Chuyện xảy ra trong con hẻm không một ai hay biết.
Sở Dật và Tần Xuyên Từ thuận lợi trở về nhà, suốt quãng đường không xảy ra bất cứ chuyện gì.
Vừa bước vào nhà, hơi ấm từ hệ thống sưởi hòa với chút men rượu còn sót lại khiến cơn buồn ngủ của Sở Dật càng dâng lên mãnh liệt.
Anh cởi áo khoác, chỉ muốn nhanh chóng ngả lưng lên giường.
"Tôi đi tắm trước."
Nói xong, anh đi thẳng vào phòng tắm.
Tần Xuyên Từ đứng trong phòng khách, nhìn theo bóng lưng anh, đáy mắt khẽ lướt qua một tia tối tăm.
Đợi đến khi Sở Dật quấn áo choàng tắm bước ra, Tần Xuyên Từ đã ngồi trên ghế sofa.
"Thế là định ngủ luôn à?" Hắn nhìn anh, khẽ nhướng mày.
"Ừm."
Sở Dật dụi dụi mắt, buồn ngủ đến mức đầu óc cũng trở nên chậm chạp.
Tần Xuyên Từ khẽ cười.
"Được, vậy em ngủ đi."
Hiếm khi hắn dễ nói chuyện như vậy, nhưng đầu óc Sở Dật lúc này đã chẳng còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ xem vì sao hôm nay Tần Xuyên Từ lại thấu tình đạt lý đến thế.
Nghe hắn nói xong, anh liền ngã phịch xuống giường, vùi mặt vào gối, cả người hoàn toàn thả lỏng.
Chẳng mấy chốc, hơi thở đã trở nên đều đặn và sâu dài, anh chìm hẳn vào giấc ngủ.
Tần Xuyên Từ đứng bên giường, lặng lẽ nhìn anh một lúc.
Ngắm gương mặt ngủ say không chút phòng bị của Sở Dật, khóe mắt hắn cong lên, ý cười càng lúc càng sâu.
Hắn không quấy rầy anh, chỉ xoay người bước vào phòng tắm.
...
Trong cơn mê, Sở Dật phát hiện mình đang ở giữa một cao nguyên tuyết trắng mênh mông vô tận.
Bão tuyết gào thét, trời đất chỉ còn một màu trắng xóa.
Anh biến thành một con thỏ, đang chạy trên lớp tuyết dày, cố tìm một cái hang có thể trú khỏi gió tuyết.
Đúng lúc đang cắm đầu chạy, khóe mắt anh bỗng thoáng thấy một bóng trắng ẩn hiện giữa màn bão tuyết.
Đó là một con báo tuyết.
Ưu nhã, mạnh mẽ... và vô cùng nguy hiểm.
Là thiên địch!
Bản năng khắc sâu trong huyết mạch lập tức bùng phát, nỗi sợ hóa thành động lực nguyên thủy nhất.
Chạy! Mau chạy!
Anh cắm đầu lao đi, bốn chân cùng lúc đạp mạnh, điên cuồng bỏ chạy về phía xa, không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Không biết đã chạy bao lâu.
Đến khi kiệt sức, anh quay đầu nhìn lại thì con báo tuyết đã biến mất giữa màn tuyết trắng mịt mùng.
Vừa định thở phào nhẹ nhõm...
Một cái bóng khổng lồ bỗng phủ xuống từ trên đỉnh đầu.
Sở Dật cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt anh là đôi mắt hung dữ lạnh lẽo của con báo tuyết, cùng cái miệng đầy răng nanh đang ngoác rộng, bổ thẳng xuống người anh!
"Ư...!"
Cơn đau dữ dội ập đến, trời đất quay cuồng!
Anh đã bị bắt.
Trở thành bữa ăn của con báo tuyết.
Sở Dật bỗng giật mình tỉnh giấc!
Hai mắt mở to, tim đập điên cuồng.
Cảm giác vừa bị săn giết vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Anh thở hổn hển, nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh mới nhận ra... tất cả chỉ là một giấc mơ.
...Khoan đã.
Vì sao cơn đau dữ dội nơi gáy sau khi bị cắn vẫn rõ ràng đến thế?!
Như để khẳng định sự tồn tại của mình, một luồng khí lạnh theo vết cắn thẳng lên đại não.
Hơi thở của Sở Dật khựng lại trong chốc lát.
Một cơ thể ấm áp đang áp sát lưng anh, mà cơn đau kia... lại chính là truyền đến từ sau gáy.
Trong không khí, hương tuyết hòa lẫn với hương hoa hồng, lập tức khiến Sở Dật hiểu ra mọi chuyện.
Anh nín thở, theo phản xạ túm chặt vạt áo ngủ của người phía sau.
Rất lâu sau, người kia mới chịu nhả miệng.
Tần Xuyên Từ chậm rãi ngẩng đầu, từ trên cao nhìn xuống Sở Dật đang trừng mắt với mình.
Hắn đưa đầu lưỡi l**m đi giọt máu nơi khóe môi, giọng trầm thấp dễ nghe.
"Sao em không ngủ nữa?"
"Tôi làm em tỉnh giấc à?"
Sở Dật hít sâu một hơi, chống tay ngồi dậy trên giường. Theo động tác của anh, áo choàng ngủ trượt xuống, để lộ bờ vai và tấm lưng với những đường nét gọn gàng.
Anh giơ tay sờ lên sau gáy.
Một dấu cắn thật lớn vẫn còn in rõ ở đó.
Sở Dật nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào thủ phạm.
"Tần Xuyên Từ, tôi đang ngủ đấy. Anh là b**n th** à?"
Khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên, hắn cũng ngồi dậy.
Hắn chẳng hề bận tâm đến ánh mắt giận dữ của Sở Dật, chỉ vươn tay ôm lấy vai anh, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần.
Sau đó, hắn cúi xuống, khẽ thổi một hơi vào đúng chỗ vừa để lại dấu cắn trên gáy anh.
"Biển tinh thần của tôi đau. Em lại muốn ngủ, tôi cũng không tiện quấy rầy em, nên chỉ đành tự mình giải quyết vậy."
Hơi thở ấy khiến nửa người Sở Dật tê dại. Hương tuyết len qua lớp áo ngủ, không hề che giấu ý mời gọi của nó.
Cảm nhận được tín hiệu ấy, ánh mắt Sở Dật khẽ run lên, mà bờ vai bị Tần Xuyên Từ nắm lấy cũng nóng rực đến kinh người.
Anh mím môi.
Rất lâu sau mới cất tiếng.
"Lần sau anh còn như vậy nữa... tôi sẽ ra tay."
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ bật cười.
Tiếng cười trầm thấp dễ nghe của Tần Xuyên Từ vang lên ngay bên tai Sở Dật, chấn động đến mức nửa người anh cũng bắt đầu tê dại.
Bị hắn cười đến tâm trí rối loạn, Sở Dật vừa xấu hổ vừa tức giận, trừng mắt nhìn hắn. Nhưng ngay giây sau, cả người anh đã bị đẩy ngã, lần nữa rơi xuống tấm nệm mềm.
Tần Xuyên Từ cúi người áp sát, đôi mắt sâu thẳm như màn đêm, khẽ thốt ra một chữ.
"Được."
Ý thức dần chìm vào vực sâu.
Mọi giác quan đều bị khuếch đại vô hạn, như đang lao vun vút trong gió, trời đất quay cuồng.
Sở Dật giống như một người đang bám víu bên mép vực, gắng gượng giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng, còn Tần Xuyên Từ thì luôn ở phía sau, từng chút từng chút muốn kéo anh ngã xuống.
Giữa khoảnh khắc như đang bay vút lên bầu trời, nhìn xuống biển mây bên dưới, Sở Dật mơ hồ nghe thấy giọng nói của Tần Xuyên Từ.
"Sở Dật, chúng ta..."
Hắn ngập ngừng, rất lâu sau vẫn không nói tiếp.
Hai mắt Sở Dật mơ màng, ý thức rời rạc bị nửa câu ấy kéo về đôi chút.
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Tần Xuyên Từ.
"...Gì cơ?"
Tần Xuyên Từ nhìn dáng vẻ ấy của anh, cảm xúc cuồn cuộn nơi đáy mắt cuối cùng cũng lặng xuống.
Hắn cụp mắt, cúi đầu hôn lên mí mắt Sở Dật, rồi chậm rãi lướt xuống, lưu luyến trên đôi môi anh.
"Không có gì..."
"Tiệc sinh nhật của Hứa Sương, chúng ta sẽ cùng đi."
Sở Dật khẽ đáp: "Ừm."
----------
Tiệc sinh nhật của Hứa Sương được tổ chức tại một biệt thự tư nhân ở phía tây ngoại ô Đế Đô.
Là chồng của cô, Hà Tương Thần đã thu xếp mọi thứ vô cùng chu đáo.
Dù trong giới thượng lưu Đế Đô ai cũng biết hai người chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng trong những dịp công khai như thế này, cả hai vẫn luôn giữ đủ thể diện cho đối phương, diễn tròn vai của mình.
Đêm buông xuống, cả biệt thự sáng rực ánh đèn.
Khi Tần Xuyên Từ dẫn theo Sở Dật xuất hiện, lập tức thu hút ánh nhìn của toàn bộ khách khứa.
"Tần tổng đến rồi!"
"Chào buổi tối, ngài Tần!"
"..."
Gần như ngay lập tức, không ít người nâng ly tiến đến, trên gương mặt đều nở nụ cười niềm nở.
Sở Dật lặng lẽ đi bên cạnh Tần Xuyên Từ, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Nhưng dù anh có khiêm tốn đến đâu, những ánh mắt dò xét đầy tò mò vẫn như đèn pha, hết lần này đến lần khác quét qua người anh.
Đây không phải lần đầu Tần Xuyên Từ đưa Sở Dật đến dự tiệc.
Trong số những người có mặt, gần như chẳng ai chưa từng thấy gương mặt của Sở Dật. Đối với Alpha của Tần Xuyên Từ, lòng hiếu kỳ của mọi người gần như sắp tràn ra ngoài.
Sở Dật vẫn giữ vẻ mặt bình thản, mắt nhìn thẳng phía trước, giả vờ như không nhận ra những ánh mắt cứ bám chặt lấy mình.
Anh chỉ muốn đợi Tần Xuyên Từ xã giao xong, rồi tìm một góc khuất ngồi yên, lặng lẽ chờ đến lúc tiệc tan.
Tần Xuyên Từ vẫn đang trò chuyện, xã giao với mọi người.
Thế nhưng hắn nhận ra, tâm trí của đám đông dường như chẳng đặt vào cuộc nói chuyện này.
Ví dụ như Chu tổng đang đứng trước mặt hắn, miệng thì nói chuyện với hắn, nhưng ánh mắt lại cứ lén lút liếc về phía Sở Dật.
Ý cười nơi khóe môi Tần Xuyên Từ càng đậm hơn.
"Xem ra... Chu tổng rất tò mò về người bên cạnh tôi nhỉ?"
Bầu không khí xung quanh chợt khựng lại.
Vị Chu tổng vừa bất ngờ bị gọi tên lập tức cứng đờ cả mặt, giật nảy mình, vội vàng xua tay.
Không có! Không có! Tôi không tò mò, hoàn toàn không tò mò!