Chương 146 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Phải nói rằng, loại thuốc do vị cấp dưới "khát khao thăng tiến" kia giới thiệu đúng là hiệu quả kinh người.

Anh truyền dịch, lại uống thuốc, tình trạng hồi phục nhanh đến mức có thể thấy bằng mắt thường.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, anh đã trở lại dáng vẻ đầy sức sống như trước, chỉ là ở mãi trong khách sạn khiến anh bức bối vô cùng.

Hắn sang đây là để công tác, lịch trình kín mít.

Phần lớn thời gian, anh chỉ có thể một mình ở trong phòng suite của khách sạn chơi game.

Anh cũng từng nghĩ đến chuyện ra ngoài đi dạo.

Nhưng rào cản ngôn ngữ thật sự quá chết người.

Cầm điện thoại mở phần mềm dịch thuật, đứng ra hiệu với người qua đường cả buổi, kết quả câu dịch ra chẳng ăn nhập gì với điều muốn nói. Sau vài lần mất mặt, anh hoàn toàn từ bỏ ý định đi xa một mình.

Nhiều lắm thì cũng chỉ quanh quẩn tìm vài quán ăn vặt gần khách sạn.

Mà hôm nay, anh đã quay trúng ô may mắn.

Anh...

Bị móc túi.

Hai tay sờ khắp người một lượt.

Không có?

Chẳng còn gì cả?

Đồng tử anh chấn động dữ dội, ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt nhanh như chớp quét khắp dòng người đông nghịt.

Chỉ trong chớp mắt, anh đã khóa chặt một mục tiêu.

Một gã đàn ông đội mũ đang cúi đầu, đi ngược dòng người với tốc độ nhanh bất thường.

Ánh mắt anh lập tức lạnh xuống.

Tên trộm len lỏi giữa đám đông, liên tục đảo mắt xung quanh tìm mục tiêu tiếp theo.

Đang lựa chọn con mồi thì hắn bỗng nghe thấy phía sau có tiếng bước chân lao tới rất nhanh. Theo phản xạ, hắn quay đầu lại, lập tức đối diện với một đôi mắt.

Một người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào hắn, mạnh mẽ xé toạc dòng người, lao thẳng về phía hắn!

Chẳng phải là thằng người nước ngoài ngốc nghếch lúc nãy sao?!

Tên trộm giật bắn mình, lập tức hiểu rằng mình đã bị phát hiện, quay đầu cắm cổ bỏ chạy, vừa chạy vừa chửi om sòm bằng tiếng G.

Hắn lao bạt mạng giữa con phố đông nghịt, rẽ trái ngoặt phải liên tục, cố tình chui vào những nơi chật hẹp đông người.

Chạy gần mười phút liền, hắn mới thở hồng hộc dừng lại, chống tay vào tường rồi quay đầu nhìn.

Phía sau không có ai đuổi theo.

Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, cười hì hì rẽ vào một con hẻm, định vòng qua đây để sang khu khác tiếp tục "làm ăn".

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, biểu cảm trên mặt hắn lập tức cứng đờ.

Trong con hẻm, có hai tên đang cầm dao, bao vây một bóng người gầy gò để cướp tài sản.

Nhận ra có người xuất hiện ở đầu hẻm, hai tên cướp đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt hung dữ.

Tên trộm lập tức toát mồ hôi lạnh.

"Các anh cứ tiếp tục... cứ tiếp tục đi..."

Vừa nói, hắn vừa cẩn thận lùi về sau.

Đúng lúc ấy, vai hắn bỗng trĩu xuống.

Một bàn tay từ phía sau đặt lên vai hắn.

Ngay sau đó, bên tai hắn vang lên một câu nói bằng thứ ngôn ngữ mà hắn hoàn toàn không hiểu.

"Đồ chết tiệt."

Khung cảnh sau đó chỉ có thể dùng hai chữ thảm khốc để hình dung.

Mười mấy giây sau.

Tên trộm nước mắt nước mũi tèm lem quỳ rạp dưới đất, hai tay giơ cao chiếc điện thoại của anh.

Anh nhận lại điện thoại, bật máy kiểm tra một lượt. Xác nhận không có vấn đề gì, anh mới chuyển ánh mắt sang hai người còn lại trong con hẻm.

Hai tên cướp đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh hạ gục tên trộm, lập tức nhận ra anh không phải người dễ chọc.

Chúng không muốn gây thêm rắc rối.

Trao đổi ánh mắt với nhau một cái, một tên hung hăng gầm lên với anh.

"Biến đi! Đừng xen vào việc của người khác!"

Ánh mắt anh lạnh lẽo.

Anh chẳng hiểu lấy một chữ.

Nhưng nhìn vẻ mặt hung dữ của đối phương cùng động tác liên tục vung dao, rõ ràng chẳng phải đang nói điều gì tử tế.

Không do dự thêm, anh chậm rãi bước tới.

Thấy anh chẳng những không lùi mà còn tiến lại gần, vẻ mặt hai tên cướp càng thêm dữ tợn. Chúng không khách sáo nữa, gầm lên một tiếng rồi cầm dao lao thẳng về phía anh!

Anh thậm chí còn không chớp mắt lấy một cái, tay phải siết thành nắm đấm.

Kèm theo hai tiếng rên thảm.

Hai tên cướp đã cong người như hai con tôm, ngã lăn xuống đất, ôm bụng lăn lộn không ngừng.

Làm xong tất cả, anh mới đưa mắt nhìn về phía kẻ xui xẻo vừa bị cướp.

Đó là một chàng trai trẻ đeo kính, dáng người gầy gò, nhìn qua hẳn là một Beta.

Có lẽ cậu ta đã bị dọa đến ngây người, đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.

Thấy cậu ta không lên tiếng, anh khẽ cau mày rồi hỏi.

"Này, cậu không sao chứ?"

Đối phương vẫn không đáp.

Chỉ có đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào anh.

Ánh mắt ấy...

Rất kỳ lạ.

Không phải sợ hãi.

Cũng không phải biết ơn.

Bị cậu ta nhìn như vậy, anh bắt đầu thấy không được tự nhiên.

Nghĩ có lẽ đối phương không hiểu mình nói gì, anh cũng lười quan tâm thêm, xoay người rời khỏi con hẻm.

Không lâu sau khi anh rời đi.

Một nhóm vệ sĩ nhanh chóng xông vào hẻm.

Khi nhìn thấy cậu Beta đứng bất động cùng khung cảnh hỗn độn trên mặt đất, sắc mặt họ lập tức biến đổi.

"Thiếu gia!"

Mọi người vội vàng chạy tới, vây kín cậu Beta, liên tục hỏi han.

Nhưng cậu Beta dường như chẳng nghe thấy gì cả.

Đồng tử cậu run dữ dội, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Rất lâu sau, cậu mới run giọng cất lời.

"Sở Dật? Sở Dật?"

"Sao có thể chứ?"

--------------

Anh hoàn toàn không hề biết những gì xảy ra trong con hẻm.

Lúc này, anh đang đứng trước một ngã tư, nhìn những tòa nhà mang phong cách khác biệt xung quanh, cả người rơi vào trầm tư.

Khách sạn...

Ở hướng nào nhỉ?

Anh lạc đường rồi.

Khóe môi giật nhẹ, bất đắc dĩ, anh chỉ đành vụng về dùng phần mềm dịch trên điện thoại để hỏi đường người qua đường.

Cứ như vậy, sau hơn nửa tiếng vật lộn, anh mới dần cảm thấy cảnh vật xung quanh trở nên quen mắt.

Trong lòng đã mơ hồ xác định được phương hướng, anh thở phào nhẹ nhõm, cất điện thoại đi rồi chuẩn bị quay về khách sạn.

Đúng lúc ấy.

Một chàng trai có gương mặt vô cùng thanh tú bỗng bước tới chặn trước mặt anh.

Chỉ cần nhìn một cái cũng biết cậu ta là một Omega.

Cậu ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, dùng tiếng G lưu loát mỉm cười nói: "Xin chào, anh là Alpha phải không? Đây là lần đầu tiên tôi gặp một Alpha như anh ngoài đời. Anh đẹp chẳng khác gì minh tinh, tôi có thể xin phương thức liên lạc của anh được không?"

Anh ngơ ngác.

Nhìn Omega đang nhiệt tình mỉm cười với mình, anh hoàn toàn không hiểu đối phương đang nói gì.

Thấy vẻ mặt mờ mịt của anh, Omega lập tức hiểu ra.

Cậu đang định đổi cách khác để bày tỏ ý mình.

Nhưng còn chưa kịp làm gì, một bóng người đã bất ngờ xuất hiện bên cạnh anh, giọng nói trầm thấp dễ nghe vang lên.

"Xin lỗi, em ấy có người yêu rồi."

Omega sững người, ngẩng đầu nhìn.

Không biết từ lúc nào, bên cạnh anh đã có thêm một người đàn ông.

Người ấy đang mỉm cười nhìn cậu, một tay vòng qua ôm lấy vai anh. Trông thì nho nhã ôn hòa, nhưng lại khó che giấu được khí thế mạnh mẽ bên trong.

Anh đang nghĩ có nên lấy điện thoại ra dùng phần mềm dịch lần nữa hay không thì bỗng cảm thấy cả người ấm lên, hương tuyết quen thuộc lại bao bọc lấy anh.

Hắn chẳng biết xuất hiện từ đâu.

"Sao anh lại ở đây?"

Hắn siết nhẹ cánh tay đang ôm vai anh, cúi đầu cười khẽ bên tai.

"Câu đó phải để tôi hỏi em mới đúng."

"Không ngoan ngoãn ở khách sạn, chạy tới tận đây làm gì? Lại còn không biết nói tiếng, lỡ lạc đường thì sao?"