Chương 150 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật nghĩ một chút, cũng thấy có lý.

Anh cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Từ Mãng.

【Anh, Du Du đang ở đoàn phim nào vậy? Mà nói mới nhớ, sao tự nhiên con bé lại đi đóng phim thế?】

Tin nhắn của Từ Mãng gần như được trả lời ngay lập tức.

【Từ Mãng: Hình như tên là Vụ Án Mưu Sát Bí Mật. Tao cũng chẳng biết con bé bắt đầu đóng phim từ khi nào, mẹ nó không nói với tao. Là lúc hai bố con nhắn tin, chính Du Du kể thì tao mới biết.】

【Được, mai em đợi anh.】

Tắt điện thoại, Sở Dật cũng không nghĩ nhiều, ngẩng đầu báo lại với Tần Xuyên Từ.

"Em hỏi rồi. Từ Mãng nói tên là Vụ Án Mưu Sát Bí Mật."

Vừa dứt lời, Tần Xuyên Từ liền ngước mắt nhìn Sở Dật.

Trong đôi mắt hắn thoáng hiện một tia sáng kỳ lạ, rồi nhanh chóng hóa thành một nụ cười đầy ý vị.

"...Vụ Án Mưu Sát Bí Mật à. Được, mai em cứ đi cùng cậu ta đi."

Thấy hắn đồng ý dễ dàng như vậy, ngoài mặt Sở Dật vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

May mà Tần Xuyên Từ đồng ý.

Nếu hắn không đồng ý thì nói thật, Sở Dật cũng chẳng biết phải làm sao.

----------

Chiều hôm sau, Từ Mãng đúng hẹn đến dưới nhà Sở Dật.

Hai người vẫn luôn giữ liên lạc.

Sau khi mua nhà, Sở Dật đã báo địa chỉ cho Từ Mãng ngay từ đầu. Mà Từ Mãng cũng biết dạo gần đây Sở Dật đều ở bên này chứ không ở trang viên Tần gia, nên mới nói sẽ đến đón anh.

Sở Dật xách theo quà xuống lầu.

Hai người nhanh chóng gặp nhau rồi đi thẳng đến phim trường.

Chiếc xe lao vun vút trên đường.

Sở Dật có thể cảm nhận rất rõ Từ Mãng đang cực kỳ thấp thỏm.

Lúc thì sờ mũi, lúc lại chỉnh cổ áo, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa sổ.

Thấy vậy, Sở Dật bật cười, không nhịn được lên tiếng trêu chọc.

"Anh, thả lỏng chút đi. Không biết còn tưởng anh sắp ra pháp trường đấy. Cứ chần chừ thế này thì hoa huỳnh cũng héo mất."

Từ Mãng trừng anh một cái.

"Biết cái gì!"

Miệng thì nói vậy, nhưng chân lại càng đạp ga mạnh hơn.

Khu phim trường lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của Sở Dật.

Sau khi vòng vèo qua mấy đoạn đường, chiếc xe dừng trước một trường quay. Vừa bước xuống xe, Sở Dật đã ngẩn người.

Quy mô này lớn hơn anh tưởng rất nhiều.

Khung cảnh xung quanh được dựng vô cùng công phu. Nhân viên qua lại tấp nập nhưng vẫn trật tự ngăn nắp.

Có không ít diễn viên đang nghỉ ngơi bên ngoài trường quay, đều là những gương mặt quen thuộc mà Sở Dật từng thấy trên truyền hình.

Anh hạ thấp giọng, ghé sát Từ Mãng.

"Du Du thật sự tự mình đi thử vai vào đoàn này sao?"

Quy mô sản xuất thế này, nhìn là biết không hề đơn giản. Nghe vậy, Từ Mãng cười hề hề, trên mặt hiện rõ vẻ đắc ý.

"Haizz, con bé thích mà. Làm bố thì sao có thể không ủng hộ được?"

Anh hất cằm về phía trường quay.

"Hà gia đầu tư. Tao chỉ tiện miệng nhờ ông chủ Hà một câu thôi."

Ra là vậy.

Sở Dật lập tức hiểu ra.

Anh còn đang thắc mắc sao đoàn phim này nhìn hoành tráng như thế. Hóa ra là dự án lớn do nhà họ Hà đầu tư.

Đúng lúc đang suy nghĩ...

Trong tầm mắt Sở Dật bỗng xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Cách đó không xa, một cô bé buộc tóc đuôi ngựa đang ngoan ngoãn đứng yên, bên cạnh là một người phụ nữ mặc áo đỏ.

Là Du Du và mẹ cô bé, Khương Mai.

Hiển nhiên Khương Mai cũng đã nhìn thấy Từ Mãng và Sở Dật.

Ánh mắt cô quét sang, gương mặt vốn còn khá bình thản lập tức lạnh đi. Ngược lại, Du Du lại vô cùng vui vẻ, hai mắt sáng bừng lên.

"Bố! Chú Sở!"

Từ Mãng cười toe toét đáp một tiếng rồi bước nhanh tới.

Nhưng khi đến trước mặt Khương Mai, trên mặt hắn chỉ còn lại nụ cười ngượng ngùng.

"Mai à."

Khương Mai hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn để ý đến hắn.

Từ Mãng cũng không để bụng.

Hắn tự nhiên ngồi xổm xuống, ôm chầm lấy Du Du.

Sở Dật đi theo phía sau, khom người đưa túi quà trong tay tới.

"Lâu rồi không gặp Du Du. Cháu cao lên nhiều quá. Chú có mang quà cho cháu này."

"Cảm ơn chú Sở!"

Du Du vui vẻ nhận lấy món quà.

Sở Dật mỉm cười với cô bé, rồi đứng thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn Khương Mai.

Đối diện với gương mặt lạnh như băng ấy, ngay cả anh cũng thấy hơi lúng túng. Anh gãi gãi sau gáy, nhất thời không biết nên nói gì.

Một lúc lâu sau mới miễn cưỡng thốt ra được một câu.

"Chị dâu, lâu rồi không gặp."

Vừa dứt lời, Sở Dật đã thầm kêu không ổn.

Quả nhiên, Khương Mai lập tức trừng mắt.

"Chị dâu cái gì mà chị dâu?"

Bị đáp trả thẳng thừng như vậy, Sở Dật cũng chẳng giận.

Hay đúng hơn là anh đã quen từ lâu rồi.

Khương Mai vốn là người như thế.

Miệng thì sắc như dao, tính tình nóng nảy, nói chuyện chưa bao giờ biết vòng vo.

Hồi mới theo Từ Mãng, anh đã không ít lần bị cô dạy dỗ.

Nào là còn trẻ mà không chịu học hành tử tế, cứ đi theo Từ Mãng thì sớm muộn gì đời cũng tiêu.

Đúng lúc ấy, từ phía trường quay vang lên tiếng đạo diễn cầm loa gọi: "Du Du, chuẩn bị đi! Đến cảnh của cháu rồi!"

"Dạ!"

Du Du đáp một tiếng, nói thêm vài câu với Từ Mãng và Sở Dật rồi lập tức chạy lon ton về phía trường quay.

Thế là trong khu vực nghỉ ngơi chỉ còn lại ba người lớn.

Từ Mãng, Khương Mai...

Và Sở Dật bị kẹt ở giữa.

Sở Dật mím môi.

Gay rồi.

Trước khi đến, anh đã nghĩ bầu không khí có thể sẽ hơi ngượng ngùng.

Nhưng không ngờ lại ngượng đến mức này!

Suốt hai mươi phút dài đằng đẵng.

Không khí như đông cứng lại.

Sở Dật cảm thấy nếu cứ tiếp tục như thế thì không ổn, nhất định phải do anh chủ động tìm một chủ đề để nói.

Đúng lúc anh chuẩn bị mở miệng...

Khương Mai đứng dậy.

Trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, cô chẳng nói chẳng rằng, xoay người đi về một hướng khác.

Thấy vậy, mắt Từ Mãng lập tức sáng lên.

Hắn cũng bật dậy theo, cúi người ghé sát tai Sở Dật, nói thật nhanh một câu: "Du Du giao cho mày đấy!"

Giao cho mình?

Không đợi Sở Dật kịp phản ứng, Từ Mãng đã sải bước đuổi theo bóng lưng Khương Mai, chỉ để lại Sở Dật một mình đứng ngẩn ngơ.

Sở Dật: "..."

Anh mơ hồ có cảm giác...

Mình vừa bị ông anh kết nghĩa lừa một vố.

Khóe môi khẽ giật, cuối cùng lại hóa thành một nụ cười bất lực.

Anh quay đầu, nhìn về phía Du Du đang diễn cách đó không xa.

Tuy có thể xem là "con ông cháu cha" được chống lưng nửa phần, nhưng diễn xuất của Du Du thật sự không tệ.

Đối diện với máy quay, cô bé không hề rụt rè.

Cảm xúc đầy đủ, lời thoại rõ ràng.

Đạo diễn vừa góp ý một chút là lập tức hiểu ngay.

Chỉ quay hai lần, đạo diễn đã hài lòng hô: "Qua!"

Vừa nghe hô "qua", Du Du lập tức chạy đến bên Sở Dật.

Cô bé nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng bố mẹ đâu, liền hỏi: "Chú Sở, bố mẹ cháu đâu rồi ạ?"

Sở Dật mỉm cười.

"Bố mẹ cháu có chút chuyện muốn nói với nhau, chắc sẽ quay lại nhanh thôi."

"Vâng."

Du Du ngoan ngoãn gật đầu rồi ngồi xuống cạnh anh.

Cô bé ôm chú thỏ tai dài trong lòng, nhìn Sở Dật một lúc, như đang sắp xếp lời muốn nói.

Thấy vậy, Sở Dật chủ động hỏi trước: "Sao thế? Có chuyện muốn nói với chú à?"

Du Du dường như đã hạ quyết tâm.

Cô bé ghé sát tai Sở Dật, nhỏ giọng nói: "Chú... hình như mẹ cháu sắp tìm cho cháu một người bố mới rồi."

Cái gì?!

Nụ cười trên mặt Sở Dật biến mất ngay lập tức.

Anh đột ngột quay đầu, mở to mắt nhìn Du Du.

Không... không phải chứ?!

Chuyện Từ Mãng và Khương Mai ly hôn năm xưa vốn rất phức tạp.

Tuy hai người chia tay trong không mấy vui vẻ, nhưng Sở Dật hiểu rất rõ tâm tư của ông anh mình.

Suốt sáu năm qua, bên cạnh Từ Mãng không hề có người phụ nữ nào khác.

Thật ra...

Là vì hắn vẫn luôn muốn tái hôn với Khương Mai.

Thái độ của Khương Mai đối với ông anh kết nghĩa của mình, Sở Dật cũng nhìn rất rõ.

Vì vậy, anh vẫn luôn cho rằng chuyện hai người tái hợp chỉ là vấn đề thời gian.

Thế mà cứ "sớm muộn" mãi...

Chớp mắt đã sáu năm trôi qua.

Không những chưa tái hôn...

Mà còn đợi được một tin dữ động trời như thế này!

Sở Dật vội vàng hạ thấp giọng, gặng hỏi: "Du Du, sao cháu biết chuyện này? Mẹ cháu tự nói với cháu à?"

Du Du gật đầu, đôi môi nhỏ chu lên thật cao.

"Vâng, mẹ cháu nói."

Lòng Sở Dật chùng xuống.

"Vậy... vậy cháu có biết là ai không?"

Nghe vậy, Du Du lại gật đầu.

Sau đó, đôi mắt cô bé đảo một vòng khắp phim trường.

Đúng lúc ấy, cánh cửa một phòng nghỉ phía sau lưng Sở Dật cách đó không xa bỗng mở ra.

Sắc mặt Du Du lập tức thay đổi.

Cô bé lén giơ bàn tay nhỏ lên, chỉ về phía đó, gương mặt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

"Là chú ấy!"

Sở Dật nhìn theo hướng ngón tay cô bé chỉ.

Đồng tử chấn động!

Khúc Thanh Triết?!