Chương 184 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Trong bếp, tiếng nước chảy ào ào.

Từ Mãng liếc về phía phòng khách. Khương Mai đang ngồi cùng Du Du xem phim hoạt hình, trên gương mặt nở nụ cười dịu dàng.

Hắn quay đầu lại, vừa lau đĩa vừa huých khuỷu tay vào Sở Dật.

"Này, Tiểu Dật."

Từ Mãng hạ thấp giọng.

"Nhìn chị dâu với Du Du như vậy... Mày không có suy nghĩ gì à?"

Sở Dật không hiểu, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Suy nghĩ gì cơ?"

Từ Mãng bĩu môi, lập tức nói: "Ý tao là... Mày có muốn kiếm vợ không?"

Động tác rửa bát của Sở Dật khựng lại.

Anh quay đầu nhìn Từ Mãng.

"Hả?"

Từ Mãng sờ mũi, cười ngượng hai tiếng.

"Khụ... chẳng phải mày mới ly hôn sao? Tao vốn cũng không định nhắc chuyện này."

"Nhưng dạo gần đây ấy, có không ít người đến chỗ tao hỏi thăm về mày!"

Hắn nháy mắt ra hiệu với Sở Dật, bày ra vẻ mặt "thằng nhóc mày đắt hàng lắm đấy".

"Tao đoán đều là muốn mai mối Omega trong nhà cho mày, nhiệt tình lắm."

"Thế nên mới muốn hỏi xem... mày có muốn thử không?"

Khóe môi Sở Dật khẽ giật, nụ cười hơi cứng.

"Thôi đi anh."

Từ Mãng lập tức tặc lưỡi, tỏ vẻ không vui.

"Ơ, sao lại thôi? Tao nói thật đấy, gương mặt này của mày mà không tận dụng thì phí lắm! Được hoan nghênh cực kỳ."

"Đúng là mối tình trước có hơi thất bại thật, nhưng cũng đâu thể vì một lần thất bại mà sau này cứ sợ yêu mãi được, đúng không?"

Sở Dật cười khan hai tiếng, không đáp.

Anh cụp mắt xuống, do dự không biết có nên kể chuyện giữa mình và Tần Xuyên Từ cho anh cả nghe hay không.

Đúng lúc còn đang phân vân...

Ngoài phòng khách bỗng vang lên tiếng Du Du gọi lớn: "Chú Sở! Điện thoại của chú rung mãi! Chú Đội trưởng gọi này!"

Tiếng gọi ấy lập tức cắt đứt mọi suy nghĩ của Sở Dật.

Đội trưởng?

Sở Dật hơi ngạc nhiên, tiện tay lau khô tay lên tạp dề rồi sải bước đi ra ngoài.

Anh nhận điện thoại từ tay Du Du.

Hai chữ "Đội trưởng" trên màn hình vẫn đang liên tục nhấp nháy.

Du Du ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, như đang chờ được khen: "Lúc nãy cháu cứ thấy ghế sofa rung rung mãi, tìm một lúc lâu mới biết là điện thoại của chú!"

Sở Dật miễn cưỡng cười, đưa tay xoa đầu cô bé.

Anh vuốt mở màn hình, đưa điện thoại lên tai.

Vừa định lên tiếng thì giọng của đội trưởng đội vệ sĩ đã như nổ tung ngay bên tai cậu!

"Sở Dật! Ông chủ... ông chủ bị phục kích ở khu đèn đỏ rồi!"

Hô hấp của Sở Dật chợt ngừng lại.

Sống lưng anh lập tức căng cứng thành một đường thẳng.

Không kịp suy nghĩ thêm, anh trầm giọng hỏi: "Các anh đang ở đâu?"

"Gửi định vị ngay cho tôi."

Từ Mãng vốn còn cười hớn hở, vừa nghe giọng điệu của Sở Dật đột nhiên thay đổi, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất, thần sắc trở nên nghiêm túc.

---

Cùng lúc đó, tại khu đèn đỏ, trong một tòa nhà bỏ hoang chưa xây xong.

Đội trưởng đội vệ sĩ vừa cúp máy. Lúc này anh ta đang đưa Tần Xuyên Từ trốn sau một bức tường chịu lực đã bị bỏ hoang.

Anh ta cẩn thận thò nửa đầu ra, quan sát đám người đang lục soát phía dưới, tim đập như trống.

Bên cạnh, Tần Xuyên Từ dựa vào bức tường lạnh lẽo, hai mắt nhắm chặt, đã hoàn toàn bất tỉnh.

Suốt quãng đường chạy trốn, ban đầu Tần Xuyên Từ còn miễn cưỡng tự đi được, nhưng về sau cả người hắn mềm nhũn.

Đội trưởng căn bản không thể kéo nổi một người đàn ông cao hơn mét chín, đành phải tạm thời ẩn náu ở nơi này.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Phạm vi lục soát của đám người bên dưới đã dần áp sát tòa nhà bỏ hoang.

Đội trưởng siết chặt khẩu súng chỉ còn vài viên đạn trong tay, giấu Tần Xuyên Từ vào nơi kín hơn, ngay cả hô hấp cũng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, chỉ sợ bị phát hiện.

Nhưng ông trời lại chẳng chiều lòng người.

Giữa không gian tĩnh mịch, một hồi chuông điện thoại đột nhiên vang lên!

Là từ trong túi Tần Xuyên Từ!

Toàn thân đội trưởng run bắn. Anh ta vội vàng lấy điện thoại của Tần Xuyên Từ ra. Thấy trên màn hình hiện một dãy số lạ, anh không nghĩ ngợi gì, lập tức bấm tắt nguồn.

Nhưng...

Đã quá muộn.

Trong tòa nhà bỏ hoang rộng lớn và im ắng này, tiếng chuông ngắn ngủi ấy chẳng khác nào ngọn hải đăng giữa màn đêm, trong nháy mắt chỉ đường cho đám truy binh phía dưới!

"Mẹ nó! Chúng ở trong đó!"

Tên cầm đầu bên dưới gầm lên một tiếng, dẫn theo người xông thẳng vào.

Gã vừa chạy tới cửa cầu thang thì phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, kèm theo hàng loạt tiếng kêu thảm thiết!

Bước chân hắn khựng lại, vội quay đầu.

Phía sau không còn một bóng người!

Đám đàn em chưa kịp theo vào. Chúng vừa đi được vài bước đã bị một chiếc xe màu đen húc văng ra ngoài. Vị trí phía sau giờ đã bị chiếc xe ấy ngang nhiên chiếm lấy.

Ngay lúc gã còn đang sững sờ.

Rầm!

Rầm!

Lại thêm hai chiếc xe khác lao tới từ hai hướng khác nhau của con hẻm, hung hăng đâm thẳng vào đám người!

Khung cảnh lập tức hỗn loạn.

Đúng lúc ấy cửa chiếc xe đầu tiên vang lên một tiếng "cạch" rồi mở ra.

Một bàn tay đeo găng tay đen đặt lên cánh cửa.

Sở Dật bước xuống xe.

Ánh mắt anh lạnh như băng, nhìn thẳng vào tên cầm đầu vừa định lao vào cầu thang.

Sau đó từng bước một đi về phía hắn.

Tên cầm đầu run lên hai cái, vô thức lùi về sau.

"Sở... Sở Dật?!"

Giây tiếp theo gã chỉ kịp nghe một tiếng "bốp" nặng nề. Thế giới trước mắt lập tức chìm vào bóng tối.

Tôn Miểu dẫn theo sáu đàn em khác cũng lần lượt bước xuống từ hai chiếc xe còn lại.

Ba chiếc xe chắn ngang ngay phía trước, tựa như một bức tường thép, cắt đứt toàn bộ đường lui của đám truy sát.

Rõ ràng bọn chúng đều nhận ra Sở Dật và Tôn Miểu, nhất thời nhìn nhau, không biết nên tiến hay lùi.

Trên tầng, đội trưởng vệ sĩ nghe thấy động tĩnh liền ló đầu nhìn xuống. Khi trông thấy bóng dáng Sở Dật, vành mắt anh ta suýt nữa đỏ hoe.

Đối với anh ta lúc này, nhìn thấy Sở Dật còn mừng hơn cả nhìn thấy vợ mình.

Một mình dẫn theo ông chủ bị truy sát suốt nửa ngày, cuối cùng cũng chờ được viện binh!

Anh ta lập tức chạy xuống.

"Sở Dật!"

"Đám khốn đó không biết đã dùng thứ quái quỷ gì! Tần tổng bây giờ vẫn còn hôn mê!"

"Tôi đã gọi chi viện rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa tới. Chắc là bị bọn chúng chặn giữa đường!"

Tần Xuyên Từ đã hôn mê.

Nghe thấy mấy chữ ấy, tim Sở Dật chợt thắt lại.

Anh hít sâu một hơi, đè nén sự hung lệ đang cuộn trào trong lòng, rồi xoay người, đối mặt với đám tay chân đang bị chặn phía trước.

Tôn Miểu cùng mấy anh em lúc này vẫn đang chửi nhau om sòm với đối phương. Hai bên mắng qua mắng lại, lời nào cũng toàn tục tĩu, chẳng ai chịu nhường ai. Bên Tôn Miểu tuy ít người hơn, nhưng khí thế lại chẳng hề lép vế.

Đến khi Sở Dật bước ra, tiếng chửi bên kia dần im bặt.

Thấy vậy, Tôn Miểu cũng ngậm miệng, chỉ có điều cằm vẫn hếch cao hơn vài phần.

Ánh mắt Sở Dật chậm rãi quét qua toàn bộ hiện trường.

Không một ai dám nhìn thẳng vào anh.

Khoảnh khắc ánh mắt ấy lướt tới, tất cả đều vô thức dời mắt đi.

Cuối cùng, Sở Dật cất tiếng: "Ông chủ Phó, năm mới mà đã nhận được đơn lớn rồi nhỉ?"

Trong đám này, không có ai là anh gọi được tên, nhưng gương mặt thì lại rất quen. Chỉ cần nhìn qua một cái, anh đã biết đứng sau bọn chúng là ai.

Lời vừa dứt, cả hiện trường chìm vào im lặng trong giây lát.

Ngay sau đó, đám người tự động tách sang hai bên, nhường ra một lối đi.

Một gã béo ục ịch, mặt mũi lúc nào cũng cười híp mắt, chậm rãi bước từ phía sau đám người lên.

"Ôi chà, chẳng phải là Sở Dật sao?"

Gã béo cười ha hả: "Năm mới thế này không ở nhà ăn tất niên, chạy đến cái chỗ này làm gì vậy?"