Chương 156 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tần Xuyên Từ im lặng một lúc.

Hắn nhìn Sở Dật thật sâu, rất lâu sau mới dời ánh mắt đi.

"Ừ, đi thôi."

Dứt lời, hắn trực tiếp đứng dậy, không nhìn bất kỳ ai nữa, sải bước về phía ngoài phim trường.

Sở Dật khẽ thở phào, đưa tay xoa đầu Du Du.

Sau đó, anh khẽ gật đầu với Khúc Thanh Triết coi như chào tạm biệt, rồi nhanh chân đuổi theo Tần Xuyên Từ.

Từ Mãng cũng đi theo phía sau để tiễn hắn.

Cả nhóm đi đến chiếc xe.

Tần Xuyên Từ không nói một lời, dừng bước, tự nhiên đưa tay mở cửa ghế phụ.

Thấy vậy, Sở Dật khom người, không nghĩ ngợi gì đã định chui vào.

Anh đã quá quen với việc Tần Xuyên Từ mở cửa xe cho mình.

Nhưng khi cả người mới chui vào được một nửa, anh chợt nhận ra điều gì đó, cả người cứng đờ.

Không đúng!

Đời nào lại có chuyện ông chủ mở cửa xe cho vệ sĩ?

Từ Mãng đứng bên ngoài, nhìn Sở Dật đã chui nửa người vào xe, chớp chớp mắt.

Không khí bỗng đông cứng vài giây.

Đầu óc Sở Dật lập tức vận chuyển với tốc độ cao.

Ngay sau đó, anh giơ tay vỗ mạnh lên chiếc ghế da bóng loáng như gương, phủi đi lớp bụi vốn dĩ không hề tồn tại.

Làm xong động tác ấy, anh mới đứng thẳng người, lùi khỏi xe, nghiêng người sang một bên, làm động tác mời với Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ vẫn đứng ngoài cửa xe.

Hắn khẽ nheo mắt, ánh nhìn dừng trên gương mặt đầy vẻ tận tụy của Sở Dật suốt mấy giây.

Cuối cùng, hắn chẳng nói gì, chỉ bình thản cúi người ngồi vào xe.

Rầm.

Cửa xe đóng lại.

Lúc này Từ Mãng mới chợt bừng tỉnh.

À!

Hắn đã bảo sao cứ thấy sai sai.

Thì ra trên ghế có bụi!

Làm vệ sĩ đúng là cẩn thận thật!

Thấy Sở Dật vòng sang ghế lái, trước khi mở cửa còn quay lại vẫy tay với mình, Từ Mãng cười hề hề đáp: "Lái chậm thôi nhé! Đi đường cẩn thận đó!"

Khương Mai đứng cách Từ Mãng vài bước, hai tay khoanh trước ngực, nheo mắt nhìn toàn bộ quá trình.

Cho đến khi chiếc xe sang phóng vút đi, biến mất khỏi tầm mắt, cô mới chậm rãi thu ánh nhìn lại, chuyển sang Từ Mãng đang cười ngây ngô bên cạnh.

Cô cau mày, lạnh lùng lên tiếng: "Anh bán Tiểu Dật rồi à?"

Nụ cười trên mặt Từ Mãng cứng đờ, hắn sững người.

"Hả? Ý... ý em là sao?"

Khương Mai hất cằm về hướng Sở Dật vừa rời đi, chân mày nhíu chặt hơn, trong mắt đầy vẻ dò xét và sắc bén.

Cô trừng mắt nhìn hắn.

"Quan hệ gì vậy? Còn vệ sĩ nữa chứ..."

"Từ Mãng, anh chui vào đống tiền đến phát điên rồi hả? Chuyện như vậy mà anh cũng làm được?!"

Khương Mai vốn rất tinh ý, từ sớm đã nhận ra có điều không ổn.

Cô không quen biết Tần Xuyên Từ, nhưng nhìn thái độ của Từ Mãng, rồi nhìn chiếc xe sang kia, cũng đủ biết thân phận và địa vị của đối phương tuyệt đối không hề tầm thường.

Bầu không khí giữa Sở Dật và Tần Xuyên Từ thì lại càng...

Sắc mặt Khương Mai càng lúc càng khó coi.

Cô còn đang thắc mắc sao Từ Mãng bỗng nhiên lại có năng lực lớn như vậy, ngay cả tài nguyên như 《Án Mạng Bí Ẩn》 cũng có thể giành cho Du Du, còn là thông qua mối quan hệ của Hà gia!

Hóa ra căn nguyên là ở đây!

Là đem bán Tiểu Dật rồi!

Mấy chuyện đánh đánh giết giết trước kia cô không muốn nhắc nữa, bây giờ đến cả Tiểu Dật cũng đem bán?

Đúng là mất hết lương tâm!

Lần này Từ Mãng cuối cùng cũng hiểu ra.

Thì ra Khương Mai hiểu lầm rồi!

Hắn lập tức cuống lên, vội vàng xua tay giải thích: "Không phải! Không phải đâu, Mai Tử! Em nghĩ cái gì vậy? Ông chủ Tần là Alpha, Tiểu Dật cũng là Alpha! Người ta là coi trọng thân thủ của Tiểu Dật!"

"Tiểu Dật thật sự đi làm vệ sĩ cho người ta, có ký hợp đồng đàng hoàng, là nghề nghiêm túc! Hơn nữa cũng chỉ là làm thêm thôi, Tiểu Dật vẫn là người của công ty chúng ta! Tài nguyên với quan hệ bọn mình có được cũng là do chính Tiểu Dật dựa vào năng lực mà kiếm về!"

"Em đúng là nghĩ nhiều quá. Anh đã bảo giới giải trí nước sâu lắm mà! Em mới vào có bao lâu đâu, trong đầu đã toàn nghĩ mấy chuyện linh tinh rồi."

Khương Mai lặng lẽ nhìn Từ Mãng.

Thấy trên mặt hắn không hề có chút chột dạ nào, ngược lại còn vô cùng thẳng thắn, cô suy nghĩ một hồi.

Rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ quả quyết của hắn.

Rất lâu sau, cô trợn mắt.

"... Tôi lười nói với anh."

Nói xong, cô xoay người bỏ đi.

Thấy vậy, Từ Mãng lại cuống cuồng, lập tức đuổi theo.

"Ơ, sao thế? Mai Tử! Anh nói thật mà, anh thật sự không lừa em!"

---------

Chiếc xe lăn bánh trên đường.

Bên trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.

Tần Xuyên Từ tựa vào ghế phụ, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt không chút biểu cảm.

Sở Dật liếc nhìn hắn, thấy hắn vẫn luôn im lặng, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Đi đâu?"

Tần Xuyên Từ không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, bóng sáng tối luân phiên phản chiếu trong đôi mắt, như thể đang suy nghĩ điều gì.

Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu bình thản: "Khúc Thanh Triết là tình nhân của Hứa Sương."

Hắn hờ hững ném ra một câu nói đủ sức làm toàn bộ máy chủ Weibo tê liệt.

Hơi thở Sở Dật khựng lại.

Vô lăng dưới tay anh khẽ lệch đi.

Anh xem như cũng là nửa fan của Khúc Thanh Triết. Thần tượng đột nhiên sụp đổ hình tượng như vậy, tuy không đến mức đau lòng hay suy sụp, nhưng vẫn khiến anh chấn động không thôi.

Sở Dật không hề nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ rất ít khi nói dối.

Hoặc là không nói, một khi đã nói thì gần như đều là sự thật.

Dường như rất hài lòng với phản ứng của Sở Dật, Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng quay đầu lại, ánh mắt dừng trên gương mặt anh, tiếp tục nói: "Anh ta xuất thân bình thường, công ty quản lý ký hợp đồng lúc mới vào nghề cũng không có thực lực gì. Thế nhưng từ khi ra mắt đến nay, tài nguyên anh ta nhận được lại tốt đến mức khác thường."

"Những thứ đó dĩ nhiên không thể chỉ là may mắn, mà là có người từng muỗng từng muỗng đút tài nguyên đến tận miệng anh ta."

Yết hầu Sở Dật khẽ chuyển động. Anh nghẹn hồi lâu, cuối cùng vẫn không kìm nổi ngọn lửa hóng chuyện trong lòng.

"... Hứa Sương là ai vậy?"

Nghe anh hỏi đến đây, lông mày Tần Xuyên Từ khẽ nhướng lên, sắc mặt dường như cũng dịu đi đôi chút.

Có vẻ như hắn cuối cùng cũng tìm được chút niềm vui.

"Vợ của Hà Tương Thần."

Lại thêm một quả dưa chấn động nữa nện xuống.

Biểu cảm của Sở Dật thay đổi liên tục.

Tần Xuyên Từ nhàn nhã nhìn anh. Hắn chẳng hề có cảm giác mình đang bán đứng bạn bè. Hứa Sương và Hà Tương Thần là vợ chồng, chuyện này lên mạng tra là biết, còn kiểu hôn nhân tự do giữa hai người họ thì trong giới cũng chẳng có mấy ai không biết.

Lười biếng tựa vào lưng ghế, khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên đầy khinh thường.

"Giờ thì vẫn còn thấy hắn rất tốt sao?"

Sự mỉa mai trong giọng điệu ấy gần như tràn ra ngoài.

Nghe vậy, vẻ mặt Sở Dật dần thu lại.

Mình... cũng là tình nhân mà.

Anh mím môi, khẽ đáp: "Mỗi người có chí hướng riêng, anh ta tốt hay không cũng đâu đến lượt tôi phán xét."

"Tôi chỉ xem phim của anh ta, thấy diễn xuất đúng là rất giỏi thôi. Anh cũng đừng nói móc kiểu đó."

Sở Dật dừng một chút rồi đổi chủ đề.

"... Với lại tôi thấy, anh ta là nhắm vào anh."

Đến lúc này, Sở Dật cuối cùng cũng hiểu ra.

Những hành động hôm nay của Khúc Thanh Triết quả thật chỗ nào cũng bất thường.

Lúc đầu anh còn tưởng mình xui xẻo, lại gặp phải một tên háo sắc.

Nhưng khi hai chữ "Hứa Sương" được Tần Xuyên Từ nhắc đến, lại biết được thân phận của Hứa Sương, anh lập tức nhận ra mọi chuyện không đơn giản.

Hứa Sương là vợ của Hà Tương Thần.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cô thuộc một trong những gia tộc hào môn ở Đế Đô.

Khúc Thanh Triết có quan hệ với Hứa Sương, vậy dù thế nào cũng coi như đã đặt nửa chân vào vòng giao thiệp của giới thượng lưu Đế Đô.

Nếu đã vậy, hắn không thể nào không biết quan hệ giữa anh và Tần Xuyên Từ.

Đừng nói đến chuyện kim chủ và tình nhân, hiện giờ khắp Đế Đô đều đang đồn anh và Tần Xuyên Từ là một đôi, hơn nữa người tin còn không ít.

Thế mà Khúc Thanh Triết vẫn làm như vậy.

Không hề có chút e dè.

So với việc nói anh ta nổi lòng háo sắc với mình, Sở Dật càng thấy rằng từ đầu đến cuối, anh ta chỉ đang cố ý khiêu khích Tần Xuyên Từ.

Sắc mặt Tần Xuyên Từ vẫn không đổi, gương mặt bình thản nhìn Sở Dật.

Chẳng lẽ hắn lại không biết điều đó sao?

Không chỉ Sở Dật nghĩ ra, chính hắn cũng đã sớm nhận ra. Ngay từ khoảnh khắc Khúc Thanh Triết nắm lấy tay Sở Dật, hắn đã nhìn thấu ý đồ của đối phương.

Dĩ nhiên chuyện đó khiến hắn khó chịu.

Nhưng một màn khiêu khích đã mất đi lớp ngụy trang thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Điều khiến hắn thực sự bực bội...

Là mối quan hệ giữa hắn và Sở Dật.

Hôm nay, chủ đề này đã bị nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần.

Mà thái độ Sở Dật thể hiện mỗi lần đối mặt với câu hỏi ấy...

Mới chính là nguồn cơn khiến hắn không vui.

Hắn là một Enigma nắm trong tay tài nguyên, nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối!

Là kim chủ chính thất của Sở Dật.

Vậy mà tại sao...

Ở chỗ Sở Dật, hắn lại có cảm giác mình giống như tiểu tam vậy?