Bầu không khí trên bàn ăn im lặng đến đáng sợ.
Hai người rất ăn ý, nhanh chóng kết thúc bữa trưa.
Khúc Thanh Triết đeo khẩu trang và đội mũ lên, đứng dậy đi thanh toán.
Vừa bước ra khỏi nhà hàng, ánh nắng ban trưa đã chói chang đến lóa mắt.
Khúc Thanh Triết dừng bước, quay đầu nhìn anh.
"Hôm nay thấy cậu hầu như chẳng nói gì, chắc là chủ đề tôi nói nặng nề quá."
Y cười cười, đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang cong lên, dường như đã khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày.
"Tôi chỉ muốn nhắc cậu, nhân lúc cậu vẫn còn đủ tỉnh táo... đừng rơi vào hoàn cảnh giống như tôi."
"...Sau này, tôi sẽ cố gắng không nhắc đến mấy chuyện này nữa."
Anh ta ngừng một chút rồi bổ sung.
"Chúng ta gặp nhau nhiều hơn nhé."
Nói xong, anh ta vẫy tay với anh, xoay người bước về phía chiếc xe đỗ bên đường. Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã hòa vào dòng phương tiện tấp nập rồi biến mất.
Anh đứng trước cửa nhà hàng rất lâu. Lấy bao thuốc trong túi ra, rút một điếu rồi châm lửa.
Đừng rơi vào hoàn cảnh giống như tôi...
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười tự giễu.
Phải làm sao đây?
Khúc Thanh Triết.
Anh nói muộn rồi.
Tôi... đã rơi vào cái bẫy ấy mất rồi.
---
Ở phía bên kia.
Khúc Thanh Triết lái xe, tiện tay tháo khẩu trang xuống, ý cười trên gương mặt cũng biến mất sạch sẽ.
Anh ta nhìn dòng xe cộ chậm rãi lướt qua ngoài cửa kính, ánh mắt bình lặng không gợn sóng, nhưng trong đầu lại xoay chuyển vô số suy tính.
Ừm.
Đoán không sai.
Sở Dật... đã thích Tần Xuyên Từ rồi.
Anh ta khẽ thở ra một hơi, đưa tay vuốt ngược mái tóc trước trán ra sau.
Khi ngước mắt lên lần nữa, trong đôi mắt vốn ôn nhu ấy... chỉ còn lại sự tính toán.
Nhưng...
Không sao.
Những lời hôm nay, đã đủ khiến Sở Dật tự giày vò bản thân một thời gian rồi.
Chỉ cần Tần Xuyên Từ vẫn tiếp tục giữ nguyên hiện trạng.
Thì anh ta... còn rất nhiều cơ hội.
---
Anh trở về nhà.
Vừa đẩy cửa bước vào, mùi hương tuyết tùng quen thuộc đã ập tới.
Động tác của anh khựng lại, ngước mắt nhìn sang.
Tần Xuyên Từ đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, ánh mắt trầm lặng dừng trên người anh.
"Em đi đâu vậy?"
Động tác thay giày của anh hơi khựng lại.
"Đi ăn."
Tần Xuyên Từ khẽ cười.
"Đi cùng Khúc Thanh Triết?"
Nghe vậy, động tác trên tay anh hoàn toàn dừng lại.
Anh chậm rãi đứng thẳng người, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.
"Anh cho người theo dõi tôi?"
"Rõ ràng biết Khúc Thanh Triết không có ý tốt, vậy mà em vẫn đi ăn với cậu ta."
Nụ cười trên gương mặt hắn dần nhạt đi, trong giọng nói thấp thoáng sự căng thẳng.
"Cậu ta đã nói gì với em?"
Hít sâu một hơi, anh cố kiềm chế cơn bực bội, không muốn tranh cãi với hắn về chuyện này.
"Cậu ấy không nói gì cả."
"Chỉ nói... không muốn tiếp tục l*m t*nh nhân của Hứa Sương nữa."
Nghe xong, hắn cười lạnh một tiếng.
"Tại sao?"
"Cậu ta để ý em rồi?"
Anh khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn hắn.
Nhìn bộ dạng của hắn lúc này, anh bỗng bật cười khẩy.
"Tần Xuyên Từ, bây giờ anh trông giống như đang ghen ấy. Đừng có đùa..."
Lời còn chưa dứt đã bị giọng nói của hắn cắt ngang.
"Nếu đúng là vậy thì sao?"
Nụ cười trên gương mặt anh cứng đờ.
Anh nhìn hắn, thấy đối phương đang nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt. Anh mím chặt môi, hồi lâu sau mới dời ánh mắt đi.
"...Thật sự không có gì."
"Cậu ấy... thật ra cũng rất biết thân biết phận, không dám đắc tội anh."
Thế nhưng chân mày hắn lại càng nhíu chặt hơn.
Hắn chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sofa, từng bước từng bước tiến đến trước mặt anh.
Bóng dáng cao lớn đổ xuống, hoàn toàn bao trùm lấy anh.
"Sở Dật."
Hắn cất tiếng, giọng nói trầm thấp.
"Tôi chưa từng lo lắng về cậu ta."
Khúc Thanh Triết?
Đó là thứ gì đáng để hắn bận tâm?
Anh còn chưa kịp suy nghĩ kỹ ý nghĩa trong câu nói ấy thì cổ tay đã bị một bàn tay nắm lấy.
Hắn nắm tay anh, trực tiếp dẫn anh vào phòng ngủ.
Rầm.
Cửa phòng khép lại.
Mọi suy nghĩ trong đầu anh cũng theo đó mà dừng hẳn.
Anh nhìn gương mặt căng cứng của hắn, lập tức hiểu được ý định của đối phương.
Anh nhớ lại trạng thái mất khống chế của hắn đêm ở ngoài biệt thự.
Xem ra... Biển tinh thần của hắn lại xảy ra vấn đề.
Đối với chuyện này, anh không nói gì thêm.
Chỉ thấy hắn đi thẳng vào phòng tắm, anh khẽ mím môi, xoay người kéo kín rèm cửa.
Tấm rèm dày có khả năng cản sáng rất tốt.
Ngay khi rèm được kéo kín, ánh sáng trong phòng lập tức tối đi.
Anh ngồi bên mép giường, nhìn về phía phòng tắm, lắng nghe tiếng nước vọng ra từ bên trong. Anh đưa tay xoa nhẹ giữa mày, trong đầu lại nhớ đến những lời Khúc Thanh Triết đã nói.
Dạo gần đây...
Dường như tất cả mọi người đều đang khuyên anh...
Chẳng bao lâu sau, tiếng nước ngừng lại.
Hắn khoác áo choàng tắm bước ra. Những giọt nước theo ngọn tóc lăn xuống, lướt qua xương quai xanh rồi khuất vào trong cổ áo.
Thấy vậy, anh đứng dậy định đi vào phòng tắm.
Nhưng đi được nửa đường đã bị hắn giữ lại.
Anh sửng sốt.
"Tôi đi tắm."
"Không cần."
Hắn chỉ nhàn nhạt thốt ra hai chữ.
Ngay giây tiếp theo, trời đất như đảo lộn.
Anh bị một lực mạnh đẩy ngã xuống tấm nệm mềm mại.
Chưa kịp lên tiếng phản đối, một nụ hôn mang theo hơi thở ấm nóng đã phủ xuống, vừa gấp gáp vừa dữ dội.
Có lẽ biển tinh thần của hắn thật sự đang ở trạng thái rất tệ.
Hắn dường như đặc biệt sốt ruột, mọi động tác đều nóng nảy hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Hắn phóng thích lượng lớn pheromone.
Hương tuyết tùng đậm đặc bao trùm lấy anh, len lỏi vào từng ngóc ngách.
Anh có cảm giác cả người mình như đang ngâm trong mùi hương ấy, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.
Cho dù động tác của hắn chẳng hề dịu dàng, anh cũng không phản kháng.
Ngay lúc anh nghĩ lần này cũng sẽ kết thúc giống như vô số lần trước-
Một cơn đau nhói sắc bén bất chợt truyền tới!
Cảm giác ấy...
Giống hệt lần ở nước ngoài!
Ý thức của anh lập tức tỉnh táo hơn vài phần.
Đồng tử anh co rút dữ dội, khó nhọc cất tiếng: "Tần... Xuyên Từ... anh!"
Thế nhưng hắn như không hề nghe thấy.
Trong đôi mắt hắn ánh lên tia sáng u tối, chỉ còn lại sự cố chấp.
Bóng ma của vụ hỏa hoạn ở biệt thự vẫn luôn đè nặng trong lòng hắn.
Suốt cả đêm, hắn chìm trong ác mộng.
Chỉ cần nhắm mắt lại, hắn sẽ nhìn thấy thi thể cháy đen của anh nằm trước mặt mình.
Ngủ rồi lại giật mình tỉnh giấc.
Lại ngủ.
Lại tỉnh.
Lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác...
Đây là lần đầu tiên trong đời, ngoài pheromone và biển tinh thần, hắn còn vì một nguyên nhân khác mà thức trắng cả đêm.
Đến khi cuối cùng xử lý xong mọi việc rồi đến đây, nhưng lại không thể gặp anh ngay lập tức...
Nỗi hoảng loạn xa lạ lập tức càn quét khắp cơ thể hắn.
Cảm giác bị một người khác dễ dàng chi phối toàn bộ tâm trí, khiến hắn bồn chồn, lo âu như thế...
Thật sự quá khó chịu.
Giờ phút này, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể dưới thân, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ đang đập...
Hắn mới rốt cuộc tìm lại được một chút cảm giác chân thực.
Nhưng như vậy...
Vẫn chưa đủ.
Hoàn toàn chưa đủ.
Chỉ khi anh mang dấu ấn hoàn toàn thuộc về hắn, hắn mới có thể thật sự tìm được cảm giác an toàn.
Anh cảm nhận được trong pheromone của hắn ẩn chứa ý đồ khống chế.
Tên này lại đang dùng thứ năng lực quái quỷ đó lên anh!
"Mẹ nó... anh định làm..."
Anh đưa tay chống lên vai hắn, muốn đẩy hắn ra.
Thế nhưng thần trí trong mắt lại nhanh chóng tan biến, thay vào đó là vẻ mờ mịt.
Ngay sau đó là cơn đau dữ dội ập tới!
"A!"
Theo bản năng, anh bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Sức lực của anh rất lớn, nhưng hắn nhất quyết không chịu buông tay.
Dưới sự áp chế chặt chẽ của pheromone, mọi phản kháng đều trở nên vô ích.
Dù anh vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi sự giam cầm ấy.
Nước mắt không ngừng rơi xuống, rất nhanh đã ướt đẫm cả khuôn mặt.
Tiếng nức nở khe khẽ vang lên.
Hắn hít sâu một hơi, đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt anh.
Giọng nói khàn khàn, xen lẫn một chút dịu dàng.
"Đừng khóc, Sở Dật."
"Sắp xong rồi."
Dứt lời, hắn cúi đầu xuống, chặn lại mọi tiếng nức nở còn chưa kịp thoát ra khỏi môi anh.