Chương 18 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tôn Miểu dẫn theo Sở Dật đi lên lầu.

Trong lối đi bộ cũ kỹ nồng nặc một mùi ẩm mốc, góc tường chất đầy những bọc rác sinh hoạt bốc mùi chua loét.

Bọn họ đi đến trước cửa nhà tên béo ở tầng bốn.

Cửa vừa đẩy ra, một mùi hôi thối dữ dội hơn lập tức xộc thẳng vào mặt, rác rưởi trong nhà chất thành đống, hầu như không có cả chỗ để đặt chân.

Chân mày Sở Dật càng nhíu chặt hơn.

Ở trong góc phòng ngủ, anh đã nhìn thấy thứ gọi là "vật gán nợ".

Một đứa bé gái gầy trơ cả xương.

Sở Dật nhìn con bé, nhất thời có chút cạn lời.

"...... Vẫn còn là một con nhóc ranh, chịu thật." Anh nói nhỏ.

Đứa bé gái trông cũng chỉ tầm sáu, bảy tuổi, mặc một chiếc váy vừa bẩn vừa cũ, đang ngồi xổm ở góc tường, sợ sệt nhìn hai người đàn ông lạ mặt đột nhiên xông vào.

Nghe thấy lời chê bai đó của Sở Dật, con bé dường như bị kích động, nó cắn cắn răng, vậy mà lại lấy hết can đảm gồng mình lên.

"Em, em biết hát...... Lớn, lớn lên em sẽ làm ngôi sao lớn...... Đến lúc đó, em, em sẽ trả lại tiền......" Giọng nói của nó vừa nhỏ vừa thanh, còn mang theo một chút run rẩy, nhưng ánh mắt lại lộ ra một vẻ kiên cường, dường như nó đã có dự cảm phần nào về số phận của chính mình.

Tôn Miểu có chút kinh ngạc nhìn con bé, cảm thấy con nhóc này cũng thú vị phết đấy, rồi lại quay đầu sang xem phản ứng của Sở Dật.

Sắc mặt Sở Dật vẫn không đổi, anh không trả lời lời của đứa bé gái, chỉ hỏi: "Mẹ em đâu?"

Đứa bé gái ngẩn người ra một lúc, giọng nói trở nên có chút cô độc, tủi thân.

"Mẹ...... Mẹ bị bố bán đi rồi......"

Được rồi.

Đúng là một bối cảnh chuẩn không cần chỉnh của những đứa trẻ ở khu đèn đỏ.

Sở Dật còn đang suy nghĩ xem nên xử lý con nhóc này thế nào thì chiếc điện thoại trong túi quần đột nhiên reo lên.

Anh móc điện thoại ra, trên màn hình hiển thị nhấp nháy hai chữ: Đại ca.

Sở Dật bắt máy: "Alo, anh Mãng?"

Giọng nói oang oang của Từ Mãng lập tức truyền ra từ ống nghe: "Ê! Tiểu Dật!Chuyện tối ngày hôm nay cậu đừng có mà quên đấy nhé! Đến đúng giờ vào, vạn lần đừng có đến muộn làm mất mặt ông đây!"

Sở Dật nghe vậy, theo bản năng liếc nhìn thời gian trên màn hình điện thoại.

17:03.

Anh mở lời: "Biết rồi, em qua ngay đây."

"Thế thì được!" Từ Mãng lại dặn dò thêm, "Nhớ ăn diện, trau chuốt bản thân cho tử tế vào đấy nhé! Đó là bữa tiệc của giới thượng lưu, đích thân Hà tổng gọi chúng ta đi cùng đấy, tuyệt đối không được làm mất mặt Hà tổng đâu!"

Sở Dật trầm giọng đáp: "Vâng, em biết rồi."

Cúp điện thoại, anh nhìn đứa bé gái ở góc tường lần cuối, từ trong cổ họng phát ra một tiếng "chậc" đầy phiền não.

Anh ném lại một câu cho Tôn Miểu.

"Lát nữa tôi có việc, cậu lo tắm rửa, dọn dẹp cho con bé sạch sẽ tí đi, bẩn chết đi được."

"Dạ được, anh Dật." Tôn Miểu lập tức đáp lời.

Sở Dật không nói gì thêm, xoay người bước đi.

Anh bước lên xe của mình, vốn định lái thẳng đến chỗ hẹn để hội hợp với Từ Mãng, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến những lời Từ Mãng vừa dặn dò khi nãy.

Sở Dật cúi đầu nhìn bộ quần áo đang mặc trên người, trên gương mặt thoáng hiện lên một nét phiền muộn.

Giây tiếp theo, anh đột ngột bẻ lái, quay đầu xe hướng về phía trung tâm thương mại lớn nhất ở khu đèn đỏ mà lao đi.

Đến khi Sở Dật thay xong một bộ trang phục hoàn toàn mới, rồi lại lái xe đến điểm hẹn hội họp với Từ Mãng để cùng tiến về đích đến, thì bầu trời cũng đã hoàn toàn sập tối.

Đế Đô dưới màn đêm buông xuống, ánh đèn hoa lệ, lung linh rực rỡ.

Bữa tiệc được tổ chức bên trong một căn biệt thự vô cùng xa hoa tọa lạc ở lưng chừng núi.

Xung quanh, từng chiếc, từng chiếc xe sang với giá trị đắt đỏ đang lặng lẽ, nối đuôi nhau tiến vào bên trong khuôn viên.

Sở Dật bước xuống từ trên xe của mình, làn gió đêm khẽ thổi mang theo một chút hơi lạnh nhẹ nhàng.

Anh ngước mắt nhìn về phía căn biệt thự rực rỡ ánh đèn cách đó không xa, ánh mắt khẽ chuyển động.

Hôm đó khi Từ Mãng đầy hứng khởi chạy đến báo với anh rằng Hà tổng muốn dẫn hai người bọn họ cùng đi tham gia bữa tiệc này, thực ra trong lòng anh vốn dĩ muốn từ chối.

Anh từ trước đến nay vốn đã vô cùng chán ghét những nơi như thế này, trước đây mỗi lần đặt chân đến các địa điểm tương tự, những nhân vật được gọi là thuộc giới thượng lưu kia giống như đã bàn bạc trước với nhau vậy, lúc nào cũng không hẹn mà cùng ném về phía anh những ánh nhìn khinh khỉnh.

Nhưng điều quan trọng nhất chính là, Sở Dật biết rõ, rất có thể anh sẽ chạm mặt Tần Xuyên Từ ở nơi này.

Buổi tối hôm đó, tại góc phố, không chỉ có mình anh nhìn thấy Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ, cũng đã nhìn thấy anh.

Khổ nỗi Từ Mãng cứ như thể được tiêm máu gà, bằng mọi giá bắt anh phải tới đây, mà anh lại chẳng có cách nào giải thích rõ ràng nguyên do thực sự bên trong cho người đại ca này hiểu.

Trong lòng Sở Dật dâng lên một nỗi bực bội phiền não.

Vừa nghĩ đến lát nữa có khả năng phải trực tiếp đối mặt với Tần Xuyên Từ, anh liền cảm thấy đau đầu một trận, cũng không biết mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu.

Anh theo bản năng thò tay vào túi quần muốn lấy thuốc lá, nhưng chợt nhớ ra địa điểm không thích hợp, động tác liền khựng lại.

Cuối cùng, anh chỉ đành đút hai tay vào túi quần tây, lạnh lùng đứng im tại chỗ.

Trái ngược với sự phiền muộn của anh, Từ Mãng ở bên cạnh lại đang phấn khích đến cực điểm.

Hắn chỉnh lại chiếc cà vạt vốn chẳng mấy phẳng phiu của mình, gương mặt bừng bừng rạng rỡ.

Đặt vào là trước đây, hắn cũng rất ghét đến những nơi tụ tập của lũ nhà giàu hợm hĩnh, tỏ vẻ ta đây như thế này.

Nhưng bữa tiệc tối nay tính chất lại hoàn toàn khác biệt.

Tuy vẫn không tránh khỏi việc bị những kẻ mắt mọc trên đỉnh đầu kia coi thường, nhưng lần này bọn họ là do đích thân Hà tổng mời tới.

Điều này chẳng khác nào việc Hà tổng đang đánh tiếng với toàn bộ giới thượng lưu, khẳng định rằng bọn họ là người được Hà tổng bảo kê.

Như vậy, những tên nhà giàu thối tha mà hắn từng nhìn không thuận mắt trước đây sẽ không còn là tầng lớp bề trên khinh miệt họ nữa, mà đối với họ, mỗi tên giờ đây đều là một cơ hội kinh doanh di động, một chiếc máy in tiền!

"Đi thôi, vào trong gặp Hà tổng trước đã." Từ Mãng vỗ vỗ vai Sở Dật, giọng nói lộ rõ vẻ sảng khoái, hân hoan khi được nở mày nở mặt.

"Vâng." Sở Dật trầm giọng đáp một tiếng, lặng lẽ bước theo sau Từ Mãng.

Người phục vụ ở lối ra vào từ tận đằng xa đã chú ý đến hai người đàn ông này.

Ánh mắt gã đầu tiên dừng lại trên người Sở Dật một lát, đáy mắt thoáng qua một tia kinh diễm, kinh ngạc nhỏ nhoi, sau đó mới dời tầm mắt sang người Từ Mãng.

Từ Mãng diện nguyên một cây đồ hiệu, nhưng vẫn không tài nào che giấu nổi cái khí chất phong trần, bặm trợn của một kẻ lăn lộn đi lên từ đáy xã hội.

Ánh mắt người phục vụ đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ, trong lòng lập tức hiểu ra vấn đề.

Sửng sốt thật đấy, lại là gã nhà giàu mới nổi nào mang theo người tình nhỏ được bao nuôi đến tham dự tiệc đây?

(Khúc này cười chết, sao nhìn thành người tình bé nhỏ được bao nuôi vậy =))))

Mà thế nào lại đều là Alpha hết thế này, chơi bời thoáng thật đấy.

Người phục vụ thầm tặc lưỡi đánh giá trong lòng, nhưng nụ cười nghề nghiệp trên gương mặt lại không hề có chút thay đổi nào. Cho dù Từ Mãng trông có vẻ chẳng phải nhân vật tầm cỡ thuộc tầng lớp đỉnh tháp, gã vẫn giữ nguyên thái độ cung kính, lịch sự không chút tì vết.

Từ Mãng và Sở Dật cùng bước đến trước mặt gã.

Người phục vụ chủ động khom lưng chào hỏi, giọng nói vô cùng ôn hòa: "Chào hai vị tiên sinh buổi tối tốt lành, xin vui lòng xuất trình thư mời ạ."

Từ Mãng thò tay vào trong túi áo ngực móc ra tấm thiệp mời rồi đưa qua.

Người phục vụ nở nụ cười đón lấy, nhưng ngay khi gã vừa mở thiệp ra, tầm mắt chạm đến ba chữ mạ vàng "Hà Tương Thần" ở góc dưới bên phải, ánh mắt gã đột ngột chấn động dữ dội.

Nụ cười trên gương mặt gã trong tích tắc liền trở nên vô cùng chân thực và khiêm nhường.

Gã dùng cả hai tay kính cẩn trả lại tấm thiệp mời cho Từ Mãng, lưng càng khom thấp hơn nữa. Gã ghi khắc thật kỹ cái tên Từ Mãng và Sở Dật ghi trên tấm thiệp, thái độ cung kính đã đạt đến mức cực điểm.

"Mời Từ tiên sinh, Sở tiên sinh vào trong ạ."

Từ Mãng cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong thái độ của người phục vụ, cái vẻ nịnh bợ pha lẫn sự kính sợ ra mặt đó.

Nó khiến cho cõi lòng anh ngay lập tức sướng rơn lên vì phấn khích!

Anh nhận lại tấm thiệp mời, chỉ cảm thấy từng lỗ chân lông trên khắp cơ thể như được giãn nở ra, liền ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, cười hớn hở bước qua đại môn của căn biệt thự.

Sở Dật lững thững bước theo sau, khi đi ngang qua người phục vụ, anh khẽ nghiêng đầu, lạnh lùng liếc nhìn gã một cái.

Người phục vụ theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải một đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo đến thấu xương.

Ánh mắt ấy không chứa đựng chút cảm xúc nào, nhưng lại giống như một lưỡi dao tẩm băng, khiến cho lông tơ khắp người gã trong tích tắc dựng đứng cả lên, toàn thân cứng đờ tại chỗ.

Giây tiếp theo, Sở Dật đã thu hồi tầm mắt, thẳng bước tiến vào sảnh tiệc.

Mãi cho đến khi Sở Dật hoàn toàn đi vào bên trong, người phục vụ mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm, tay không tự chủ được mà siết chặt lấy lồng ngực đang đập liên hồi vì kinh hãi.

Người này...... Người này sao lại có thể đáng sợ đến thế chứ?!