Chương 180 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sau chuyện đó, Sở Dật và Tần Xuyên Từ bắt đầu chiến tranh lạnh.

Hay nói đúng hơn, là Sở Dật đơn phương chiến tranh lạnh.

Tần Xuyên Từ vẫn nhắn tin cho anh mỗi ngày.

Hắn không phải kiểu người thích viết những đoạn tin nhắn dài, cũng chẳng bao giờ nhắn liên tục để oanh tạc đối phương.

Cách nhắn tin của hắn cũng giống hệt con người hắn, ngắn gọn, nhưng giữa từng câu chữ vẫn thấp thoáng một sự căng thẳng khó che giấu.

Ngày 10 tháng 2

【Tần Xuyên Từ: Tôi không cho người theo dõi em. Chỗ em đi ăn với Khúc Thanh Triết ở ngay gần Tần thị, Giang Phong nhìn thấy nên nói với tôi.】

【Tần Xuyên Từ: Em đang làm gì?】

Ngày 11 tháng 2

【Tần Xuyên Từ: Tôi để quên tài liệu ở nhà rồi, em mang đến giúp tôi nhé.】

【Tần Xuyên Từ: Sao em không trả lời tin nhắn?】

Ngày 12 tháng 2

【Tần Xuyên Từ: Đang làm gì vậy?】

Sở Dật nhìn tin nhắn mới nhất với vẻ mặt bình thản rồi trực tiếp tắt màn hình.

Anh ngước mắt nhìn Khúc Thanh Triết đang đứng bên cạnh.

"Ăn gì đây?"

Khúc Thanh Triết suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra mở bản đồ.

"Em có ăn lẩu không? Gần đây có một quán khá ngon."

"Ăn chứ, sao lại không?"

Không cho tôi đi ăn với Khúc Thanh Triết đúng không?

Vậy tôi càng đi.

Tức chết anh.

Nghĩ vậy, Sở Dật liền bước theo Khúc Thanh Triết.

Lúc này, anh đã hoàn toàn quên mất khoảng cách thân phận giữa kim chủ và tình nhân.

Nếu chịu bình tĩnh suy nghĩ kỹ một chút, anh sẽ nhận ra rằng, là một tình nhân mà dám công khai đối đầu với kim chủ như thế, quả thực chẳng khác nào đảo lộn hết trên dưới.

Nhưng anh không hề nghĩ sâu đến vậy.

Ở nơi sâu nhất trong tiềm thức mà chính anh cũng chưa từng chạm tới, có lẽ anh đã sớm biết...

Tần Xuyên Từ thật ra chẳng thể làm gì được anh.

---

Trong phòng VIP của bệnh viện Tân Doanh.

Giang Phong đứng cạnh giường bệnh.

Bầu không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở.

Tần Xuyên Từ không chút biểu cảm nhìn màn hình điện thoại. Trong khung trò chuyện, từng tin nhắn hắn gửi đi đều như đá chìm đáy biển, không nhận được bất cứ hồi âm nào.

Giang Phong đến thở mạnh cũng không dám.

Anh ta không biết rốt cuộc hai người cãi nhau vì chuyện gì, nhưng nhìn vết thương của Tần Xuyên Từ rồi nhớ lại sắc mặt của Sở Dật hôm đó, cũng đủ đoán chuyện này chắc chắn không hề nhỏ.

Im lặng rất lâu, cuối cùng Giang Phong cũng lấy hết can đảm, dè dặt lên tiếng: "Tần tổng... hay là ngài thử bán thảm với cậu Sở xem?"

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ chậm rãi ngẩng đầu, lạnh lùng liếc anh một cái.

Giang Phong lập tức ngậm miệng.

Hắn thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn màn hình điện thoại.

Đối với chuyện đánh dấu vĩnh viễn, hắn chưa từng hối hận.

Ý nghĩ này đã nảy sinh từ rất lâu, chỉ là đến bây giờ mới thật sự thực hiện.

Vụ hỏa hoạn cùng những cơn ác mộng không ngừng giày vò thần kinh hắn. Đó là cách duy nhất hắn có thể nghĩ ra để mang lại cảm giác an toàn cho chính mình.

Bàn tay cầm điện thoại khẽ siết chặt.

Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng nhận ra rõ một sự thật.

Sở Dật mà hắn đang có...

Là do hắn cướp lấy.

Tần Xuyên Từ khẽ nhắm mắt.

Sau khi Alpha bị đánh dấu vĩnh viễn, phản ứng của cơ thể sẽ không rõ ràng như Omega. Họ sẽ không nảy sinh sự ỷ lại hay yêu mến không thể cưỡng lại đối với người đã đánh dấu mình.

Nhưng tuyến thể sẽ vĩnh viễn chỉ còn phản ứng với pheromone của người đánh dấu.

Nói theo cách của Sở Dật...

Bây giờ anh cũng đã trở thành một "thái giám", hoàn toàn không còn cảm giác với pheromone của Omega.

Đợi đến khi Sở Dật phát hiện ra chuyện này...

Chắc chắn anh sẽ lại nổi giận.

Hắn cụp mắt, một lần nữa nhìn màn hình điện thoại.

Vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Đúng lúc hắn định tắt màn hình thì đầu ngón tay chợt khựng lại.

Một tin nhắn mới hiện lên.

Là của đội trưởng đội vệ sĩ.

Hắn tiện tay mở ra.

【Đội trưởng: Tổng giám đốc Tần, Chu Ngũ vừa tình cờ gặp Sở Dật ở bên ngoài, thấy cậu ấy đi cùng một người đeo khẩu trang.】

Ngay sau đó là một bức ảnh được gửi tới.

Tần Xuyên Từ nhấn mở.

Trong ảnh là một con phố náo nhiệt. Sở Dật mặc áo khoác đen, dáng người cao ráo, đang nghiêng đầu nói gì đó với người đứng bên cạnh.

Người kia tuy đeo khẩu trang và đội mũ che kín gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt ôn hòa mang theo ý cười.

Nhưng chỉ nhìn đường nét nơi chân mày và đôi mắt ấy...

Tần Xuyên Từ lập tức nhận ra.

Là Khúc Thanh Triết.

---

Điện thoại bắt đầu rung liên hồi.

Sở Dật lấy điện thoại ra, trên màn hình không ngừng hiện lên ba chữ "Tần Xuyên Từ".

Anh nhìn cũng chẳng buồn nhìn, trực tiếp nhấn từ chối cuộc gọi.

Ngay giây tiếp theo, chuông điện thoại lại vang lên.

Anh tiếp tục cúp máy.

Đến lần thứ ba, khi ba chữ ấy một lần nữa chiếm trọn màn hình, anh dứt khoát nhấn giữ nút nguồn rồi tắt máy.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Khúc Thanh Triết thu hết mọi chuyện vào mắt, thấy vậy liền lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ quan tâm: "Cậu cãi nhau với Tần tổng à?"

Động tác của anh khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Khúc Thanh Triết, không đáp lời, xem như ngầm thừa nhận.

Mấy ngày nay, Khúc Thanh Triết cứ cách một lúc lại hẹn anh đi ăn. Trong lòng đang nghẹn một bụng bực bội, nên phần lớn anh đều đồng ý. Cứ thế qua vài lần, quan hệ giữa hai người cũng trở nên thân thiết hơn không ít.

Khúc Thanh Triết khẽ cười ôn hòa.

"Tôi đã thắc mắc sao dạo này cậu lại thường xuyên chịu đi ăn với tôi. Hóa ra là vì chuyện này."

Anh ta dừng một chút, như thật lòng nghĩ cho anh.

"Tốt nhất cậu vẫn nên nghe máy đi. Nếu không, Tần tổng có thể sẽ nổi giận."

Nghe đến hai chữ "nổi giận", khóe môi Sở Dật khẽ nhếch lên.

"Để sau hẵng tính."

Khúc Thanh Triết nhìn anh, không khuyên thêm mà chỉ nhẹ giọng hỏi: "Tôi có thể hỏi... hai người cãi nhau vì chuyện gì không?"

Sở Dật cụp mắt, môi mím thành một đường thẳng.

"Không có gì."

Chỉ ba chữ ngắn ngủi ấy đã chặn đứng mọi câu hỏi phía sau.

Khúc Thanh Triết cũng không truy hỏi nữa. Đôi mắt ôn hòa của anh ta lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Sở Dật, trong lòng đã dần có đáp án.

Những tài liệu Phương Nguyệt Hàm đưa cho anh ta vô cùng đầy đủ, cộng thêm mấy ngày qua tiếp xúc, tính cách của Sở Dật anh ta cũng đã nắm được bảy tám phần.

Còn Tần Xuyên Từ lại là kiểu người như vậy.

Quan hệ giữa hai người vốn đã bị thân phận kim chủ và tình nhân làm cho trở nên mập mờ, nên nguyên nhân thật sự có thể khiến Sở Dật cãi nhau với hắn, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một hai khả năng.

Khúc Thanh Triết mỉm cười, giọng nói dịu dàng.

"Đừng giận nữa, Sở Dật. Dù là vì chuyện gì, nếu cậu cứ quá cứng rắn thì cuối cùng người bị tổn thương chỉ có chính cậu."

Sở Dật ngước mắt nhìn y, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.

"Ý anh là sao?"

Trên gương mặt Khúc Thanh Triết thoáng hiện một tia buồn bã, như thể nhớ lại chuyện gì đó không mấy tốt đẹp, khiến ánh mắt cũng tối đi vài phần.

"Tần tổng và... Hứa Sương, về bản chất là cùng một kiểu người."

"Họ đều sinh ra trong những gia tộc hào môn thật sự ở Đế Đô. Từ nhỏ đến lớn, mọi người và mọi chuyện xung quanh đều xoay quanh họ. Tính cách lấy bản thân làm trung tâm đã ăn sâu vào tận xương tủy. Họ có quá nhiều thứ, nên muốn hủy hoại điều gì hay đạt được điều gì cũng quá dễ dàng."

"Đứng ở vị trí cao nhìn xuống người khác... dần dần cũng trở thành chuyện hiển nhiên."

"Cho nên, dù bề ngoài họ có tao nhã, lịch thiệp đến đâu thì trong lòng, họ thật sự vẫn rất khó biết tôn trọng người khác."

Anh ta nhìn Sở Dật, trong giọng nói mang theo sự chua xót của một người đồng cảnh ngộ.

"Chúng ta... nhẫn nhịn một chút rồi cũng sẽ qua thôi."

Những lời ấy lập tức đâm trúng nơi khiến Sở Dật khó chịu nhất.

Bước chân anh chợt khựng lại, giọng nói cũng lạnh đi vài phần.

"Tôi còn chưa nhịn hắn đủ sao?"

Khúc Thanh Triết dường như bị phản ứng đột ngột ấy làm cho sững người, quay đầu nhìn anh đang đứng phía sau. Một lúc lâu sau, y mới nở nụ cười vừa chua chát vừa tự giễu.

"Xin lỗi. Có lẽ tôi đã đem cách sống của mình áp đặt lên cậu."

"Cũng phải... đến bản thân tôi còn thất bại như vậy, lại còn muốn làm người chỉ đường cho cậu. Nghĩ cũng thấy buồn cười."

Nghe vậy, Sở Dật khẽ mím môi. Anh cũng nhận ra phản ứng vừa rồi của mình có hơi quá.

Anh lắc đầu, cứng nhắc chuyển sang chuyện khác.

"Thôi, không nhắc chuyện này nữa."

"Quán lẩu anh nói đâu? Đi nãy giờ rồi mà vẫn chưa tới."

"Ngay phía trước thôi, đi theo hướng này."

Khúc Thanh Triết mỉm cười, thuận theo ý anh mà bỏ qua chủ đề vừa rồi.

Sở Dật gật đầu rồi cất bước theo sau.

Hai người một trước một sau đi vào một quán lẩu có phong cách trang trí cổ kính nằm ở góc phố.

Còn ở một góc khuất bên kia đường, Chu Ngũ với thân hình cao lớn đang nấp sau một tấm biển quảng cáo. Cậu ta nhìn theo bóng hai người khuất sau cánh cửa quán lẩu rồi cúi đầu nhìn điện thoại.

【Đội trưởng: Đi nhập hội với họ.】

Trên gương mặt Chu Ngũ chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.

Đội trưởng bây giờ... đang đùa cậu đấy à?