Chương 181 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chu Ngũ không ngờ lại gặp Sở Dật ở đây.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết, cậu ta đặc biệt xin nghỉ phép để ra ngoài mua ít đồ Tết mang về nhà.

Ai ngờ đang đi dạo thì vừa ngẩng đầu lên, cậu ta đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.

Sở Dật.

Bên cạnh anh còn có một người đàn ông khác, đội mũ, đeo khẩu trang kín mít.

Theo phản xạ nghề nghiệp của một vệ sĩ, Chu Ngũ lập tức lấy điện thoại ra, tách một tiếng chụp ảnh hai người rồi gửi cho đội trưởng.

Bây giờ nghĩ lại...

Cậu ta đã hối hận đến xanh cả ruột.

Nhìn tin nhắn đội trưởng gửi tới, cả khuôn mặt Chu Ngũ nhăn nhó như mướp đắng.

Suy nghĩ mãi, cuối cùng cậu ta chỉ đáp lại bằng hai dấu.

【??】

Tin nhắn vừa gửi đi, đội trưởng lập tức trả lời.

【Đội trưởng: Mau lên, có thưởng.】

Đây là vấn đề tiền thưởng sao?

Chu Ngũ gào thét trong lòng.

Cậu ta cất điện thoại vào túi, hít sâu một hơi, chỉnh lại cổ áo, rồi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bước vào quán lẩu.

...Thật sự phải làm à?

---

Trong phòng riêng.

Nồi lẩu cay đỏ au đang sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Sở Dật nhấc mí mắt, bình tĩnh nhìn vị khách không mời mà đến đang cười tươi như hoa ngồi bên cạnh mình.

Chu Ngũ cười đến mức mặt mày rạng rỡ, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa Sở Dật và Khúc Thanh Triết.

"Ôi trời, trùng hợp quá đi mất! Sở Dật, cậu cũng đến đây ăn lẩu à?"

Giọng cậu ta sang sảng, cố tình tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Nói rồi, cậu ta lại quay sang nhìn Khúc Thanh Triết đang ngồi đối diện Sở Dật.

"Ờ... vị này là?"

"Sở Dật, bạn cậu à?"

Nụ cười trên mặt Khúc Thanh Triết vẫn không hề thay đổi, dường như sự xuất hiện của Chu Ngũ chẳng khiến anh ta khó chịu chút nào.

Sở Dật khẽ nheo mắt, ánh nhìn lướt qua Chu Ngũ rồi hướng ra ngoài cửa phòng.

Người phục vụ đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt bối rối.

Vì thân phận của Khúc Thanh Triết khá đặc biệt, không tiện ngồi dùng bữa ở đại sảnh nên hai người mới gọi một phòng riêng.

Vừa rồi, lúc người phục vụ đẩy xe thức ăn vào phục vụ, Chu Ngũ đã "rất tình cờ" đi ngang qua cửa, lại còn "vô tình" ngó vào trong một cái, sau đó lập tức bày ra vẻ mặt như vừa trúng số rồi xông thẳng vào.

Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng trôi chảy, liền mạch.

Nhưng cũng đầy sơ hở.

Sở Dật suýt nữa thì bị cậu ta chọc cười.

Anh liếc Chu Ngũ một cái đầy ẩn ý rồi bình thản đáp: "Ừm."

"Bạn tôi."

"Khúc Thanh Triết, chắc anh cũng từng nghe tên rồi."

Nghe vậy, Chu Ngũ lập tức "Á" lên một tiếng đầy khoa trương.

Cậu ta cười toe toét, vòng qua bàn ăn, nhiệt tình đưa cả hai tay ra nắm lấy tay Khúc Thanh Triết, lắc mạnh lên xuống.

"Ôi chao ôi! Thì ra là ảnh đế Khúc! Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!"

"Tôi là Chu Ngũ, cũng là bạn của Sở Dật. Sở Dật, cậu được đấy! Quan hệ rộng thật!"

Khúc Thanh Triết vẫn giữ nụ cười lịch thiệp, mặc cho Chu Ngũ nắm tay mình lắc qua lắc lại.

Diễn xong một màn, Chu Ngũ mới chịu buông tay.

Cậu ta liếc nồi lẩu trên bàn rồi lập tức quay người, vẫy tay với người phục vụ vẫn đang đứng ngơ ngác ngoài cửa.

"Này này, phục vụ! Mau mang đồ ăn lên đi, tôi đói sắp chết rồi!"

Lúc này người phục vụ mới chần chừ đẩy xe thức ăn vào.

Trong suốt quá trình đó, Chu Ngũ tỏ ra vô cùng nhiệt tình, chủ động bước tới phụ giúp, bưng từng đĩa nguyên liệu tươi đặt lên bàn.

Làm xong xuôi, cậu ta liền đặt mông ngồi luôn vào chỗ bên cạnh Sở Dật.

"Hehe, vừa hay tôi cũng chưa ăn gì. Cho tôi nhập hội với, đông người ăn mới vui!"

Từ đầu đến cuối, Sở Dật vẫn chỉ lặng lẽ nhìn Chu Ngũ diễn trò với vẻ mặt không cảm xúc.

Đến khi nghe câu này, anh nhất thời cạn lời. Nhưng cuối cùng, anh cũng không mở miệng đuổi người.

Anh ngước mắt nhìn Khúc Thanh Triết ở đối diện, bất đắc dĩ nói: "Thêm một người... chắc không sao chứ?"

"Lát nữa bảo cậu ấy chia tiền ăn với chúng ta."

Khúc Thanh Triết bật cười ôn hòa.

"Tất nhiên là không vấn đề gì. Cậu Chu trông khá thú vị."

Phải nói rằng, sự có mặt của Chu Ngũ quả thật đã ảnh hưởng không nhỏ đến kế hoạch của Khúc Thanh Triết.

Có rất nhiều lời, nếu chỉ có mình Sở Dật ở đây thì anh ta có thể thuận miệng nói ra.

Nhưng bây giờ Chu Ngũ cứ ngồi chình ình ở đó, khiến những lời dẫn dắt mà anh ta đã chuẩn bị không tiện sử dụng nữa.

Khúc Thanh Triết gắp một miếng sách bò, nhúng vào nồi lẩu cay đỏ au, như vô tình đưa mắt nhìn Chu Ngũ.

"Cậu Chu trông hơi quen mặt. Hình như... tôi từng gặp cậu bên cạnh Tần tổng."

Chu Ngũ đang ăn, nghe vậy liền ngẩng đầu. Trong miệng vẫn còn ngậm nửa miếng thịt bò nên nói không rõ chữ: "À... tôi là vệ sĩ của Tần tổng. Có lẽ anh Khúc từng gặp tôi ở sự kiện nào đó."

Khúc Thanh Triết khẽ gật đầu, trong đôi mắt ôn hòa thoáng hiện vẻ đã hiểu.

"Ra là vệ sĩ của Tần tổng."

Giọng anh ta rất bình thản, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Anh ta đặt đũa xuống, nhấp một ngụm trà rồi tiếp tục hỏi: "Nhưng sao hôm nay cậu Chu lại ở đây?"

"Tôi nghe nói Tần tổng quản lý vệ sĩ rất nghiêm. Bây giờ vẫn chưa đến kỳ nghỉ Tết, chắc hẳn mọi người vẫn chưa được nghỉ phép?"

Chu Ngũ không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp: "À... tôi xin nghỉ một hôm! Sắp Tết rồi nên tranh thủ ra ngoài mua ít đồ. Ai ngờ lại tình cờ gặp hai người ở đây, đúng là trùng hợp thật!"

"Vậy à... đúng là trùng hợp."

Nói xong câu đó, Khúc Thanh Triết không hỏi thêm nữa, cầm đũa lên tiếp tục ăn như không có chuyện gì.

Sở Dật cũng chỉ khẽ nhếch môi, không nói gì.

Một bữa cơm.

Ba con người.

Ba loại tâm tư khác nhau.

Chu Ngũ thật sự đói bụng.

Cậu ta biến sự ngượng ngùng thành cảm giác thèm ăn, cắm đầu cắm cổ ăn như hổ đói.

Sở Dật thì trong lòng vẫn nghẹn một cục tức, từ đầu đến cuối chẳng buồn nói mấy lời. Khúc Thanh Triết vẫn giữ dáng vẻ tao nhã thường ngày, ăn uống chậm rãi, bình thản như thể mọi chuyện xung quanh chẳng liên quan gì đến mình.

Đợi ăn xong, ba người cũng chỉ gượng gạo hàn huyên vài câu.

Lúc chuẩn bị ra về, Chu Ngũ bảo mình muốn đi vệ sinh.

Nhân lúc đó, Khúc Thanh Triết lấy mũ và khẩu trang đeo lại, che kín gương mặt nổi bật của mình.

Đứng trước cửa phòng riêng, anh ta quay đầu nhìn Sở Dật lần cuối.

"Có vẻ... người bạn này của cậu không chào đón tôi lắm."

"Vậy tôi xin phép đi trước."

Anh ta khẽ thở dài. Trong đôi mắt lộ ra ngoài lớp khẩu trang chứa đầy những cảm xúc phức tạp, vừa thương cảm vừa tiếc nuối khi nhìn Sở Dật.

"Tôi cứ nghĩ hoàn cảnh của cậu sẽ tốt hơn tôi rất nhiều."

"Không ngờ... Cậu chỉ đang phải đối mặt với một kiểu khó khăn khác mà thôi. Ít nhất, tôi vẫn chưa đến mức ngay cả quyền đi ăn với bạn bè cũng bị người khác tước mất."

"Sở Dật, cậu thật sự nên nói chuyện đàng hoàng với Tần tổng."

"Anh ta không tin tưởng cậu, cũng không tôn trọng cậu. Dù anh ta là kim chủ của cậu thì cũng không nên đi quá giới hạn như vậy."

"Giữa tôi và cậu vốn trong sạch, chẳng có gì mờ ám cả."

Nói đến câu cuối, anh ta khẽ cười tự giễu.

Sở Dật cụp mắt xuống, không phản bác lấy một lời.

Bởi vì...

Từng câu từng chữ của Khúc Thanh Triết đều nói đúng tâm trạng của anh lúc này.

"Lần sau lại hẹn nhé."

Khúc Thanh Triết gật đầu, nhìn anh thật sâu rồi xoay người rời đi.

Đợi đến khi Chu Ngũ huýt sáo vui vẻ từ nhà vệ sinh quay lại, trong phòng riêng đã chẳng còn bóng dáng Khúc Thanh Triết nữa.

Chỉ còn một mình Sở Dật dựa lưng vào ghế.

Chu Ngũ chớp chớp mắt, ngó ra ngoài cửa.

"Ơ? Ảnh đế Khúc đâu rồi?"

Sở Dật chậm rãi ngước mắt, giọng điệu nhàn nhạt.

"Đi rồi."

"Chúc mừng cậu, nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn. Không uổng công cậu đặc biệt chạy tới phá đám."

Nụ cười trên mặt Chu Ngũ lập tức cứng đờ, vẻ mặt trở nên lúng túng.

Cậu ta gãi đầu, lắp bắp giải thích: "Tôi... tôi cũng chỉ sợ cậu phạm sai lầm thôi..."

"Tính cách của Tần tổng thế nào cậu cũng biết mà. Nếu cậu thật sự ở bên ngoài... kiếm một thằng tiểu bạch kiểm gì đó..."

"Thì sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!"