Chương 163 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sự xuất hiện của hắn giống như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ, khuấy dậy từng lớp sóng dữ.

Bầu không khí trong văn phòng lập tức đông cứng, đến cả ánh nắng cũng như nhiễm thêm một tầng lạnh lẽo.

Phương Nguyệt Hàm đứng dậy.

Nhìn thấy hắn, trong mắt cô ta thoáng qua một tia hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, khôi phục vẻ kiêu ngạo thường ngày.

"Xuyên Từ, em đang giúp anh."

Hắn khẽ nhíu mày.

Hắn lười nghe những lời ngụy biện tiếp theo của cô.

Ánh mắt trực tiếp lướt qua cô, dừng trên người Sở Dật, rồi mới nhìn lại Phương Nguyệt Hàm, giọng nói lạnh như băng.

"Ai cho cô đến đây?"

"Cô có hẹn trước không?"

Sắc mặt Phương Nguyệt Hàm khẽ thay đổi.

Cô ta nhìn gương mặt anh tuấn nhưng không hề có chút hơi ấm của hắn, một cảm giác nhục nhã dâng lên trong lòng.

Đã quen đứng trên cao, cô ta không chấp nhận để mình rơi vào thế yếu.

Cô ta cười lạnh một tiếng, định dùng lời chất vấn để giành lại thế chủ động.

"Em đến tìm anh... cũng cần phải hẹn trước sao?"

"Tất nhiên."

Hắn trả lời không chút do dự.

Hơi thở của Phương Nguyệt Hàm lập tức trở nên nặng nề.

Cô nhìn hắn thật sâu, rồi lại liếc sang Sở Dật vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh.

"Bây giờ anh nói chuyện với em như vậy... đều là vì Alpha này đúng không?"

Giọng điệu cô ta đầy khinh thường, sắc bén đến mức chính bản thân cũng không nhận ra.

"Tần Xuyên Từ, ai cũng có lúc nhất thời hồ đồ."

"Hôm nay thái độ của anh với em, em sẽ không so đo."

"Nhưng em nhất định phải nhắc anh... đừng quên thân phận của mình."

"Nhắc nhở? Thân phận?"

Hắn như vừa nghe được một chuyện nực cười.

Hắn bước lên một bước. Pheromone quanh người lặng lẽ lan tỏa, dần tràn ngập cả căn phòng.

Ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống, không còn giữ chút khách sáo nào.

"Cô Phương..."

"Còn cô thì sao?"

"Cô lấy thân phận gì để đứng đây nói những lời đó với tôi?"

"Chúng ta không phải bạn bè, cũng chẳng thân thiết đến mức ấy."

"Nếu cô đến đây với tư cách đại diện Phương gia..."

"Vậy thì có phải cô đang xen vào chuyện người khác quá nhiều rồi không?"

Sắc mặt Phương Nguyệt Hàm lập tức trắng bệch.

Cô ta không còn giữ nổi vẻ cao ngạo bên ngoài nữa, khẽ quát: "Tần Xuyên Từ!"

"Phương Nguyệt Hàm!"

Giọng hắn lạnh lẽo.

"Cô đáng lẽ không nên có thời gian lãng phí ở đây mới đúng."

"Phương Duy Nhất ép cô sát như vậy. Một Omega muốn giữ vững quyền lực trong tay, chẳng phải nên cố gắng hơn, bận rộn hơn sao?"

"Chứ không phải đi khắp nơi gây thù chuốc oán..."

"Để rồi vô tình giúp đối thủ cạnh tranh của mình có thêm đồng minh."

Lời vừa dứt.

Trong mắt Phương Nguyệt Hàm lập tức tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Cô ta nghĩ hắn sẽ nổi giận. Nhưng nằm mơ cũng không ngờ, hắn lại đem chuyện này ra uy h**p cô ta

Phương Duy Nhất...

Là đứa con riêng của cha cô ta ở bên ngoài.

Một Alpha đáng chết.

Chỉ vì giới tính, tên con hoang ấy được đón về nhà, trở thành đối thủ của cô. Chuyện đó đã ép mẹ cô đến phát điên, cũng trở thành cái gai sâu nhất trong lòng cô.

Cô ta, Tần Xuyên Từ và Hà Tương Thần lớn lên cùng nhau. Hắn biết rõ như lòng bàn tay mọi chuyện nhơ nhuốc trong gia đình cô ta.

Thế mà bây giờ...

Hắn lại lấy chính chuyện đó làm vũ khí để đối phó với cô ta!

Đáy mắt Phương Nguyệt Hàm lập tức đỏ hoe. Cô ta quay phắt đầu, căm hận trừng Sở Dật.

"Giờ anh vì cậu ta, vì một Alpha như vậy... mà đối xử với em thế này sao?"

"Đây không phải đối phó." Tần Xuyên Từ sửa lại, giọng không hề dao động. "Đây là cảnh cáo."

"Nhưng nếu cô còn tiếp tục dây dưa... thì sẽ không chỉ là cảnh cáo nữa."

Toàn thân Phương Nguyệt Hàm run lên, ngay sau đó không cam lòng hét lớn: "Liên hôn với em thì anh thiệt thòi chỗ nào chứ? Tần gia và Phương gia liên thủ, chẳng phải quá tốt sao? Chỉ vì một Alpha như vậy mà anh từ chối em!"

"Từ chối cô, không phải vì em ấy."

"Dù không có em ấy, tôi cũng sẽ không liên hôn với cô."

Giọng Tần Xuyên Từ vẫn bình thản.

Nhưng chính câu nói ấy đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.

Phương Nguyệt Hàm ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn gương mặt lạnh lùng của hắn. Cuối cùng, nước mắt nơi khóe mắt vẫn không kìm được mà trào ra.

Cô ta nghiến chặt răng, chộp lấy chiếc túi trên bàn trà, cố giữ chút thể diện cuối cùng, xoay người bước nhanh ra ngoài.

Rầm!

Cánh cửa văn phòng bị đóng sầm lại, tiếng động vang vọng khắp căn phòng.

Tần Xuyên Từ đến đầu cũng không quay lại.

Hắn nghiêng mắt, nhìn về phía Sở Dật vẫn luôn ngồi im lặng trên sofa.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Sở Dật mím môi, cầm điện thoại lên, giả vờ chăm chú nhìn.

"Tối nay anh Từ hẹn tôi đi ăn, chắc tôi phải về khu đèn đỏ một chuyến."

Anh lên tiếng, muốn dùng chuyện khác để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

Tần Xuyên Từ chậm rãi bước tới, ngồi xuống bên cạnh anh.

Hắn không hề để ý đến câu nói vừa rồi của Sở Dật, chỉ hỏi: "Vừa nãy... cô ta đã nói gì với em?"

Bàn tay cầm điện thoại của Sở Dật khẽ siết chặt.

"Không có gì."

"Sở Dật" giọng Tần Xuyên Từ rất bình tĩnh, "Ở đây có camera, đừng để tôi phải tự đi trích xuất."

Thân thể Sở Dật khựng lại một chút.

Anh im lặng vài giây, cuối cùng vẫn bỏ cuộc, kéo ra một nụ cười không mấy để tâm.

"Thật sự cũng không có gì. Chỉ là nói vài lời... rất thật thôi."

"Lời thật gì?"

Sở Dật cười nhạt: "Còn có thể là gì nữa?"

"Cái gì mà Tần gia là đại công tước danh môn lâu đời, nền tảng thâm hậu... bảo tôi không xứng."

Vừa dứt lời, ánh mắt Tần Xuyên Từ trầm xuống.

Hắn đột nhiên đưa tay, những ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc hơi rối của Sở Dật.

Sở Dật còn chưa kịp phản ứng, gương mặt tuấn mỹ kia đã bất ngờ áp sát.

Một nụ hôn rơi xuống.

Trên môi truyền đến cảm giác ẩm ướt.

Sở Dật cứng đờ cả người, mắt lập tức mở to.

Đầu ngón tay anh run lên, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Nụ hôn rất nhẹ, không mang theo bất kỳ d*c v*ng nào, chỉ dừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Kết thúc nụ hôn ấy, bàn tay hắn trượt xuống, khẽ vuốt lấy gáy Sở Dật.

...dấu ấn lại không còn nữa.

Ánh mắt Tần Xuyên Từ lóe lên một tia tối.

Hắn rũ mắt, buông tay ra, giọng nói trở lại bình thản.

"Chuyện của mấy trăm năm trước rồi, không đại diện được cho cái gì."

Đây là điều hắn thật sự nghĩ, không phải lời an ủi miễn cưỡng.

Trong thời đại này, thương trường như chiến trường, không ai vì tổ tiên nhà bạn từng là công tước mà nương tay.

Những gia tộc từng huy hoàng như Tần gia phần lớn cũng đã biến mất theo dòng lịch sử; Phương gia, Hà gia... vốn xuất thân bình dân, hiện giờ chẳng phải cũng ngang hàng với Tần gia sao?

Thực lực mới là chân lý.

Tần gia mạnh, là vì các đời người thừa kế đều mạnh. Mà hiện tại người mạnh nhất của nhà họ Tần... chính là hắn.

Nhìn Sở Dật vẫn im lặng, khóe môi hắn khẽ cong.

"Huống hồ, dù bây giờ vẫn là công tước... thì cũng phải nhờ em mới sống được, đúng không?"

Ánh mắt hắn sâu thẳm, giọng nói mang theo sự mê hoặc.

"Tôi chọn em, nghĩa là em xứng đáng. Xứng hơn bất kỳ ai."

"Sở Dật, dù sao cũng là 'đại ca' rồi, dữ một chút cũng được. Như vừa nãy, em không cần nghe cô ta nói nhảm. Kể cả em có đánh cô ta cũng không sao."

"Mạng của tôi nằm trong tay em, em làm gì... tôi cũng sẽ bao che cho em."