Chương 164 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nghe những lời Tần Xuyên Từ nói, tim Sở Dật đập thình thịch không ngừng.

Anh nhìn hắn thật sâu.

Trên môi Tần Xuyên Từ vẫn là nụ cười nhàn nhạt, trong đôi mắt ấy phản chiếu duy nhất bóng dáng của anh. Ánh nhìn nóng bỏng như thể có thể thiêu cháy cả linh hồn người đối diện.

Bất kể những lời đó là thật hay giả, có bao nhiêu phần chân thành, bao nhiêu phần diễn xuất, Sở Dật cũng không thể phủ nhận rằng lúc này... anh rất vui.

Khẽ thở ra một hơi, anh dời mắt đi, vẻ mặt vẫn bình thản.

"...Anh không làm việc sao?"

Tần Xuyên Từ cười cười, không nói thêm gì.

Hắn đứng dậy, đưa tay xoa nhẹ mái tóc đen mềm mại của Sở Dật rồi quay về ngồi sau bàn làm việc, tiếp tục xử lý công việc.

Sở Dật lặng lẽ nhìn dáng vẻ ấy, ánh mắt không ngừng dao động.

Rất lâu sau, anh ngả người ra sau, nằm dài trên ghế sofa, nhìn trần nhà, hai hàng mày nhíu chặt.

Đúng là chẳng có tiền đồ gì cả Sở Dật.

...Đừng để bị lừa.

Dẫu biết lời nhắc nhở ấy chẳng có tác dụng gì, anh vẫn tự nói với chính mình.

----------

Một ngày trôi qua rất nhanh.

Màn đêm buông xuống.

Sở Dật lái xe xuyên qua dòng xe cộ trên đường, vẻ mặt có phần kỳ lạ.

Anh hết nhìn người ngồi ở ghế phụ là Tần Xuyên Từ rồi lại nhìn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: "Anh thật sự muốn đi à?"

Ban ngày, việc anh lấy chuyện Từ Mãng hẹn ăn cơm ra nói quả thật cũng có ý muốn xoa dịu bầu không khí, nhưng anh không hề nói dối.

Từ Mãng đúng là đã hẹn anh ăn cơm.

Đại ca anh tuy hơi chậm chạp trong chuyện tình cảm, nhưng lại là kiểu nói được làm được.

Sau khi nói rõ mọi hiểu lầm với Khương Mai, ngay ngày hôm sau hắn đã nằng nặc đòi tái hôn. Sáng nay hai người vừa đi đăng ký kết hôn xong.

Từ Mãng còn nghĩ, trước đây vì không có tiền nên đám cưới tổ chức rất đơn sơ, giờ điều kiện khá hơn rồi, muốn tổ chức lại cho Khương Mai một hôn lễ thật long trọng.

Kết quả bị Khương Mai mắng cho một trận, bảo hắn bị thần kinh.

Cuối cùng, hai vợ chồng quyết định chỉ mời những người anh em thân thiết nhất tụ tập ăn một bữa cơm cho náo nhiệt.

Vì phần lớn người quen đều ở khu đèn đỏ nên để tiện, bữa tiệc lần này cũng được hẹn ở một quán ăn trong khu đèn đỏ.

Kế hoạch ban đầu của Sở Dật là đưa Tần Xuyên Từ về trước, sau đó một mình đến đó.

Ai ngờ chẳng hiểu hôm nay Tần Xuyên Từ nghĩ gì, nhất quyết đòi đi cùng anh.

Nghe câu hỏi của Sở Dật, Tần Xuyên Từ đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

"Câu này từ lúc rời công ty đến giờ em hỏi ba lần rồi."

"Tôi cũng đã nói rồi, tôi muốn đi."

Sở Dật khẽ nhíu mày, ánh mắt kín đáo lướt từ trên xuống dưới bộ vest chỉnh tề trên người hắn.

"Bọn tôi hẹn ở quán ăn trong khu đèn đỏ, không phải nhà hàng Michelin, cũng chẳng CLB cao cấp."

Anh lên tiếng nhắc nhở.

Lúc này Tần Xuyên Từ mới quay đầu nhìn anh, bật cười.

"Em nói vậy nghe kỳ lắm."

"Quán ăn ở khu đèn đỏ thì có ăn chết người sao? Mà em cứ phải nhắc tôi mãi như vậy?"

Sở Dật nghẹn lời.

"Anh nhất định phải đi cho bằng được à?"

Tần Xuyên Từ nheo mắt, sau đó khẽ cười.

"Hình như em rất không muốn tôi đi. Tại sao?"

"Tôi đi... cản trở em tìm Omega à?"

Ban đầu hắn chỉ nổi hứng muốn đi theo xem thử vòng bạn bè của Sở Dật, cũng không phải quá quyết tâm.

Nhưng nhìn dáng vẻ cứ giấu giấu giếm giếm của anh lúc này, hắn lại càng nhất quyết phải đi.

Két!

Tiếng phanh xe vang lên, chiếc xe vững vàng dừng lại trước đèn đỏ.

Sở Dật quay đầu sang, mặt không cảm xúc nhìn Tần Xuyên Từ.

"Anh cố tình kiếm chuyện đúng không?"

Tần Xuyên Từ nhìn thẳng vào mắt anh, bình thản hỏi: "Vậy tại sao?"

Sở Dật mím chặt môi.

Lần này Từ Mãng mời toàn anh em thân thiết, đều là người quen. Dù có dẫn theo ai thì một là người yêu chính thức, hai là vợ chồng cùng đi.

Còn anh dẫn Tần Xuyên Từ theo...

Thì tính là gì?

Đến lúc anh Mãng hỏi, anh biết phải trả lời thế nào?

Nhìn vẻ mặt đầy khó xử của Sở Dật, Tần Xuyên Từ dường như đã hiểu.

Hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng trên gương mặt anh vài giây.

Sau đó, như không có chuyện gì, hắn quay đầu nhìn dòng xe phía trước, giọng điệu bình thản: "...Tôi cho phép em nói với người khác rằng tôi là người yêu của em."

Động tác của Sở Dật khựng lại.

Anh chậm rãi nhắm mắt, đến khi mở ra lần nữa thì đèn tín hiệu phía trước đã chuyển sang màu xanh.

Anh đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi cùng tiếng động cơ gầm rú.

"Bệnh của anh đúng là nặng thật."

Chiếc xe chạy một mạch, rất nhanh đã tới nơi.

Từ Mãng đặt bữa tiệc ở nhà hàng lớn nhất khu đèn đỏ - Tòa nhà số Mười Lăm.

Sở Dật đỗ xe xong, nhìn nhà hàng trước mặt, rồi lại liếc Tần Xuyên Từ đang ung dung bước xuống xe. Cuối cùng anh vẫn không nhịn được mà dặn thêm một câu: "Vào trong rồi... anh đừng có nói linh tinh."

Tần Xuyên Từ chỉnh lại cổ tay áo vest, nghe vậy liền ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt vẫn bình thản.

"Xem biểu hiện của em đã."

"Chậc."

Sở Dật khựng lại, còn định nói thêm gì đó thì đã thấy Tần Xuyên Từ sải bước đôi chân dài, đi thẳng về phía cổng Tòa nhà số Mười Lăm.

Anh chỉ đành nuốt hết những lời định nói trở vào, vội vàng bước nhanh theo sau.

Tối nay, Tòa nhà số Mười Lăm đã được Từ Mãng bao trọn.

Từ Mãng đang đứng ngoài cửa với gương mặt hớn hở, đỏ hồng vì vui, nhiệt tình đón khách. Từ xa vừa nhìn thấy bóng Sở Dật, khóe miệng hắn lập tức toe đến tận mang tai.

Nhưng khi nhìn thấy Tần Xuyên Từ đi bên cạnh Sở Dật, nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng đờ.

"Đệt!"

Từ Mãng theo bản năng thốt lên một tiếng, rồi vội vàng chạy tới.

"Tần tổng! Tiểu Dật!"

Sở Dật đi cạnh Tần Xuyên Từ, mỉm cười với Từ Mãng.

"Anh, chúc mừng."

Tần Xuyên Từ cũng mỉm cười gật đầu, giọng điệu ôn hòa.

"Tôi nghe Sở Dật nói anh tái hôn, mời mọi người ăn cơm chúc mừng, nên tiện thể đi theo góp vui. Không làm phiền chứ?"

"Ôi dào! Không phiền, không phiền!" Từ Mãng liên tục xua tay, nhiệt tình vô cùng. "Tần tổng chịu đến là vinh hạnh của Từ Mãng tôi rồi. Mau vào, mau vào!"

Vừa nói, Từ Mãng vừa tự mình dẫn hai người bước vào Tòa nhà số Mười Lăm.

Danh tiếng của Sở Dật ở khu đèn đỏ có thể nói là như sấm bên tai.

Vừa xuất hiện, khắp đại sảnh đã vang lên liên tiếp những tiếng: "Anh Dật!"

"Anh Dật đến rồi!"

Sở Dật vừa gật đầu đáp lại mọi người, vừa định kéo Tần Xuyên Từ tìm một góc khuất ngồi cho kín đáo.

Nhưng Từ Mãng sao có thể để hai người ngồi ở góc?

Hắn vung tay một cái, trực tiếp xếp cả hai ngồi vào bàn chính.

Đến nước này, Sở Dật cũng chẳng còn gì để nói, chỉ có thể ngồi xuống.

Là tâm điểm của cả đám đông, người đàn ông ngồi cạnh anh, Tần Xuyên Từ với khí chất hoàn toàn khác biệt mọi người xung quanh đương nhiên cũng trở thành đối tượng bị chú ý.

Khách được mời hôm nay phần lớn đều là anh em dưới trướng Từ Mãng hoặc bạn bè cực kỳ thân thiết.

Đa số bọn họ đều không biết Tần Xuyên Từ là ai, ai nấy chụm đầu bàn tán, hỏi han khắp nơi, cuối cùng vẫn là vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Còn số ít biết thân phận của hắn...

Lúc này sắc mặt lại khó coi như bị táo bón.

Ví dụ như Tôn Miểu.

Vừa thấy Sở Dật đến, cậu ta còn đang vui vẻ định đứng dậy sang chào hỏi.

Kết quả vừa liếc thấy Tần Xuyên Từ ngồi cạnh anh, cái mông vừa nhấc lên lại ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Anh Miểu, người kia là ai vậy? Trông ngầu quá."

Tên đàn em bên cạnh tò mò hỏi.

Nghe vậy, gương mặt Tôn Miểu lập tức nhăn nhó như quả mướp đắng.

Là ai á?

Thì là cái tên khốn đó chứ còn ai.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cậu ta nào dám nói ra miệng. Dù sao cái tên khốn ấy... vừa quá nhiều tiền, vừa quá nhiều quyền.

Cuối cùng chỉ có thể qua loa đáp: "Không biết."