Chương 170 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nghe thấy giọng nói ấy, Lộ Thu Nhiên lập tức ngẩng đầu nhìn lên.

Ánh mắt cô xuyên qua màn đêm, hướng về ban công tầng hai của biệt thự. Ở đó, một bóng người cao ráo đang tựa vào lan can.

Là Sở Dật.

Trên tay anh kẹp một điếu thuốc, vẻ mặt lạnh nhạt. Ánh trăng phủ xuống người anh như khoác lên một lớp màn mỏng, càng khiến anh thêm vài phần thần bí.

Tim Lộ Thu Nhiên khẽ run lên.

Trong khoảnh khắc ấy, cô hoàn toàn quên mất mười phút trước mình còn đang băn khoăn về thân phận "thế lực xã hội đen" của Sở Dật, còn cân nhắc rốt cuộc anh là người tốt hay kẻ xấu.

Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ.

Mình có chỗ dựa rồi.

"Anh Sở!"

Cô buột miệng gọi.

Cách xưng hô này là cô học theo Lộ Tranh Vi.

Sở Dật nghe vậy, khẽ nhướng mày.

Anh cúi đầu nhìn xuống. Trong màn đêm, gương mặt vốn lạnh lùng của Lộ Thu Nhiên lúc này lại hiếm hoi lộ ra vài phần kích động.

Cô gái này đã thay đổi khá nhiều so với lần gặp trước.

Lần trước gặp, cô vẫn còn là một cô gái u uất, nhạy cảm, đầy bất mãn với cuộc đời. Còn bây giờ gặp lại, xem ra đã lanh lợi hơn nhiều, thậm chí còn biết tranh thủ làm quen, thuận nước đẩy thuyền.

Hứa An Thừa và đám bạn hắn không quen biết Sở Dật.

Nhưng lúc này, thấy Lộ Thu Nhiên đột nhiên gọi một tiếng "anh Sở", lại nhìn người đàn ông đứng trên ban công tầng hai với vẻ bình thản ung dung, trong lòng bọn họ đều khẽ chùng xuống.

Vốn dĩ Hứa An Thừa đang làm chuyện khuất tất nên đã chột dạ, lúc này lại càng hoảng hơn.

Hắn theo bản năng muốn dùng khí thế để lấn át đối phương.

"Anh là ai?"

Hắn cứng đầu quát lên.

Sở Dật liếc Hứa An Thừa một cái.

Ở bữa tiệc, nhìn bề ngoài anh ứng đối rất thành thạo với đủ hạng người.

Nhưng thực ra, tâm trí anh vẫn luôn bị hai chữ "người yêu" mà Tần Xuyên Từ nói làm cho rối bời.

Anh muốn hỏi hắn, nhưng lại chẳng biết phải hỏi điều gì, chỉ thấy mờ mịt.

Sau khi chuyện xã giao gần như kết thúc, anh tranh thủ lẻn ra ban công yên tĩnh này, định châm một điếu thuốc để bình ổn tâm trạng.

Tiện thể... cũng muốn suy nghĩ cho rõ ý nghĩa thật sự của câu nói kia.

Thế nhưng còn chưa kịp suy nghĩ được bao lâu, anh đã nghe thấy Hứa An Thừa lải nhải ở bên dưới.

Ban đầu anh không định xen vào.

Lộ Tranh Vi là thiên kim giả, đó là sự thật.

Bị người khác bàn tán cũng là điều khó tránh khỏi. Hôm nay anh có thể đứng ra ngăn cản, nhưng sau này thì sao?

Chẳng lẽ cứ trông chờ người khác mãi che chở cho cô?

Sở Dật dù sao cũng chỉ là người ngoài, không thể thay đổi được điều gì. Người thật sự có thể giải quyết chuyện này chỉ có Lộ gia.

Nghĩ vậy, anh cảm thấy mình vẫn nên bớt nhúng tay thì hơn.

Ít nhất, ban đầu anh đã nghĩ như thế.

Nhưng anh không ngờ Lộ Thu Nhiên lại bất ngờ bước ra, còn mắng Hứa An Thừa một trận xối xả, khiến ngay cả anh cũng không nhịn được mà bật cười.

Anh còn tưởng mọi chuyện đến đó là kết thúc.

Không ngờ Hứa An Thừa lại chơi trò lấy đông h**p yếu.

Thấy tình hình như vậy, Sở Dật vừa nhìn đã biết đám người kia định lấy đông h**p ít. Nếu đã là thế thì anh không thể đứng nhìn được nữa.

Nghe Hứa An Thừa chất vấn, Sở Dật chậm rãi nhả ra một làn khói, nhìn vị thiếu gia kia rồi bình thản nói: "Tôi là ai không quan trọng."

"Quan trọng là cậu định làm gì?"

Ánh mắt anh lướt qua Hứa An Thừa rồi dừng trên mấy người đang vây quanh Lộ Thu Nhiên.

"Đang nói chuyện tử tế, sao lại định động tay động chân rồi?"

Hứa An Thừa nghe vậy lập tức phản bác: "Bọn tôi chưa động tay!"

"Vậy vây người ta làm gì?"

Giọng Sở Dật vẫn điềm tĩnh.

"Nếu không định động tay, vậy còn không để người ta đi?"

Sắc mặt Hứa An Thừa cứng đờ, vừa xấu hổ vừa tức giận. Hắn há miệng định nói gì đó, nhưng ngay lập tức bị một người bạn bên cạnh kéo lại, ra hiệu đừng nói thêm nữa.

Thấy vậy, Sở Dật khẽ cười, không để tâm đến vẻ lúng túng của Hứa An Thừa, mà quay sang nhìn Lộ Thu Nhiên đứng phía dưới.

"Đi đi."

"Vừa rồi ba mẹ em còn đang tìm em đấy."

Lộ Thu Nhiên nghe vậy liền khẽ gật đầu.

Cô nhìn Hứa An Thừa lần cuối, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, rồi xoay người rời khỏi đó, quay lại sảnh tiệc.

Thấy Lộ Thu Nhiên đã đi, vẻ mặt đám Hứa An Thừa thay đổi liên tục. Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên, thấy Sở Dật vẫn tựa trên ban công, hoàn toàn không có ý định rời đi.

Mấy người nhìn nhau một cái, rồi cũng vội vàng kết thành nhóm, nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

Sở Dật không để ý đến bọn họ nữa.

Trên đường đi, sắc mặt Hứa An Thừa vô cùng khó coi.

Hắn bực bội quay sang người bạn bên cạnh.

"Vừa rồi sao cậu lại cản tôi?"

Người bạn bất lực thở dài.

"Thiếu gia Hứa à, cậu mở to mắt mà nhận người đi."

"Vừa rồi tôi nhìn thấy rồi, đó là người được chú Tần đưa đến."

Nghe vậy, Hứa An Thừa lập tức như quả cà bị sương đánh, cả người xìu hẳn xuống.

"Hả? Chú Tần?"

Môi Hứa An Thừa mấp máy, nhưng chẳng thốt nên lời nào nữa. Một lúc lâu sau, hắn vò vò mái tóc.

...Thôi vậy.

So với việc để ba mẹ biết mình đã đắc tội với người của Tần Xuyên Từ, thì thà chỉ bị đánh một trận vì phá hỏng chuyện liên hôn còn hơn.

---

Sau khi đám Hứa An Thừa rời đi, xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Sở Dật tựa vào lan can, ngước nhìn bầu trời đầy sao, trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên những cảm xúc vô cùng phức tạp.

Những gì Tần Xuyên Từ làm hôm nay thật sự nằm ngoài dự liệu của anh.

Một câu "Đây là người yêu của tôi" khiến đầu óc anh đến giờ vẫn còn rối bời.

Trước đó không lâu, hai người còn cãi nhau vì chuyện không công khai thân phận kim chủ và tình nhân. Mặc dù cuối cùng chẳng hiểu sao lại lấp l**m cho qua...

Nhưng mới bao lâu chứ?

Ấy vậy mà Tần Xuyên Từ lại có thể bình thản giới thiệu anh trước mặt mọi người là người yêu.

Anh buộc phải thừa nhận.

Khoảnh khắc đó, ngoài kinh ngạc ra, trong lòng anh quả thật đã thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Thậm chí còn có chút...

...vui mừng.

Điếu thuốc trên tay cháy đến tận đầu lọc.

Sở Dật cụp mắt, dụi tắt nó.

Anh định châm thêm một điếu nữa, nhưng phát hiện bao thuốc đã hết, đành từ bỏ, chỉ biết ngẩn người nhìn lên bầu trời.

Mỗi khi ở một mình suy nghĩ, anh chưa từng né tránh việc mình thích Tần Xuyên Từ.

Dù anh vẫn cảm thấy mình thật không có tiền đồ. Nhưng anh cũng thấy điều đó rất bình thường.

Dù mục đích ban đầu là gì, dù hai người bắt đầu như thế nào, thì về sau, Tần Xuyên Từ thật sự đã cho anh quá nhiều, quá nhiều.

Sự thiên vị rõ rành rành ấy giống như một viên kẹo có độc.

Cho dù có độc...

...thì vẫn rất ngọt.

Đôi khi, Sở Dật cố ý nói với Tần Xuyên Từ những lời khó nghe, hoặc làm vài chuyện hơi quá đáng.

Đúng là có nguyên nhân từ tính cách của anh.

Nhưng đồng thời, cũng không thiếu ý định thăm dò thái độ và giới hạn của Tần Xuyên Từ đối với mình.

Thế nhưng, mỗi lần phản ứng của Tần Xuyên Từ đều khiến anh càng thêm mơ hồ.

...Hắn gần như chưa bao giờ nổi giận.

Sự nuông chiều và dỗ dành ấy, đôi khi khiến Sở Dật bị che mờ lý trí.

Khiến anh thật sự có cảm giác...

Mình đang yêu đương với Tần Xuyên Từ.

Hết lần này đến lần khác, anh tự nhắc nhở bản thân.

Đừng để bị lừa.

Nhưng tia hy vọng nhỏ bé giấu tận đáy lòng ấy...

...lại ngày càng khó khống chế.

...Lỡ như thì sao?

Sở Dật nhắm mắt lại, rồi khẽ thở dài.

Anh cảm thấy không thể nghĩ tiếp chuyện này nữa.

Con người vốn luôn có thói quen nghĩ mọi điều tốt đẹp sẽ xảy đến với mình.

Để rồi vô thức phớt lờ những sự thật tr*n tr**.

Giống như lúc này.

Dù Tần Xuyên Từ đã giới thiệu anh với thân phận người yêu.

Nhưng cả hai đều hiểu rất rõ mối quan hệ thật sự giữa họ là gì.

Kim chủ.

Và tình nhân.

Cho dù có khoác lên nó một lớp vỏ hào nhoáng đến đâu, cũng không thể thay đổi bản chất.

Nghĩ kỹ lại.

Dù cuối cùng đã lấp l**m cho qua, nhưng bọn họ quả thật từng cãi nhau vì chuyện này.

Điều đó hình như cũng có thể hiểu được.

Dù sao thì Tần Xuyên Từ vẫn luôn là người như thế.

Ánh mắt khẽ dao động.

Sở Dật cau mày, xoay người rời khỏi ban công.

Không nghĩ nữa.

Mắc tiểu rồi.