Sở Dật khựng lại.
Anh cất điện thoại đi, men theo hướng phát ra tiếng động, từng bước tiến tới.
Âm thanh vọng ra từ một góc rẽ cuối hành lang.
Ở đó chất đầy những đạo cụ bối cảnh đã bỏ đi, vừa khéo tạo thành một chỗ khuất tầm nhìn.
Sở Dật thò nửa người ra nhìn.
Trong tầm mắt anh, Từ Mãng và Khương Mai đang đứng đối diện nhau, chính là trung tâm của cuộc cãi vã.
Nhưng còn chưa kịp nghe rõ hai người đang cãi nhau chuyện gì, anh đã thấy Khương Mai tát "bốp" một cái thật mạnh vào mặt Từ Mãng!
Ngay sau đó, cô lập tức quay người, không nói một lời, sải bước đi thẳng về phía anh.
Đù má!
Sở Dật theo phản xạ định tìm chỗ trốn.
Nhưng hành lang trống trơn, ngay cả một cây cột để che người cũng không có!
Thế là anh cứ vậy mà đụng mặt Khương Mai.
Đến gần rồi, Sở Dật mới nhìn rõ vành mắt cô đỏ hoe, trên gương mặt vốn luôn mạnh mẽ giờ chỉ còn đầy tủi thân và phẫn nộ.
Anh lập tức lúng túng vô cùng.
Há miệng định nói vài câu an ủi.
"Chị d..."
Mới thốt ra được một chữ, Sở Dật đã bị Khương Mai đẩy mạnh sang một bên.
"Cút ra!"
Sở Dật bị đẩy va vào tường, chỉ biết cười gượng.
Đợi đến khi bóng dáng cô hoàn toàn khuất sau góc hành lang, anh mới quay người đi về phía Từ Mãng vẫn còn đứng ngây tại chỗ.
Từ Mãng đang rũ mặt, trông vô cùng chán nản.
"Rốt cuộc là sao vậy?" Sở Dật cau mày bước tới. "Anh chẳng phải muốn tái hôn sao? Sao lại chọc chị ấy khóc thế?"
Nghe vậy, Từ Mãng liếc anh một cái, chỉ vào bên má đang sưng đỏ của mình, bực bội đáp: "Tao còn bị ăn một cái tát đây này! Sao mày không nói?"
Sở Dật tặc lưỡi.
Nhìn dáng vẻ của Từ Mãng, anh nghĩ một lúc rồi cảm thấy vẫn nên ném ra quả bom kia.
"Anh đừng có cứng đầu nữa."
"Anh biết lúc nãy Du Du nói gì với em không? Con bé nói... chị dâu sắp tìm cho con bé một người bố mới rồi."
Vừa dứt lời, chút bất bình trên gương mặt Từ Mãng lập tức đông cứng.
Như sét đánh giữa trời quang!
Hắn há miệng thật lâu, cuối cùng mới bật lên một tiếng gào thảm thiết: "Á--! Con bé nói thật à! Cô ấy thật sự có người mới rồi!"
Tiếng gào ấy làm tai Sở Dật ong cả lên.
"Được rồi, được rồi!" Anh vội giữ Từ Mãng lại. "Du Du đúng là nói vậy, nhưng em thấy không giống lắm. Anh kể rõ cho em nghe trước đi, rốt cuộc hai người vừa nãy cãi nhau vì chuyện gì?"
Từ Mãng rũ mặt, vẻ khổ sở.
"Tao cũng không biết nữa, tự dưng cô ấy nổi giận."
"Tao chỉ hỏi mấy năm nay cô ấy sống có tốt không. Cô ấy bảo cũng ổn. Thấy tâm trạng cô ấy không được vui, tao mới nghĩ là nói chuyện với cô ấy thêm một chút."
Nói chuyện?
Sở Dật khẽ cau mày, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
"Nói chuyện gì chứ? Anh, anh với chị dâu ở đây hơn hai tiếng đồng hồ, chẳng lẽ chỉ ngồi nói chuyện không thôi à? Anh... anh có nhắc đến chuyện tái hôn không?"
Nghe vậy, vẻ mặt Từ Mãng càng thêm đau khổ.
"Làm gì có cơ hội mà nói? Ngay từ lúc gặp mặt cô ấy đã giận rồi. Tao nói gì cô ấy cũng chẳng buồn đáp lại. Trong tình huống đó mà tao nhắc chuyện tái hôn, cô ấy có thể đồng ý sao?"
Sở Dật hỏi tiếp: "Thế... thế chỉ nói chuyện thôi thì sao lại cãi nhau được?"
"Tao thật sự không biết!"
Mặt Từ Mãng nhăn nhó thành một cục.
"Đang nói chuyện bình thường, tự dưng cô ấy bảo... tự dưng cô ấy bảo sẽ tìm cho Du Du một người bố mới! Tao còn chưa kịp nổi giận thì cô ấy đã đánh tao rồi!"
Sở Dật trợn tròn mắt.
"Thế anh thì sao? Chị ấy nói vậy, anh trả lời thế nào?"
Từ Mãng xua tay.
"Tao á? Tao còn biết nói gì nữa? Cô ấy nói đến mức đó rồi, chẳng phải rõ ràng là muốn nói với tao rằng cô ấy không định quay lại với tao nữa sao? Chẳng lẽ tao còn ép cô ấy được?"
Hắn ngừng một chút, trong giọng nói thậm chí còn mang theo chút tủi thân như thể mình đã biết nghĩ cho đại cục.
"Tao chỉ nói... nói là tốt mà, chúc cô ấy hạnh phúc. Tao rộng lượng như thế rồi mà cô ấy vẫn không vừa lòng! Còn đánh tao nữa!"
Sở Dật đứng sững tại chỗ.
Phải làm sao đây?
Anh hoàn toàn cạn lời.
"Không phải chứ... anh, sao anh lại có thể nói như vậy?"
Anh lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Anh... anh đừng nói với em là suốt sáu năm qua, anh chưa từng một lần nhắc với chị dâu chuyện tái hôn nhé?"
Từ Mãng bị hỏi đến ngẩn người.
Một lúc sau mới khẽ "ừm" một tiếng.
"...Tao biết nói thế nào đây? Cô ấy chặn hết mọi cách liên lạc của tao từ lâu rồi. Mỗi lần gặp mặt đều hầm hầm tức giận, tao biết mở miệng thế nào?"
Sở Dật hoàn toàn câm nín.
Đến lúc này, anh đã hiểu hết rồi.
Khương Mai thật ra vẫn muốn tái hôn với Từ Mãng!
Chỉ có điều...
Ông anh kết nghĩa này của anh đúng là quá vô dụng!
Khương Mai vốn xuất thân từ một gia đình bình thường ở Đế Đô.
Năm mười tám tuổi, để bảo vệ một bạn học Omega, Khương Mai cãi nhau với một Alpha.
Kết quả đối phương cãi không lại thì chơi xấu, định động tay động chân.
Đúng lúc ấy, Từ Mãng ra tay giúp đỡ.
Duyên phận thật sự rất kỳ diệu.
Sau lần đó, dù không sống cùng một nơi, hai người vẫn luôn vì đủ loại chuyện mà tình cờ gặp lại nhau.
Cứ gặp rồi lại gặp...
Rồi yêu nhau lúc nào chẳng hay.
Chỉ có điều, khi ấy Từ Mãng chỉ là một tên côn đồ nhỏ ở khu đèn đỏ.
Vì thế, tất cả những người xung quanh Khương Mai đều phản đối.
Nhưng cô chẳng nghe ai cả.
Không những yêu Từ Mãng, sau này còn kết hôn với hắn.
Mà Từ Mãng cũng không phụ lòng Khương Mai.
Trước khi cưới hay sau khi cưới, hắn đều đối xử với cô rất tốt.
Cuộc sống của hai người từng vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc.
Việc Sở Dật vẫn luôn ôm ấp những ảo tưởng tốt đẹp về tình yêu, ít nhiều cũng là vì chịu ảnh hưởng từ họ.
Chỉ tiếc...
Sau đó khu đèn đỏ ngày càng hỗn loạn.
Các băng nhóm lớn liên tục hỗn chiến. Một ngày đánh trận nhỏ, hai ngày đánh trận lớn.
Lúc Từ Mãng còn là một nhân vật tép riu thì còn đỡ.
Nhưng sau khi địa vị ngày càng cao, hắn thường xuyên mang đầy thương tích trở về nhà, thỉnh thoảng còn phải nằm viện một thời gian.
Đi theo hắn, Khương Mai ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ. Thậm chí cô còn nhiều lần bị kẻ thù của Từ Mãng bắt cóc.
Cô cứ mắng, rồi lại khuyên.
Khuyên Từ Mãng rút lui, sống một cuộc đời bình yên.
Nhưng khi ấy, Từ Mãng căn bản không thể rút chân ra được.
Khương Mai mắng thì mắng.
Nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện rời bỏ hắn.
Cho đến sau này...
Có một lần, đối thủ đã ra tay với Du Du khi con bé còn nhỏ.
Tai nạn đó khiến Du Du bị thương nặng phải nhập viện, thậm chí từng hôn mê bất tỉnh.
Khương Mai đứng ngoài phòng bệnh, khóc đến xé lòng, vừa khóc vừa đánh vừa mắng Từ Mãng hết lần này đến lần khác.
Cũng chính vào lúc ấy...
Từ Mãng chủ động đề nghị ly hôn.
Đến tận bây giờ, Sở Dật vẫn còn nhớ ánh mắt của Khương Mai khi nghe thấy hai chữ ly hôn.
Cô vừa khóc vừa gào, bấu chặt lấy cánh tay Từ Mãng, khản cả giọng hét lên: "Không ly hôn!"
Nhưng cuối cùng...
Vẫn bị Từ Mãng cưỡng ép kéo đi làm thủ tục ly hôn.
Cả đời này, Từ Mãng chưa từng nặng lời với Khương Mai lấy một câu. Sau khi kết hôn, anh càng chiều chuộng cô hết mực.
Lần duy nhất anh cứng rắn...
Có lẽ chính là lần ép cô ly hôn ấy.
Sở Dật đưa tay xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức, chỉ cảm thấy có một hơi nghẹn cứng trong lồng ngực, nuốt không được mà nhả cũng không ra.
Anh nhìn Từ Mãng vẫn còn đứng đó buồn bã, rồi lên tiếng.
"Anh, anh có ngốc không vậy?"
"Hồi đó mặc kệ là vì lý do gì, người đòi ly hôn trước là anh đúng không?"
"Chị dâu không chịu. Hay lắm, anh còn dẫn theo cả đám người áp giải chị ấy đi làm thủ tục ly hôn! Bây giờ anh muốn tái hôn, vậy mà suốt sáu năm cứ ấp a ấp úng, đến nửa lời cũng chẳng chịu nói. Chẳng lẽ còn định chờ chị dâu mở miệng trước với anh à?"
Sở Dật tức đến bật cười.
"Những lời chị dâu nói với anh hôm nay rõ ràng chỉ là nói trong lúc giận dỗi thôi! Chị ấy đang chờ anh tỏ thái độ đấy!"
"Sao anh lại có thể thuận theo chị ấy mà nói 'được' chứ? Còn chúc chị ấy hạnh phúc nữa? Anh làm vậy chẳng phải tự chuốc lấy cãi vã sao?"
Từ Mãng sững người, nhìn Sở Dật, im lặng vài giây rồi mới nhỏ giọng: "Nhưng... nhưng lúc đó trông cô ấy thật sự không giống người còn muốn tái hôn với tao... Cô ấy còn chặn hết liên lạc của tao nữa mà..."
"Chặn liên lạc?"
Lần này đến lượt Sở Dật thấy tối sầm trước mắt.
"Anh đâu phải không biết chị dâu ở đâu! Em thấy anh chạy sang đó thường xuyên lắm, còn tưởng hai người đã nói rõ với nhau từ lâu rồi, ai ngờ chẳng có chút tiến triển nào."
"Nếu chị dâu thật sự không muốn tái hôn với anh thì đã chuyển nhà từ lâu rồi! Hôm nay còn đứng đây nói chuyện với anh suốt hai tiếng đồng hồ!"
Sở Dật giơ hai ngón tay lên, lắc lắc trước mặt Từ Mãng.
"Anh tưởng là vì sao? Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng mình rất giỏi ăn nói, nên chị dâu thích ngồi nghe anh luyên thuyên chắc?"