Nhìn bộ dạng của Chu tổng, Tần Xuyên Từ khẽ cười.
Hắn không nhìn ông ta nữa, mà nghiêng người, nhẹ nhàng ôm lấy eo Sở Dật, kéo anh đến trước người mình.
Động tác thân mật, cử chỉ đầy ám muội.
Tiếng xì xào khắp sảnh tiệc trong khoảnh khắc ấy đột ngột im bặt.
Mọi ánh mắt đều dồn cả lên hai người.
Giọng Tần Xuyên Từ vẫn ôn hòa, hoàn toàn không bận tâm đến những ánh nhìn xung quanh.
"Không cần căng thẳng, để tôi giới thiệu một chút."
"Đây là người yêu của tôi, Sở Dật."
Nói rồi, hắn hơi cúi đầu, mỉm cười với Sở Dật.
"Mọi người đều rất tò mò về em, chào mọi người một tiếng đi."
Giọng điệu ấy tự nhiên như thể đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Ngay khi nghe hai chữ "người yêu", cả người Sở Dật đã cứng đờ. Anh nhìn Tần Xuyên Từ vài giây, cuối cùng vẫn chậm rãi đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Anh bước đến trước mặt Chu tổng, nở một nụ cười.
"Xin chào, Chu tổng. Tôi là Sở Dật."
Cuộc trò chuyện sau đó bình lặng hơn nhiều so với tưởng tượng. Nhưng sau lưng họ, một cơn sóng lớn đã âm thầm dậy lên.
Trước đây, đối với những lời đồn đại bên ngoài, Tần Xuyên Từ luôn giữ thái độ mập mờ, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Vì thế, thân phận của Sở Dật vẫn luôn là một dấu hỏi.
Mặc cho mọi người đoán già đoán non, suy cho cùng cũng chỉ là suy đoán. Có người tin, cũng có người không tin.
Nhưng hôm nay, hai chữ "người yêu" chính miệng Tần Xuyên Từ nói ra đã chính thức đặt dấu chấm hết cho mọi lời đồn mơ hồ ấy.
Không cần đoán nữa.
Là thật.
...
Trên ban công tầng hai của biệt thự, Phương Nguyệt Hàm đứng trong bóng tối, nhìn Tần Xuyên Từ đang mỉm cười dưới sảnh.
Nghe người hầu đứng bên cạnh báo lại, đôi mắt xinh đẹp của cô ta đỏ ngầu vì tơ máu.
"Người yêu..."
Cô ta lẩm bẩm, giọng nói vừa căm hận, vừa không cam lòng!
Cô ta nâng ly champagne trong tay, uống cạn một hơi.
Choang!
Chiếc ly bị cô ta ném mạnh xuống đất, lập tức vỡ tan thành từng mảnh.
Cô t chẳng buồn nhìn lấy một cái, xoay người sải bước bỏ đi.
Hứa Sương đứng bên cạnh, nhìn theo bóng lưng Phương Nguyệt Hàm, đôi mày khẽ nhíu chặt.
Ánh mắt cô cũng theo đó nhìn xuống tầng dưới.
Nhưng người cô nhìn không phải Tần Xuyên Từ. Mà là Sở Dật đang đứng giữa đám đông.
Ngay sau đó, ánh mắt cô khẽ chuyển sang bên cạnh, vừa lúc bắt gặp ánh nhìn của Hà Tương Thần.
Hà Tương Thần đang cầm ly rượu, vẻ mặt đầy hứng thú. Thấy Hứa Sương nhìn sang, y còn nhấc ly lên ra hiệu với cô, mỉm cười, rồi lười biếng nhún vai, gương mặt vô tội.
Hà Tương Thần: Chuyện này thật sự không liên quan đến tôi nhé.
Thấy vậy, Hứa Sương hừ lạnh một tiếng, thu hồi ánh mắt rồi đuổi theo hướng Phương Nguyệt Hàm rời đi.
Dưới lầu, Hà Tương Thần bĩu môi, tiến đến bên cạnh Tần Xuyên Từ.
"Cậu đúng là mở miệng nói đại thật."
Y thấp giọng, trong giọng nói mang theo chút trêu chọc.
"Để dập tắt hẳn ý nghĩ của Phương Nguyệt Hàm mà làm lớn chuyện thế này. Giờ thì hay rồi, đến cả Hứa Sương cũng giận lây sang tôi."
Dù nói vậy, nhưng trong giọng Hà Tương Thần chẳng hề có chút sợ hãi nào vì bị giận lây.
Tần Xuyên Từ nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt bình thản, thản nhiên hỏi ngược lại: "Ý là gì?"
"Còn giả vờ." Hà Tương Thần cười khẩy, hoàn toàn không tin bộ dạng đó của hắn.
Y hất cằm về phía đám đông, ra hiệu cho Tần Xuyên Từ nhìn sang.
Sở Dật đang bị mọi người vây quanh, không biết đang trò chuyện gì, nhưng anh ứng đối vô cùng tự nhiên, không hề có chút lúng túng.
Thân phận đã được xác nhận, địa vị cũng theo đó mà tăng lên.
Anh không cần phải nói những lời xã giao mà mình không giỏi nữa, chỉ cần thể hiện năng lực của bản thân cũng đủ khiến người khác chú ý.
Hà Tương Thần cười nói: "Sau hôm nay, giá trị của vị 'người yêu' này của cậu sẽ khác hẳn rồi. Cách này đúng là đủ tuyệt, còn có tính đánh lừa hơn cả lúc trước với Tô Cẩn."
Y dừng một chút rồi đổi giọng: "Nhưng cậu cũng nên biết chừng mực. Cho quá nhiều như thế, sau này muốn đá người ta đi, e rằng còn khó hơn cả Tô Cẩn."
Tần Xuyên Từ cụp mắt, hàng mi khẽ rung, nhìn chất rượu đang gợn sóng trong ly, vẫn im lặng.
Hà Tương Thần vốn còn cười, nhưng đợi mãi vẫn không thấy hắn đáp lời, bèn quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy Tần Xuyên Từ vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng sự bình tĩnh ấy lại mang theo một cảm giác sâu xa khó diễn tả.
Nụ cười trên môi Hà Tương Thần dần biến mất.
Vài giây sau, như chợt nhận ra điều gì, anh giật giật khóe môi.
"Này... cậu bị gì vậy?"
Mặc dù anh và Phương Nguyệt Hàm đều lớn lên cùng Tần Xuyên Từ, nhưng vì đều là Enigma nên quan hệ giữa anh và Tần Xuyên Từ thân thiết hơn nhiều.
Anh quá hiểu Tần Xuyên Từ.
Nếu là trước đây, nghe xong mấy lời này, Tần Xuyên Từ hẳn sẽ lập tức bày ra dáng vẻ "mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát", rồi lạnh nhạt buông vài chữ để ra vẻ.
Ví dụ như "không sao." Hoặc "không quan trọng."
Nhưng sự im lặng như lúc này mới là điều bất thường nhất.
Hà Tương Thần giật giật khóe môi, bất giác ngồi thẳng người hơn, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc.
"Cậu ấy là Alpha."
Nghe đến câu này, Tần Xuyên Từ, người vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng có phản ứng.
Hắn chậm rãi ngước mắt nhìn Hà Tương Thần, ánh mắt sâu thẳm.
"Thì sao?"
Nhìn vẻ mặt không hề dao động của hắn, Hà Tương Thần hoàn toàn cạn lời.
Y nâng ly rượu lên nhấp một ngụm.
"Được thôi, tùy cậu."
Theo y thấy, Tần Xuyên Từ bây giờ chẳng qua chỉ là nhất thời mê muội.
Enigma là cái giống gì, người khác không biết, chẳng lẽ y lại không biết?
Trông chờ một sinh vật bạc tình như vậy có thể chung tình, khác gì trông chờ những cột băng giữa mùa đông vẫn không tan chảy giữa ngày hè?
Tần Xuyên Từ nhìn vẻ khinh thường trên mặt Hà Tương Thần, biết y không tin, nhưng cũng không giải thích thêm. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Sở Dật giữa đám đông.
Đừng nói Hà Tương Thần.
Thật ra ngay cả chính hắn cũng không dám chắc.
Có lẽ... chỉ thời gian mới biết được đáp án.
Sở Dật đang trò chuyện với vài nhân vật trong giới kinh doanh.
Năng lực thương trường đã lâu không có dịp sử dụng của anh, cuối cùng cũng có đất phát huy.
Từ việc phân chia địa bàn ở khu đèn đỏ cho đến những cuộc trao đổi lợi ích trên thương trường hiện nay, về bản chất đều không khác nhau, đều là cuộc đấu trí giữa con người với con người.
Đúng lúc đang trò chuyện, vợ chồng Lộ gia dẫn theo hai cô con gái đi tới.
"Chào cậu Sở."
Ông Lộ chủ động đưa tay ra.
Sở Dật bắt tay ông, mỉm cười đáp lại.
"Anh Sở."
Lộ Tranh Vy đứng phía sau cha mẹ, nhìn Sở Dật, khẽ chào một tiếng. Đôi mắt cô lấp lánh, nhưng lại phảng phất chút mất mát.
Lộ Thu Nhiên cũng khẽ gật đầu với Sở Dật, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như thường.
Sau vài câu chào hỏi, chủ đề rất nhanh đã chuyển sang chuyện hợp tác kinh doanh.
Lộ Thu Nhiên lặng lẽ đứng một bên lắng nghe, nhưng ánh mắt lại bất giác liếc sang phía Lộ Tranh Vy.
Thấy dáng vẻ của em gái, cô khẽ hừ một tiếng trong lòng.
Đã lâu như vậy, cô ít nhiều cũng biết chuyện Lộ Tranh Vy thầm thích Sở Dật.
Trước đây, Tần Xuyên Từ chưa từng lên tiếng, Lộ Tranh Vy thỉnh thoảng vẫn còn ôm chút hy vọng mong manh. Nhưng giờ đây, khi hắn công khai tuyên bố thân phận của Sở Dật trước mặt mọi người, chút hy vọng cuối cùng ấy cũng hoàn toàn tan biến.
...Như vậy cũng tốt.
Lộ Thu Nhiên thu lại ánh mắt, nhìn Sở Dật thêm lần nữa, trong mắt mang theo vài phần dò xét.
Sở Dật cảm nhận được ánh nhìn nóng rực từ bên cạnh, theo phản xạ nghiêng đầu nhìn sang.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Bị bắt gặp nhìn trộm bất ngờ, Lộ Thu Nhiên giật mình, vội vàng dời mắt đi!
Phản ứng như cừu non gặp sói ấy khiến Sở Dật khựng lại.
Nhưng giữa anh và Lộ Thu Nhiên cũng chỉ là quen biết sơ qua, không hề thân thiết, nên anh cũng không để trong lòng, rất nhanh đã tập trung trở lại vào cuộc bàn bạc với vợ chồng Lộ gia.
Thấy Sở Dật không để ý đến mình, Lộ Thu Nhiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng không còn muốn ở lại đây nữa.
Cô tùy tiện tìm một cái cớ rồi vội vã rời đi.
Đi dạo một vòng trong đại sảnh tiệc, cuối cùng Lộ Thu Nhiên đẩy cửa phụ, bước ra khu vườn bên ngoài biệt thự.
Gió đêm mát lạnh thổi tan hơi nóng trên mặt. Cô khẽ thở ra một hơi rồi tìm đại một chỗ ngồi xuống.
Tâm trạng cô lúc này khá phức tạp.
Không phải vì Lộ gia, mà là vì Sở Dật.
Nhà cha mẹ nuôi của cô nằm gần khu đèn đỏ. Tuy cuộc sống yên bình, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe được những chuyện xảy ra ở khu đèn đỏ bên cạnh, hoặc gặp người từ đó sang.
Lần trước gặp Sở Dật ở Lộ gia, cô không nghĩ nhiều, nhưng sau đó cứ luôn cảm thấy anh rất quen mắt.
Mãi đến khi vào làm ở Lộ thị, trong lúc phụ trách một dự án liên quan đến khu đèn đỏ, cô mới chợt nhớ ra.
Cô từng gặp Sở Dật rồi.
Là lần Sở Dật dẫn theo một nhóm người, mặt mũi đầy sát khí, đi khắp nơi tìm một người nào đó.