Chương 190 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Anh đã thẩm vấn ông chủ Phó.

Nhưng ngay cả ông ta cũng chưa từng gặp kẻ đứng sau màn. Ông ta chỉ biết đối phương đến từ Đế Đô, có thế lực rất lớn, hơn nữa đã nhắm vào Tần Xuyên Từ từ rất lâu.

Lúc đó, người đầu tiên anh nghi ngờ chính là Tần Nguyên. Nhưng nghĩ lại, một kẻ phải dựa vào lòng nhân từ của hắn mới có thể sống yên ổn đến tận bây giờ thì lấy đâu ra năng lực lớn như vậy, nên anh tạm thời chưa có hành động gì.

Kết quả bây giờ xem ra...

Quả nhiên là cậu ta.

Nghe giọng nói lạnh băng của anh, sắc mặt Tần Nguyên lập tức cứng đờ.

Cậu ta cố rút bàn tay đang bị anh siết chặt, nhưng phát hiện cánh tay ấy chẳng khác nào bị gọng kìm sắt kẹp chặt, không tài nào nhúc nhích nổi.

Anh hơi dùng sức, nâng cao cánh tay của cậu ta lên, ánh mắt bình tĩnh lướt qua lòng bàn tay phải của cậu ta.

Ở đó...

Có một thiết bị trích xuất pheromone cỡ nhỏ đang bị cậu ta nắm chặt.

Đầu kim mảnh khảnh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

"Xem ra Bạch Tri Kỳ cũng là do anh giấu đi."

"Chiêu này là anh dạy cậu ta, hay cậu ta dạy anh?"

Anh cười lạnh.

"Vừa rồi anh còn tỏ vẻ khinh thường Bạch Tri Kỳ như thế, vậy mà cách làm thì chẳng khác nhau là mấy. Anh lấy pheromone của tôi để làm gì?"

Nụ cười trên mặt Tần Nguyên hoàn toàn biến mất.

Cậu ta nghiến chặt răng, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự khống chế của anh.

Nhưng bàn tay anh vẫn vững như bàn thạch.

Sắc mặt anh càng lúc càng lạnh. Nhìn biểu cảm của Tần Nguyên, ngay giây sau, anh lập tức hiểu ra.

Biển tinh thần của hắn đã bị tổn thương. Nhưng rốt cuộc bọn chúng đã làm bằng cách nào?

Rào chắn tinh thần của Enigma mạnh đến vậy, thứ gì mới có thể xuyên thủng được?

Nếu Bạch Tri Kỳ là do Tần Nguyên che giấu...

Vậy tại sao?

Tại sao Tần Nguyên lại giúp Bạch Tri Kỳ?

Đáp án vừa hiện lên trong đầu khiến ánh mắt anh nhìn cậu ta thoáng chốc trở nên hung dữ.

"Thứ cậu dùng để đối phó anh ấy... được chế tạo từ pheromone của tôi!"

Tần Nguyên hoàn toàn không trả lời, chỉ điên cuồng giãy giụa.

"Buông ra!"

"Buông tôi ra!"

Nhưng bàn tay anh chỉ siết càng chặt hơn.

Cổ tay phải của Tần Nguyên truyền đến cơn đau dữ dội, như thể xương sắp bị bóp nát.

Đúng lúc ấy.

Từ một góc trong căn phòng, hai bóng người cao lớn bất ngờ lao vụt ra.

Là hai Alpha.

Mỗi người cầm một con dao găm, sát khí ngùn ngụt, lao thẳng về phía anh.

Ánh mắt anh khẽ ngưng lại.

Anh buông tay Tần Nguyên ra, nghiêng người né tránh đòn tập kích của tên Alpha mặc đồ đen.

Nhân cơ hội đó, Tần Nguyên lập tức thoát thân.

Bất chấp cơn đau nơi cổ tay, cậu ta xoay người chạy thẳng về phía cửa.

Anh định đuổi theo, nhưng bị hai Alpha mặc đồ đen chặn lại.

Anh không có thời gian dây dưa với hai kẻ này, ra tay không hề nương tình.

Mỗi người một cú đấm.

Hai tên Alpha mặc đồ đen đồng loạt ngã gục xuống đất, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Anh chẳng buồn liếc nhìn hai tên Alpha đang nằm bất tỉnh dưới đất, xoay người lao thẳng ra ngoài.

Anh muốn bắt Tần Nguyên, nhưng thứ anh nhìn thấy chỉ là cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại.

Qua khe cửa, gương mặt lạnh lẽo của Tần Nguyên hiện lên, ném về phía anh một ánh nhìn ngập tràn oán hận.

Rồi hoàn toàn biến mất.

"Chết tiệt!"

Anh chửi khẽ một tiếng, sau đó không hề do dự, lập tức lao về phía cầu thang bộ.

Tiếng bước chân vang vọng khắp hành lang.

Anh một mạch chạy xuống tầng một.

Thứ cuối cùng anh nhìn thấy chỉ là một chiếc xe Sedan màu đen nổ máy trong màn đêm rồi phóng vụt đi.

Anh đứng yên tại chỗ, nhìn theo chiếc xe ngày càng xa, sắc mặt vô cùng khó coi.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Giang Phong.

---

Bệnh viện Tân Doanh, phòng VIP tầng cao nhất.

Ngón tay của hắn khẽ run lên.

Ngay sau đó, ý thức của hắn chậm rãi thoát khỏi vực sâu tăm tối, dần dần tỉnh lại.

Âm thanh bên tai từ xa đến gần.

Giọng nói vốn mơ hồ cũng từ từ trở nên rõ ràng.

"Ngày xửa ngày xưa, nhà vua và hoàng hậu sinh được một cô công chúa. Làn da của cô trắng như tuyết."

"Nhà vua đặt tên cho cô bé là..."

Hàng mi của hắn bắt đầu run dữ dội. Dùng hết sức lực toàn thân, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi sự trói buộc của ý thức, đột ngột mở bừng mắt.

Thế giới trước mắt từ mờ nhòe dần trở nên rõ nét.

Nghe giọng nói bên tai, hắn chậm rãi quay đầu, theo bản năng cất tiếng.

"Sở..."

Thế nhưng, lời còn chưa kịp nói hết, ánh mắt hắn bỗng khựng lại.

Hà Tương Thần đang cầm trên tay một cuốn Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn, mỉm cười nhìn hắn.

"Là tôi."

"Làm cậu thất vọng rồi."

Nói xong, y đưa tay nhấn chuông gọi ở đầu giường.

Hắn không nói gì, chỉ không chút biểu cảm nhìn Hà Tương Thần.

Y cũng chẳng bận tâm, lại lật vài trang cuốn truyện cổ tích trong tay.

"Cũng không biết ai để ở đây nữa, nhưng khá là hiệu nghiệm."

"Đọc vài câu là cậu tỉnh luôn."

Vừa dứt lời.

Đội ngũ y bác sĩ vội vã chạy vào.

Họ thao tác vô cùng thuần thục, với tốc độ cực nhanh tiến hành kiểm tra toàn diện cho hắn.

Trong phòng bệnh, đủ loại máy móc đồng loạt hoạt động. Các bác sĩ vây quanh hắn, cẩn thận quan sát từng chỉ số.

Một lúc lâu sau.

Bác sĩ điều trị chính cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Ngài Tần."

"Ngoại trừ tình trạng biển tinh thần vẫn còn hơi không ổn, thì mọi phương diện khác của cơ thể ngài đều rất khỏe mạnh và hoàn toàn bình thường."

Vấn đề về biển tinh thần của hắn vốn không phải mới xuất hiện một hai ngày.

Sau khi lại chịu thêm một đợt chấn động mà vẫn có thể duy trì trạng thái ổn định như hiện tại, đã có thể xem là kết quả rất tốt rồi.

Nghe vậy, hắn chỉ khẽ "ừ" một tiếng, thần sắc nhàn nhạt.

Ra hiệu cho đội ngũ y bác sĩ có thể lui ra.

Sau khi mọi người đều rời khỏi phòng, hắn nhìn Hà Tương Thần bên cạnh.

"Sao cậu lại ở đây?"

Hà Tương Thần nhướng mày, cười khẩy.

"Thấy cậu ngủ mãi không tỉnh nên sang xem thử, có phải đi trước tôi rồi không."

Miệng thì nói chẳng dễ nghe chút nào, nhưng niềm vui trong mắt y lại hoàn toàn không giả.

Khi tin hắn bị tổn thương biển tinh thần truyền ra ngoài, Hà Tương Thần thật sự đã cho rằng hắn không còn sống được bao lâu nữa.

Dù sao Enigma chẳng sợ gì cả, chỉ sợ biển tinh thần xảy ra vấn đề.

Bây giờ thấy hắn vẫn còn sống, hơn nữa trạng thái còn khá tốt. Tảng đá trong lòng y cuối cùng cũng được đặt xuống.

Đối với Hà Tương Thần, hắn là đồng loại duy nhất của y.

Tình cảm y dành cho hắn, thật ra có phần đặc biệt. Nếu nhất định phải nói, thì là y rất sợ hắn sẽ chết trước mình.

Chỉ nhìn ánh mắt của Hà Tương Thần, hắn đã biết y đang nghĩ gì.

Hắn không nói thêm.

Chỉ cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường, gửi một bản báo cáo cho Hà Tương Thần.

"Lo cho bản thân cậu trước đi."

Ban đầu Hà Tương Thần còn tưởng hắn chỉ thuận miệng nói vậy, vẫn cười hì hì chẳng mấy để tâm.

Cho đến khi mở bản báo cáo hắn gửi tới...

Nụ cười trên mặt y dần biến mất.

Một lúc lâu sau.

Cả vẻ mặt lẫn giọng điệu của y đều trở nên nặng nề và kỳ quái.

"Thật hay giả vậy?"

"Yêu?"

"Đội ngũ của cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy à?"

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng bàn tay cầm điện thoại của y đã trắng bệch vì siết quá chặt.

Y rất rõ, hắn sẽ không lấy chuyện này ra lừa mình.

Đợi mãi vẫn không nghe hắn đáp lời, y ngẩng đầu lên thì phát hiện hắn đang chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Hà Tương Thần sững người.

Theo bản năng nhìn sang màn hình điện thoại của hắn.

Trên đó là hình ảnh camera giám sát trong phòng khách nhà Sở Dật.

Trong khung hình.

Toàn bộ cuộc đối thoại và mọi cử chỉ giữa Tần Nguyên và anh đều được ghi lại rõ ràng.

Hà Tương Thần nhìn màn hình giám sát.

Ban đầu là sửng sốt.

Ngay sau đó, khóe môi y khẽ cong lên thành một nụ cười.

Đối chiếu với những dữ liệu trong bản báo cáo, nếu bản báo cáo ấy là thật, thì trong mắt y, thái độ của hắn đối với anh cũng không còn là kiểu "mất não vì tình" nữa.

"Ờm... em trai ngoan của cậu đang nói xấu cậu kìa."

"Còn hứa sẽ kết hôn với người ta nữa."

"Cậu định làm thế nào đây?"

Hắn không trả lời.

Trực tiếp tắt màn hình camera giám sát, rồi trở tay gọi cho Giang Phong, ánh mắt lạnh lẽo.

Làm thế nào ư?

Băm nhỏ rồi trộn đều.