Chương 174 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật không phải kẻ ngu ngốc hành động theo cảm tính. Nếu đã lựa chọn quay vào cứu người, đương nhiên anh đã đánh giá kỹ mức độ nguy hiểm.

Vị trí đó cách lối ra không xa. Chỉ cần Lộ Tranh Vi quyết đoán nhảy xuống, anh có mười phần nắm chắc sẽ đưa cô ra ngoài an toàn.

Nếu không phải tên điên Tô Cẩn bất ngờ xuất hiện giữa chừng, anh vốn dĩ sẽ không bị chậm trễ lâu như vậy.

Nhìn gương mặt u ám của Tần Xuyên Từ, Sở Dật khựng lại, giọng điệu cũng dịu xuống đôi chút.

Anh biết...

Có lẽ người này chỉ là đang lo cho mình.

Nghĩ một lát, anh quyết định giải thích thêm.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, giọng nói của Tần Xuyên Từ đã vang lên trước.

"Em quay trở lại cứu người. Trong lúc ở bên trong..."

"Em đã từng nghĩ đến tôi chưa?"

Hơi thở Sở Dật khựng lại.

Ánh mắt Tần Xuyên Từ khóa chặt lấy anh.

"Em và Lộ Tranh Vi tổng cộng mới gặp nhau được mấy lần? Vậy mà em đã dám liều cả mạng để cứu cô ấy."

"Thế còn tôi?"

"Sở Dật, em có từng nghĩ, nếu em chết rồi..."

"...thì tôi phải làm sao không?"

Liên tiếp những câu chất vấn phủ chụp lấy Sở Dật. Trong nhất thời, anh không biết nên đáp lại thế nào.

Anh nhìn Tần Xuyên Từ.

Nhìn những cảm xúc cuồn cuộn đang dâng lên trong đôi mắt hắn.

Rất lâu vẫn không thể cất lời.

Đầu ngón tay anh khẽ động.

Những lời này...

Nghe thật kỳ lạ.

Lý trí nói với anh rằng, ý của Tần Xuyên Từ chỉ là không thể mất đi nguồn cung pheromone, không thể mất đi một "công cụ" có thể ổn định biển tinh thần của hắn.

Thế nhưng trái tim anh vẫn vì những lời ấy mà khẽ rung động.

Sự im lặng lan giữa hai người.

Tiếng lửa cháy lách tách phía sau càng khiến bầu không khí thêm nặng nề.

Cuối cùng, Sở Dật mím môi.

Anh chậm rãi thả ra pheromone của mình.

Hương hoa hồng dịu nhẹ mang theo sự xoa dịu, dịu dàng quấn lấy thân thể đang căng cứng của Tần Xuyên Từ.

"Tần Xuyên Từ..."

Anh khẽ lên tiếng, giọng nói có phần khàn khàn.

"Tôi là cá thể đặc biệt. Hướng phát triển gen của tôi thiên về năng lực thể chất, không dễ chết đến vậy."

"Anh đã điều tra tôi, chuyện này hẳn anh cũng biết."

"Tôi quay lại cứu cô ấy chỉ vì tiện tay. Chỉ cần đi thêm vài bước là có thể cứu được người. Nếu cô ấy bị mắc kẹt ở nơi sâu hơn, tôi sẽ không làm vậy."

"Sở dĩ tôi ra ngoài muộn là vì Tô Cẩn đã tấn công tôi. Nhưng cậu ta không phải đối thủ của tôi, tôi chỉ mất thêm chút thời gian, chứ không thật sự gặp nguy hiểm."

Nói đến đây, Sở Dật dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên Từ rồi bổ sung một câu.

"...Anh yên tâm, tôi còn quý mạng mình hơn anh tưởng. Tôi sẽ không để việc đó ảnh hưởng đến chuyện anh hấp thu pheromone."

Sở Dật cân nhắc từng câu từng chữ, giải thích một hơi rất nhiều.

Tần Xuyên Từ lặng lẽ nghe.

Dưới sự bao bọc của hương hoa hồng, cảm xúc đang kích động của hắn dần dần lắng xuống.

Biển tinh thần vốn cuồng bạo cũng không tiếp tục xấu đi, từng chút một được xoa dịu.

Đứng cách đó không xa, Hà Tương Thần trợn tròn mắt.

Y cảm nhận rất rõ sự thay đổi trong biển tinh thần của Tần Xuyên Từ.

Ánh mắt Hà Tương Thần đảo qua đảo lại giữa Tần Xuyên Từ và Sở Dật. Y lập tức bước tới, định hỏi cho rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng Tần Xuyên Từ không cho y cơ hội đó.

Hắn đã hoàn toàn bình tĩnh lại, đồng thời cũng nắm được một điểm khác trong lời Sở Dật vừa nói.

"Tô Cẩn?"

Nghe Tần Xuyên Từ hỏi, Sở Dật gật đầu.

Anh kể lại đầu đuôi mọi chuyện liên quan đến Tô Cẩn trong tối nay, không bỏ sót chi tiết nào.

Tần Xuyên Từ lặng lẽ nghe.

Theo từng lời kể của Sở Dật, sắc mặt hắn lại càng trở nên bình tĩnh.

"Vậy... đám cháy là do Tô Cẩn tạo ra?"

"Ừ."

Sở Dật khẽ đáp.

Tô Cẩn lên cơn điên, phóng hỏa đốt biệt thự. Đến lúc anh cứu Lộ Tranh Vi, lợi dụng lúc anh không rảnh tay, cậu ta tìm cơ hội đâm anh một nhát.

Kết quả lại bị Sở Dật đá văng đi.

Chỉ là Tô Cẩn đúng là đã kéo dài thêm chút thời gian.

Trần nhà sập xuống, chặn mất đường đi của anh, khiến anh buộc phải trèo qua cửa sổ, vòng sang một lối khác mới thoát ra được, nên mới chậm trễ lâu như vậy.

Giờ nghĩ lại cú đá kia của anh không hề nhẹ. Tô Cẩn chắc cũng khó mà tự bò dậy nổi.

Có lẽ lúc này đã bị thiêu thành tro trong biển lửa rồi.

Nhưng đúng lúc Sở Dật vừa nghĩ như vậy.

Mấy bóng người bỗng sải bước đi tới. Đội trưởng đội vệ sĩ lên tiếng báo cáo: "Tần tổng, chúng tôi tìm được một người ở cạnh biệt thự."

Lời vừa dứt.

Bọn họ ném một bóng người cháy đen xuống khoảng đất trống bên cạnh.

Bịch!

Sở Dật nhìn sang, ánh mắt lập tức khựng lại.

Người nằm trên mặt đất bị bỏng trên diện rộng. Làn da cháy đen, co quắp. Mái tóc đã cháy thành một mảng khét lẹt, tỏa ra mùi khét nồng nặc khiến người ta buồn nôn.

Hơi thở yếu ớt như tơ.

Gần như không còn nhận ra hình người.

Dù gương mặt đã bị hủy hoại đến mức không thể nhận diện, Sở Dật vẫn chỉ cần nhìn đôi mắt ấy đã nhận ra đối phương.

Là Tô Cẩn.

Cậu ta không bị thiêu chết.

Nhưng nhìn tình trạng này cũng chẳng còn cách cái chết bao xa.

Hiển nhiên Tần Xuyên Từ cũng đã nhận ra.

Hắn cúi đầu nhìn người nằm dưới đất bằng ánh mắt lạnh lẽo, từ trên cao nhìn xuống.

Trong mắt hắn không hề có lấy một tia thương hại.

Tô Cẩn phát ra những tiếng thở khò khè khó nghe.

Nằm trên nền đất lạnh lẽo, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tần Xuyên Từ, đôi mắt Tô Cẩn lập tức trào ra hai hàng nước mắt đục ngầu.

Cậu ta dùng chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể, bất chấp cơn đau như xé nát toàn thân, khó nhọc lật người lại, đưa một bàn tay về phía Tần Xuyên Từ.

"Tần Xuyên Từ..."

"Em... Em yêu anh, Tần Xuyên Từ..."

"Em... Em thật sự rất thích anh... không phải vì tiền... thật đấy... thật sự..."

"...Anh..."

Dây thanh quản của cậu ta đã bị tổn thương nghiêm trọng. Mỗi chữ thốt ra đều khàn đặc, đứt quãng, gần như không thể nghe rõ.

Nhưng Sở Dật đứng đủ gần.

Dù âm thanh mơ hồ, anh vẫn có thể đoán được Tô Cẩn đang nói gì.

Đã thành ra bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như thế này...

Trong mắt Tô Cẩn vẫn tràn ngập tình yêu.

Sở Dật nhìn sang Tần Xuyên Từ.

Đối với tất cả những điều ấy, ánh mắt hắn không hề dao động lấy một chút. Hắn thậm chí lười nhìn Tô Cẩn thêm một lần, chỉ khẽ nâng mắt.

Dưới ánh trăng, đôi mắt màu bạc xám ấy lạnh lẽo đến thấu xương.

"Cứu cậu ta."

Hắn hờ hững lên tiếng.

"Tôi muốn cậu ta sống."

Đội trưởng đội vệ sĩ lập tức đáp: "Rõ!"

Ngay sau đó, ông ta phất tay.

Mấy vệ sĩ tiến lên, khiêng Tô Cẩn đang thoi thóp lên rồi đưa vào chiếc xe đỗ cách đó không xa.

Trong một chiếc xe khác ở bên cạnh, Tần Nguyên hạ cửa kính xuống.

Cậu ta nhìn Tô Cẩn được khiêng lên xe, rồi đưa mắt về phía Tần Xuyên Từ và Sở Dật ở đằng xa, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười.

Sau đó, cậu ta kéo cửa kính lên, nhẹ giọng dặn tài xế: "Về nhà cũ."

---

Sau đó, Sở Dật trở về nhà.

Lần này, Tần Xuyên Từ không đi cùng anh.

Hắn chỉ sai người đưa anh về, còn bản thân thì ở lại một mình để xử lý những việc còn dang dở.

Sở Dật biết rất rõ.

Cái gọi là "xử lý" của hắn chính là đi xử lý Tô Cẩn.

Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay.

Cả thể xác lẫn tinh thần của Sở Dật đều đã mệt mỏi đến cực điểm.

Sau khi tắm xong, vốn dĩ Sở Dật nên ngả đầu ngủ ngay.

Thế nhưng anh lại trằn trọc trên giường, mãi không sao chợp mắt. Trong đầu anh, từng hình ảnh xảy ra tối nay cứ lặp đi lặp lại không ngừng.

Sở Dật suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn ngồi dậy khỏi giường.

Anh biết Tần Xuyên Từ không phải người tốt. Kết cục của Tô Cẩn e rằng sẽ chẳng mấy dễ chịu, nhưng cụ thể thế nào, anh vẫn muốn biết.

Anh cầm điện thoại lên, tìm số của Chu Ngũ rồi nhắn một tin.

【Tô Cẩn thế nào rồi?】

Rất nhanh, Chu Ngũ đã trả lời.

【Chu Ngũ: Ờm... Chuyện này hơi phức tạp.】