Chương 141 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Trên mặt Vương tổng hiện lên nụ cười đầy vẻ nắm chắc mọi việc.

"Các người biết lão đại Trương không?"

Ông ta tự tin vô cùng.

"Đại ca có tiếng trên giang hồ đấy, chỉ là giờ đã lui về ở ẩn rồi, bây giờ nói ra có khi các người chưa từng nghe, nhưng hồi tôi còn trẻ, cả khu đèn đỏ đều là địa bàn của ông ấy! Tôi từng hợp tác với ông ấy từ nhiều năm trước, cũng có chút giao tình."

Ông ta nói vậy, ý tứ đã quá rõ ràng.

Khu đèn đỏ.

Bây giờ nhắc đến ba chữ này, phần lớn mọi người sẽ nghĩ tới một chữ: nghèo.

Nhưng nếu là mấy năm trước, điều người ta nghĩ đến nhiều hơn lại là một chữ khác: loạn.

Đại ca khu đèn đỏ là hạng người thế nào?

Người có mặt ở đây lập tức hiểu ra, ánh mắt nhìn Vương tổng cũng dần thay đổi.

Vương tổng cảm nhận được sự kiêng dè xen lẫn trong ánh mắt mọi người, trong lòng sướng đến không chịu nổi, hừ lạnh một tiếng rồi nặng nề đặt ly rượu xuống bàn.

"Hừ, đám thanh niên không biết trời cao đất dày, tưởng mình là Alpha thì muốn làm gì cũng được?"

"Nếu là năm năm trước, nó chỉ có nước quỳ xuống cầu xin tôi! Bây giờ tôi dạy cho nó một bài học, sau này còn có ích cho tương lai của nó, nó phải cảm ơn tôi mới đúng!"

Ngay giây tiếp theo.

Rầm!

Cánh cửa phòng riêng bị đá tung!

Chu Kha dẫn theo một đám người, vẻ mặt hung dữ xông vào.

Ánh mắt hắn quét khắp căn phòng, lập tức khóa chặt Vương tổng đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Vừa tới cửa, hắn đã nghe thấy câu cuối cùng vẻ ngông cuồng đến cực điểm của Vương tổng, chỉ cảm thấy tên này đúng là một thằng ngu chính hiệu.

"Đụ mẹ, chính mày hại ông đây đúng không?"

Chu Kha chửi ầm lên, chỉ thẳng vào mặt Vương tổng.

"Mẹ! Đánh cho tao!"

Vương tổng ngây người.

Miệng ông ta còn đang há ra, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị vô số nắm đấm và cái tát ập tới nhấn chìm.

"A--!"

Tiếng kêu thảm vang khắp phòng riêng.

Ly chén bát đĩa trên bàn bị hất văng xuống đất, phát ra từng tràng leng keng.

Có người lấy hết can đảm, run rẩy định tiến lên can ngăn. Kết quả Chu Kha đá văng một chiếc ghế, hoàn toàn không để ý, quay đầu quát lớn:

"Hôm nay ông đây chỉ tìm thằng ngu họ Vương này thôi! Không liên quan đến người khác! Cút hết cho tao!"

Đám người trong phòng lập tức tan tác như chim thú, chen nhau chạy ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng đã bị đóng lại.

Ngoài cửa chỉ còn nghe thấy tiếng đánh đập bên trong, cùng tiếng khóc lóc van xin của cả nhà họ Vương.

Hai mươi phút sau.

Cuối cùng trong phòng cũng yên tĩnh trở lại.

Hai mẹ con Vương Diệu Tổ co rúm ở góc tường, ôm chặt lấy nhau, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Còn Vương tổng bị đánh đến mặt mũi bầm dập, cả người nằm sõng soài trên sàn, trong miệng chỉ còn phát ra những tiếng rên đau yếu ớt.

Chu Kha khạc một bãi nước bọt, vừa chửi vừa mắng.

"Đụ mẹ, xúi quẩy!"

Hắn giẫm một chân lên mặt Vương tổng, dùng sức nghiền mạnh.

"Còn mẹ nó năm năm trước chỉ có nước quỳ xuống cầu xin mày? Mày bớt chém gió được không?"

"Nếu là năm năm trước, anh Dật đã quăng mày xuống biển cho cá mập ăn từ lâu rồi! Đến lượt mày đứng đây ra vẻ à?"

"Ra vẻ! Ra vẻ! Ra vẻ cái đầu mẹ mày! Mày là cái thá gì hả?!"

Chu Kha càng nói càng tức, thuận chân đạp thêm mấy cái.

"Nghe cho rõ đây! Coi như mày gặp may, ông đây đủ tỉnh táo nên chưa ra tay thật, hôm nay chỉ dạy cho mày một bài học rồi thôi! Còn có lần sau nữa! Mẹ, còn dám hại ông đây nữa thì xem tao xử mày thế nào!"

Nói xong, hắn mới dẫn đám anh em rầm rộ rời khỏi phòng riêng.

Đến quầy lễ tân, Chu Kha đập một tấm thẻ lên bàn, làm cô gái ở quầy giật bắn mình.

"Bao nhiêu tiền bồi thường?!"

Giải quyết xong chuyện đền bù, Chu Kha dẫn đám đàn em rời khỏi nhà hàng, miệng vẫn không ngừng càm ràm.

"Cái lũ ngu tụi bây, sau này có thể để tâm hơn chút được không? Đến cả Sở Dật cũng không nhận ra! Thấy người còn ba chân bốn cẳng gọi tao qua, hôm nay mà tao không có mặt thì tụi bây tính làm sao?! Đúng là muốn chết hết rồi!"

Dọc đường, đám đàn em bị mắng đến mức chẳng ai dám ngẩng đầu, nhưng trong lòng cũng thấy oan. Nhiều người chỉ từng nghe danh Sở Dật chứ chưa tận mắt gặp bao giờ, ai mà biết xui xẻo đến thế.

Một tên đàn em gãi đầu, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà tiến lại gần.

"Anh Kha... cái đó... thật ra tụi mình cũng đâu cần phải sợ anh ta đến vậy?"

"Cho dù anh ta là Alpha thì tụi mình đông người thế này, chẳng lẽ còn đánh không lại sao?"

Chu Kha nghe vậy, liếc hắn một cái.

"Ha, tao mới phát hiện mày cũng ngông thật đấy."

Tên đàn em cười gượng đầy lúng túng.

Chu Kha khẽ cười, nghĩ một lát rồi hỏi: "Mày từng nghe đến cá thể đặc biệt chưa?"

Tên đàn em ngơ ngác:

"Cá thể đặc biệt? Đó là gì?"

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hắn, trong đầu Chu Kha bất giác hiện lên một hình ảnh.

Con phố dưới cơn mưa.

Một người đẹp đến mức khiến người ta khó quên.

Một đôi tay cũng đẹp đến lạ.

Nhưng ngay khoảnh khắc người ấy đeo đôi găng tay đen lên...

...tựa như biến thành một sinh vật hoàn toàn khác.

Một quyền đã đánh đại ca của hắn vào thẳng phòng ICU, nằm viện mấy tháng trời rồi trực tiếp rút lui khỏi giang hồ, còn hắn thì lên thay vị trí đó.

Chức thì đúng là được thăng.

Nhưng đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại đêm hôm ấy, nhớ đến đôi bàn tay đeo găng đen, các khớp ngón tay rõ ràng ấy, người hắn vẫn không kìm được mà run bần bật.

Thật ra hôm nay hắn cũng chẳng nhìn rõ mặt.

Nhưng chỉ riêng cái quy trình đeo găng đó thôi, ký ức đã lập tức sống dậy.

Chu Kha lắc mạnh đầu, ép những hồi ức kinh khủng kia xuống.

Hắn nhìn tên đàn em, nhếch môi, bực bội nói: "Đến cả cá thể đặc biệt là gì cũng không biết, còn ở đó hỏi đông hỏi tây? Có nói với mày cũng bằng thừa!"

"Bớt nhiều chuyện đi! Cút sang một bên!"

---------+-

Sở Dật đưa Lý Thiến về văn phòng.

Nơi này cách công ty không xa, nhưng cấp độ nghiệp vụ thấp hơn nhiều, nên Sở Dật rất ít khi tới.

Bây giờ anh vừa xuất hiện, mấy đàn em trong văn phòng đã kích động không thôi, ai nấy đều đứng thẳng tắp, miệng liên tục gọi.

"Anh Dật!"

"Anh Dật!"

Sở Dật theo Lý Thiến đến căn phòng cô bé ở.

Khác với khu làm việc bên ngoài, căn phòng này được dọn dẹp rất gọn gàng, không gian cũng khá rộng, bày biện theo phong cách ấm cúng, đậm chất thiếu nữ.

Sở Dật đảo mắt nhìn một vòng rồi tiện tay đặt cặp sách của Lý Thiến lên ghế.

"Cảm ơn đại ca."

Sở Dật giật giật khóe môi.

"Gọi là chú."

Lý Thiến ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc gật đầu.

"Vâng, đại ca."

Sở Dật: "..."

Trong phòng lập tức rơi vào im lặng.

Sở Dật vốn chẳng biết cách nói chuyện với trẻ con, nhất thời cũng không biết nên nói gì với một cô bé học sinh lớp Bốn.

Có lẽ nhận ra sự lúng túng của anh, Lý Thiến chủ động lên tiếng: "Vậy... đại ca, em phải làm bài tập đây."

Sở Dật nghe vậy lập tức gật đầu.

Anh nhìn cô bé lấy sách vở và đồ dùng học tập từ trong cặp ra, ngồi ngay ngắn trước bàn học, rồi mới chậm rãi lui ra ngoài, khép cửa lại.

Ngoài cửa, Sở Dật không rời đi ngay.

Anh nhìn khung cửa, khẽ nhíu mày.

Một đàn em đứng bên cạnh thấy vậy liền lập tức tiến tới.

"Anh Dật, có vấn đề gì sao?"

Sở Dật khựng lại, suy nghĩ hồi lâu rồi mới chậm rãi nói: "Tìm cho con bé một... huấn luyện viên võ đối kháng đi. Không biết đánh nhau thì không ổn..."

Nhớ lại đoạn camera trong phòng giáo viên.

Sở Dật thấy rất khó chịu.

Mặc dù hồi tiểu học và cấp hai bản thân anh cũng chẳng đánh nhau mấy lần, nhưng theo anh, với trình độ của tên mập Vương Diệu Tổ kia, nếu là mình hồi đó thì đánh mười đứa cũng không thành vấn đề.

Lý Thiến dù là Beta cũng không nên yếu đến mức ấy.

Tên đàn em vừa nghe đã hiểu ngay ý Sở Dật, vội vàng gật đầu.

"Vâng, Dật ca. Em sẽ bàn với anh Tôn ngay, cố gắng sắp xếp sớm nhất có thể."

Sở Dật khẽ "Ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm.