Bốn giờ sáng, khu VIP tầng cao nhất của bệnh viện Tân Doanh.
Giang Phong với hai quầng thâm dưới mắt, vội vàng chạy ra khỏi thang máy.
Anh ta vòng qua quầy y tá, quen đường quen lối tìm đến phòng VIP nằm trong cùng.
Cửa phòng được đẩy mở.
Dưới ánh đèn trắng lạnh, Tần Xuyên Từ nửa nằm nửa tựa trên giường bệnh. Gương mặt vốn không chút tì vết ngày thường giờ quấn một vòng băng gạc, còn thấp thoáng lộ ra vài mảng bầm tím xanh tím.
Một bác sĩ đang đứng bên cạnh thấp giọng dặn dò gì đó, đồng thời tiến hành kiểm tra lần cuối cho hắn.
Còn ở góc phòng, anh một mình ngồi trên chiếc sofa đơn, tư thế xa cách.
Anh bắt chéo chân, gương mặt đen sì như thể có ai nợ anh tám triệu tệ, cúi đầu chăm chăm nghiên cứu một hoa văn nào đó trên sàn nhà.
Tiếng động ở cửa khiến anh khẽ nhấc mí mắt.
Thấy người đến là Giang Phong, đôi mắt ấy lại lạnh nhạt cụp xuống. Anh chống khuỷu tay lên đầu gối, tiếp tục nghiên cứu nền nhà.
Giang Phong không kịp nghĩ nhiều về bầu không khí quái lạ này, ba bước thành hai đi đến bên giường bệnh.
Đang ngủ ngon giữa đêm thì bị một cú điện thoại của Tần Xuyên Từ kéo dậy, chỉ bảo anh mang tài liệu khẩn cấp cùng máy tính đến bệnh viện.
Ngay lúc đó Giang Phong đã đoán chắc là có chuyện xảy ra.
Vừa chửi thầm tên tư bản đáng ghét này, vừa nghĩ đến khoản vay mua nhà còn chưa trả hết, anh chỉ đành bật dậy khỏi giường với tốc độ nhanh nhất.
Vị bác sĩ bên cạnh hoàn tất kiểm tra, cất ống nghe rồi nhìn sang Giang Phong.
"Tình hình không nghiêm trọng. Chỉ bị chấn động não nhẹ, trong hai ba ngày tới cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tuyệt đối không được vận động mạnh nữa."
Ánh mắt ông lướt qua chiếc laptop và túi tài liệu Giang Phong mang đến, chân mày lập tức nhíu lại.
"Điều Tần tổng cần nhất lúc này là nghỉ ngơi, tuyệt đối không được làm việc. Đặc biệt là các thiết bị điện tử, càng phải hạn chế sử dụng."
"Lát nữa tôi sẽ kê thuốc, y tá sẽ mang tới."
Giang Phong liên tục gật đầu.
Đợi bác sĩ rời khỏi phòng bệnh, cửa khép lại.
Lúc này Giang Phong mới quay sang hỏi hắn: "Tần tổng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao ngài lại thành ra thế này?"
Thần sắc hắn vẫn rất bình tĩnh, dường như chẳng mấy để tâm đến chuyện này.
Hắn nhàn nhạt đáp: "Không có gì."
Ngay sau đó, ánh mắt hắn chuyển về phía anh đang ngồi ở góc phòng, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
"Vẫn còn giận sao?"
Anh mím chặt môi, không nói lấy một lời.
Chỉ ngẩng đầu lên, hung hăng lườm hắn một cái.
Vài tiếng trước...
Anh đã ngất đi.
Bộ phận vốn teo nhỏ, gần như vô dụng ấy lần đầu tiên được mở ra. Đối với một Alpha mà nói, cú sốc ấy chẳng khác nào sao Hỏa va vào Trái Đất!
Đến khi tỉnh lại, mặc dù hắn đã giúp anh dọn dẹp sạch sẽ, nhưng cảm giác đau nhức từ cơ thể vẫn lập tức truyền thẳng lên não.
Trong khoảnh khắc ấy, anh lập tức hiểu được hắn đã làm gì!
Vừa ngẩng đầu đã thấy thủ phạm đang bình thản ngồi ngay bên cạnh.
Máu nóng lập tức dồn thẳng l*n đ*nh đầu.
Cơn giận bùng phát dữ dội!
Anh không hề nghĩ ngợi, siết chặt nắm đấm rồi đấm thẳng vào mặt hắn.
Lúc đó cơn giận đã hoàn toàn lấn át lý trí, anh không khống chế được lực tay.
Cú đấm này...
Còn nặng hơn cú đấm vào mặt Bạch Tri Kỳ bên cạnh xe lúc ly hôn năm đó đến vài phần.
Hắn ngã gục xuống ngay tại chỗ.
Đợi đến khi anh ngồi trên giường, lồng ngực phập phồng, dần dần bình ổn cơn giận, mới phát hiện hắn đã nằm dưới đất rất lâu mà vẫn không hề nhúc nhích.
Trong lòng anh chợt "thót" một cái.
Dù tức giận đến đâu, ngọn lửa trong lòng cũng tạm thời nguội đi. Cuối cùng, anh chỉ có thể nén đầy một bụng bực bội, đưa hắn đến bệnh viện.
Lúc này, thấy anh vẫn không nói gì, hắn lại lên tiếng.
"Đừng giận nữa."
"Nếu em không thích, sau này tôi sẽ không làm như vậy nữa."
Đánh dấu vĩnh viễn đã hoàn thành.
Mục đích cũng đã đạt được.
Động đến nơi đó hay không...
Thật ra cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Nếu anh không thích, vậy sau này hắn sẽ không chạm vào nữa.
Nghe những lời ấy, trong cổ họng anh bật ra một tiếng cười nhạt lạnh lẽo.
Đứng bên cạnh, Giang Phong chỉ cảm thấy dưới chân như đang giẫm phải đinh, cả người vô cùng khó chịu.
Cuộc đối thoại này...
Bầu không khí này...
Anh ta chợt nhận ra, đây không phải là những điều mình nên nghe.
Giang Phong nhìn tập tài liệu và chiếc laptop trong tay, rồi nhớ lại lời dặn của bác sĩ vừa rồi, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Cuối cùng, anh ta vẫn nhẹ nhàng đặt mọi thứ lên tủ đầu giường.
"Tần tổng, vậy... tôi xin phép ra ngoài trước."
"Bác sĩ dặn ngài phải nghỉ ngơi nhiều. Xin ngài nhất định phải giữ gìn sức khỏe."
Nói xong, Giang Phong không quay đầu lại mà rời khỏi phòng bệnh, còn chu đáo khép cửa giúp hai người.
Cạch.
Ổ khóa cửa khẽ vang lên.
Cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng chết chóc.
Cuối cùng, anh lên tiếng.
Giọng khàn đặc.
"Tần Xuyên Từ."
Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng người đàn ông trên giường bệnh, từng chữ từng chữ hỏi: "Anh... đã từng nghĩ đến việc tôn trọng tôi chưa?"
Hành động lần này của hắn...
Đã hoàn toàn chứng minh rằng lần ở nước ngoài trước đó không phải là ảo giác của anh.
Ngay từ đầu...
Người này đã cố ý.
Đã mưu tính từ rất lâu.
Nhưng chưa từng để lộ với anh dù chỉ nửa lời.
Hắn nghe vậy, ánh mắt khẽ dao động.
Hắn im lặng một lúc, dường như đang sắp xếp lời nói. Cuối cùng lại chọn cách hỏi ngược thẳng thắn nhất.
"Nếu tôi nói trước... em sẽ đồng ý sao?"
"Tôi đương nhiên là đéo đồng ý!"
Anh bật dậy khỏi ghế sofa.
"Tần Xuyên Từ, nếu anh muốn chơi mấy trò b**n th** gì thì mẹ nó đi tìm người khác!"
"Tôi không rảnh chơi mấy trò vớ vẩn đó với anh!"
Hắn nhìn dáng vẻ tức giận của anh, lại rơi vào im lặng.
Rất lâu sau, hắn mới thấp giọng nói: "...Không phải trò đùa."
"Sau này sẽ không như vậy nữa."
"Mẹ!"
Anh thấp giọng chửi một câu, không muốn ở lại thêm dù chỉ một giây.
Anh xoay người, sải bước về phía cửa, kéo mạnh cánh cửa ra rồi đóng sầm lại.
Rầm!
---
Anh trở về nhà, leo thẳng lên giường.
Anh mở trừng mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu rối như tơ vò.
Bất giác, anh đưa tay đặt lên bụng dưới của mình.
Ánh mắt âm trầm như sắp nhỏ ra nước.
Đồ chó này!
Là một Alpha, trong những kiến thức sinh lý mà anh được học, hoàn toàn không hề tồn tại khái niệm Enigma có thể thực hiện đánh dấu vĩnh viễn lên Alpha.
Anh chỉ cho rằng Tần Xuyên Từ phát điên rồi, không biết học ở đâu ra cái trò b**n th** ấy, nhất quyết phải đem ra thực hành trên người anh.
Những chuyện khác có lẽ anh còn có thể nhịn cho qua.
Nhưng hết lần này đến lần khác đều động vào chỗ đó thì anh thật sự không chịu nổi!
Càng nghĩ càng tức.
Anh hận không thể lập tức quay trở lại bệnh viện, đấm thêm một cú nữa vào cái gương mặt lúc nào cũng ra vẻ bình tĩnh của Tần Xuyên Từ.