Giang Phong: Tần tổng đã tỉnh rồi, muốn gặp cậu.】

Sở Dật nhìn dòng chữ trên màn hình, vẻ mặt bình thản, trả lời:

【Ừm, lát nữa tôi sẽ đến thăm anh ấy.】

Sau đó anh tắt màn hình.

Ngẩng đầu lên, hai tay chống lên đầu gối, ánh mắt anh vừa lúc hướng thẳng về chiếc TV trong phòng khách.

Màn hình đen phản chiếu gương mặt lạnh nhạt của anh.

Theo lẽ thường, Tần Xuyên Từ đã tỉnh, việc đầu tiên anh nên làm là lập tức chạy đến bệnh viện xem hắn thế nào.

Nhưng anh không làm vậy.

Việc để Tần Nguyên chuồn mất ngay dưới mí mắt mình quả thật khiến Sở Dật vô cùng bực bội.

Nhưng đồng thời, anh cũng phát hiện ra một vài điểm bất thường.

Trước hết, những lời Tần Nguyên nói, Sở Dật đến một dấu chấm câu cũng chẳng tin.

Tần Nguyên như một con ma, nhòm ngó Tần gia suốt bao năm. Vậy mà đột nhiên lại chạy đến tìm một người chỉ mới gặp vài lần như anh, nói muốn cùng chia sẻ Tần gia.

Lại còn nói thích anh, yêu anh.

Không thể nói toàn là nói dối, chỉ có thể nói là... chẳng có lấy một phần nào là thật cả.

Mục đích chính của Omega kia từ đầu đến cuối, e rằng chỉ nhắm vào mỗi pheromone của anh.

Mà từ thái độ Tần Nguyên thể hiện khi tiến lại gần, Sở Dật có thể nhìn ra đối phương vô cùng tự tin.

Rõ ràng, cậu ta tin rằng việc lấy được pheromone của Sở Dật sẽ là một chuyện hết sức dễ dàng.

Vậy thì vấn đề nằm ở đây.

Tần Nguyên lấy đâu ra sự tự tin đó?

Với cái thân hình nhỏ bé ấy của cậu ta, dù có thêm mười người nữa cũng không chịu nổi vài đòn của anh. Rốt cuộc cậu ta dựa vào điều gì?

Là hai tên đồng bọn kia sao?

Rõ ràng không phải.

Sở dĩ Tần Nguyên tự tin như vậy...

Ánh mắt Sở Dật tối lại.

Phần lớn vẫn là vì pheromone.

Pheromone của Omega có thể dễ dàng khiến Alpha phát cuồng, mất kiểm soát. Chính vì vậy, Omega cũng thường tự đẩy mình vào tình cảnh nguy hiểm.

Nhưng nếu biết sử dụng đúng cách, đó cũng là một thủ đoạn cực kỳ hữu hiệu để đối phó với Alpha.

Trong lúc nói chuyện với Tần Nguyên, Sở Dật vẫn luôn đề phòng chiêu này.

Kết quả đề phòng nửa ngày, anh lại phát hiện bản thân hoàn toàn không có phản ứng.

Trong lúc Tần Nguyên tiến lại gần, Sở Dật quả thực ngửi thấy một mùi hương chanh thoang thoảng.

Nhưng mùi hương ấy chẳng khác gì nước hoa anh vẫn thường ngửi hằng ngày.

Nó không hề khơi dậy trong anh bất kỳ rung động hay d*c v*ng nào.

Rõ ràng trong bữa tiệc lần trước, pheromone của Tần Nguyên vẫn còn khiến tim anh xao động.

Mới chỉ qua vài ngày...

Vậy mà anh đã không còn bất cứ cảm giác gì nữa?

Sở Dật nghĩ đi nghĩ lại.

Lý do duy nhất anh có thể nghĩ ra, chỉ có một.

Sở Dật nheo mắt, nghiến chặt răng.

Anh ngồi im trên sofa một lúc lâu.

Cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, gọi cho Lưu Tuyết Anh.

Sau vài tiếng "tút... tút..."

Đầu dây bên kia bắt máy.

"Alô, Sở Dật?"

Giọng Sở Dật vẫn rất bình tĩnh.

"Ừm, bác sĩ Lưu, tôi muốn hỏi cô một chuyện."

"Chuyện gì vậy?"

Sở Dật đi thẳng vào vấn đề.

"Trong trường hợp nào Alpha lại không có phản ứng với pheromone của Omega?"

Lưu Tuyết Anh ở đầu dây bên kia sững người, sau đó giọng nói trở nên nghiêm túc hơn.

"Anh không còn phản ứng với pheromone của Omega nữa sao?"

"Trong điều kiện bình thường thì sẽ không có chuyện đó đâu. Tốt nhất bây giờ anh nên đến bệnh viện, đăng ký khám khoa pheromone."

"Một số chứng rối loạn pheromone cũng có biểu hiện tương tự."

Sở Dật nghe xong, hít sâu một hơi.

Rồi lại lên tiếng.

"Xin lỗi, là tôi diễn đạt chưa rõ. Tôi nên hỏi theo cách khác."

"Tôi muốn hỏi... Enigma có cách nào khiến Alpha không còn cảm nhận được pheromone của người khác không?"

Vừa dứt lời.

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.

Sở Dật cũng không sốt ruột, chỉ lặng lẽ chờ.

Rất lâu sau.

Giọng nói khàn khàn của Lưu Tuyết Anh mới vang lên.

"À... chuyện này..."

Có thể nghe ra rõ ràng cô đang điên cuồng lựa lời, nhưng nửa ngày vẫn không biết phải nói thế nào.

Sở Dật đợi thêm một lúc, cuối cùng chủ động lên tiếng.

"Là đánh dấu vĩnh viễn, đúng không?"

"Enigma có thể đánh dấu vĩnh viễn Alpha... đúng không?"

Lưu Tuyết Anh lại im lặng.

Một hồi lâu sau.

Khi mở miệng lần nữa, cô vẫn không trả lời câu hỏi của Sở Dật.

"Chuyện đó... có lẽ Tần tổng có suy nghĩ của riêng mình. Tôi thấy hai người nên ngồi xuống nói chuyện."

"Sở Dật, có lẽ anh không nhận ra, nhưng thật ra Tần tổng là đang thí..."

Cô còn chưa kịp nói hết.

Sở Dật đã cúp máy.

Phòng khách chìm trong tĩnh lặng.

Sở Dật mím chặt môi, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.

Thì ra là vậy.

Thì ra là vậy!

Thảo nào!

Thảo nào Tần Xuyên Từ đang yên đang lành lại cứ nhất quyết chui vào đó!

Hóa ra...

Ngay từ đầu, hắn đã nhắm đến chuyện này!

Muốn làm gì?

Hắn nghĩ rằng chỉ cần đánh dấu vĩnh viễn anh thì có thể trói buộc anh cả đời sao?

Càng nghĩ càng tức, Sở Dật hơi ngẩng mắt, nhìn về chiếc camera giám sát ở góc phòng khách.

Ngay sau đó.

Anh đứng bật dậy, sải bước đi thẳng tới.

Giơ tay lên.

"Rắc!"

Anh thẳng tay rút luôn dây nguồn của camera.

---

Bệnh viện Tân Doanh, phòng VIP tầng cao nhất.

Tần Xuyên Từ ngồi trên giường bệnh, màn hình điện thoại bỗng chốc tối đen.

Hắn khựng lại.

Sau đó cụp mắt xuống, cất điện thoại đi.

Thấy vậy, Hà Tương Thần đứng bên cạnh bật cười chế giễu.

"Cậu đánh dấu vĩnh viễn Sở Dật rồi à? Ra tay cũng nhanh thật đấy."

"Có điều nhìn phản ứng của người ta... hình như còn chẳng biết chuyện này."

Tần Xuyên Từ liếc y một cái.

"Nếu không có việc gì thì về đi."

Nghe vậy, Hà Tương Thần bật cười.

Y nhìn vẻ mặt của Tần Xuyên Từ lúc này, trong mắt vừa có chút mới lạ, vừa xen lẫn sự phức tạp.

Vài giây sau.

Y thở ra một hơi, đau đầu đưa tay xoa xoa mi tâm.

"Kể tôi nghe xem... cảm giác đó là thế nào?"

"Chữ 'yêu' này mơ hồ quá, cũng quá hư vô. Bảo tôi đi tìm thì biết tìm kiểu gì đây?"

Thứ gọi là độ tương thích pheromone ấy, trước đây đã khiến Hà Tương Thần thất vọng quá nhiều lần, nên từ sớm y đã từ bỏ cách đó.

Mà giờ đây, kết quả mới mà Tần Xuyên Từ đưa ra lại khiến y một lần nữa nảy sinh hứng thú với độ tương thích pheromone.

Nghe thấy câu hỏi này.

Sắc mặt Tần Xuyên Từ dịu đi đôi chút.

Suy nghĩ một lát, hắn tựa lưng vào đầu giường, đưa tay chạm nhẹ vào điện thoại.

Màn hình sáng lên.

Ảnh của Sở Dật hiện ra trên màn hình.

Đó là bức ảnh được chụp vào ngày tuyết rơi.

Là lúc Sở Dật đang ném bóng tuyết, được chính tay hắn chụp lại.

Hà Tương Thần nhìn thấy, ánh mắt khẽ dao động, nhưng không nói gì.

Đầu ngón tay Tần Xuyên Từ nhẹ nhàng chạm lên gương mặt Sở Dật trên ảnh màn hình khóa.

Hắn trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng.

"Không có cảm giác gì đặc biệt."

"Chỉ là... đột nhiên một lúc nào đó, độ tương thích tăng lên."

"Nếu để mà nói..."

"Có lẽ nó giống với thứ gọi là... thiện cảm."