Chương 133 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Về đến nhà, Sở Dật vốn cho rằng câu "nghỉ ngơi cho tốt" của Tần Xuyên Từ có nghĩa là khoảng thời gian tiếp theo sẽ hoàn toàn thuộc về anh để thư giãn.

Sự thật chứng minh, anh vẫn nghĩ quá đơn giản.

Mười giờ tối, anh ghé quán đồ nướng gần nhà mua ít xiên nướng cùng đồ uống mang về làm bữa khuya, rồi cuộn mình trên tấm thảm trước màn hình, say sưa xem một bộ phim.

Ánh sáng trên màn hình liên tục thay đổi, nam nữ chính đang đối đáp căng thẳng.

Đúng lúc ấy, tích một tiếng.

Cửa mở.

Ban nãy Sở Dật còn dồn toàn bộ tâm trí vào bộ phim, nhưng vừa nghe thấy động tĩnh, anh lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét về phía cửa.

Một bóng người xuất hiện ở cửa.

Tần Xuyên Từ.

Vừa nhìn thấy hắn, khóe mắt Sở Dật liền giật giật.

Tần Xuyên Từ cứ như đang trở về chính nhà mình, vô cùng thuần thục cởi áo khoác, tiện tay treo lên giá cạnh cửa, sau đó thay dép rồi thong thả bước vào.

Thấy Sở Dật đang nhìn mình chằm chằm, hắn cũng chẳng hề cảm thấy có gì không ổn, vẻ mặt vẫn hết sức thản nhiên.

"Muộn thế này rồi mà vẫn chưa ngủ sao?"

Giọng điệu tự nhiên vô cùng.

Người không biết chuyện, e rằng còn tưởng hai người đã sống chung với nhau mấy năm rồi.

Sở Dật chớp mắt, hé miệng rồi lại khép lại mấy lần, nhất thời chẳng biết phải nói gì, cuối cùng chỉ có thể hỏi: "... Anh đến đây làm gì?"

Đối mặt với câu hỏi của Sở Dật, Tần Xuyên Từ vẫn chẳng hề cảm thấy mình có vấn đề gì.

Hắn bước đến bên cạnh anh, làm lơ chiếc sofa, bắt chước anh ngồi xuống luôn trên tấm thảm.

Sau đó nghiêng đầu nhìn Sở Dật, đáy mắt thấp thoáng ý cười.

"Không được đến sao?"

Sở Dật nhất thời cứng họng.

Đây là nhà anh.

Anh còn chưa ở được bao nhiêu ngày, vậy mà số lần Tần Xuyên Từ ghé qua đã chẳng hề ít.

Im lặng một hồi lâu.

Cuối cùng, Sở Dật từ bỏ ý định tranh cãi với hắn, chuyển sang một vấn đề thực tế hơn.

"Ở đây không có đồ ngủ của anh."

Tần Xuyên Từ nhướng mày.

"Bây giờ giao hàng tiện như vậy, không cần lo chuyện đó."

Đó là trọng điểm sao?

Sở Dật âm thầm trợn trắng mắt, nhưng nhìn dáng vẻ bình thản như không của hắn, những lời định nói phía sau cũng chẳng thể thốt ra.

Đuổi hắn đi?

Đùa chắc.

Nếu có thể bị đuổi đi thì đã chẳng phải là Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ cũng không để tâm, hắn chuyển ánh mắt sang màn hình tivi. Nhìn nội dung đang phát trên đó, hắn khẽ cười.

Đó là một bộ phim tình cảm do Khúc Thanh Triết đóng cách đây vài năm.

Khi ấy bộ phim không tạo được nhiều tiếng vang, trong số rất nhiều tác phẩm đoạt giải của Khúc Thanh Triết thì đây được xem là một tác phẩm khá ít người biết đến.

"Xem ra em thật sự rất thích anh ta."

Sở Dật ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra Tần Xuyên Từ đang nói đến điều gì, bèn thuận miệng đáp cho có lệ: "Chỉ là tiện tay tìm đại một bộ để xem thôi."

Bộ phim này có doanh thu phòng vé khá bình thường. Sau khi công chiếu, Khúc Thanh Triết còn vì nó mà bị cư dân mạng chế giễu một thời gian.

Nhưng Sở Dật lại luôn rất thích nó, trước đây còn thường xuyên xem lại.

Trong bộ sưu tập phim của anh, đây là một trong số ít phim thuộc thể loại tình cảm.

Chỉ là sau khi ở bên Bạch Tri Kỳ, anh không còn xem bộ phim này nữa.

Không hiểu sao hôm nay lại chợt nhớ đến, nên anh định xem lại một lần.

Tần Xuyên Từ khẽ cười, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh xem cùng anh.

Hơi ấm từ điều hòa chậm rãi lan tỏa, khiến cả căn phòng ngập trong một bầu không khí ấm áp đến mức dễ khiến người ta buồn ngủ.

Sở Dật xem được một lúc thì mí mắt bắt đầu nặng trĩu, không tự chủ mà díp lại.

Sau mấy phen cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ, cơ thể anh dần mất thăng bằng, đầu cứ gật lên gật xuống.

Cuối cùng, sau vài lần lảo đảo, anh hoàn toàn không còn chống đỡ nổi, cơ thể chậm rãi nghiêng về một phía.

Tần Xuyên Từ cảm thấy vai mình chợt nặng xuống.

Hàng mi khẽ động, hắn từ từ quay đầu nhìn người đang tựa lên vai mình.

Sở Dật nhắm chặt hai mắt. Những gai nhọn và sự đề phòng thường ngày đều đã được thu lại. Hơi thở anh đều đặn, nhịp nhàng. Vài sợi tóc rủ xuống bên má, khiến cả con người anh toát lên vẻ ngoan ngoãn hiếm thấy.

Tần Xuyên Từ không hề nhúc nhích.

Ánh mắt hắn sâu thẳm.

Bộ phim cũng vừa đến đoạn cao trào.

Sau khi vượt qua những thiếu sót của bản thân cùng mọi rào cản từ bên ngoài, nam nữ chính cuối cùng cũng trao nhau một nụ hôn dưới bầu trời rực rỡ pháo hoa.

Lời độc thoại nội tâm của nam chính vang lên theo đó, dịu dàng mà kiên định.

"Chúng ta là những mảnh ghép của nhau. Trước khi gặp gỡ, mỗi người đều là một bức tranh rực rỡ nhưng còn khiếm khuyết. Đến khi gặp nhau, chỉ nghe một tiếng 'cạch', thế giới liền trở nên trọn vẹn, khoảng trống cũng từ đó được lấp đầy."

Pháo hoa nở rộ.

Giữa nền nhạc rộn ràng, tươi sáng.

Tần Xuyên Từ chậm rãi cúi đầu.

Khoảng cách giữa hai người từng chút một thu hẹp.

Băng tuyết sắp hòa tan cùng đóa hồng.

Khoảng cách giữa đôi môi và hàm răng càng lúc càng thu hẹp.

Đúng vào lúc ấy...

Rè rè rè!!

Tiếng nhạc chuông sôi động kèm theo tiếng rung đột ngột vang lên!

Lực rung mạnh truyền từ cơ thể Sở Dật sang bả vai của Tần Xuyên Từ.

Đồng tử Tần Xuyên Từ chợt co rút, như thể vừa bừng tỉnh, hắn lập tức ngồi thẳng dậy.

Hắn đột ngột dời ánh mắt khỏi gương mặt Sở Dật, động tác nhanh đến mức còn làm dấy lên một luồng gió nhẹ.

"Ưm..."

Sở Dật khẽ run lên, bị tiếng rung dữ dội đánh thức.

Anh mơ màng ngẩng đầu, rời khỏi vai Tần Xuyên Từ, mơ hồ dụi dụi mắt.

Hình như anh lỡ ngủ quên mất rồi.

Rè rè rè!!

Điện thoại vẫn không ngừng rung.

Sở Dật lấy điện thoại từ trong túi ra. Trên màn hình nhấp nháy ảnh đại diện tài khoản mạng xã hội của Tôn Miểu, là một cuộc gọi video.

Anh không nghĩ nhiều, trực tiếp vuốt để nhận cuộc gọi.

Màn hình chớp một cái, gương mặt của Tôn Miểu lập tức hiện ra.

Chỉ là khác hẳn mọi khi, mặt cậu ta bầm tím chỗ xanh chỗ tím, trong mũi còn nhét hai cục bông, phía sau trắng xóa như đang ở bệnh viện.

Cơn buồn ngủ của Sở Dật lập tức tan biến sạch sẽ.

Anh cau mày, giọng nói trầm xuống.

"Sao lại thành ra thế này? Bị ai đánh?"

Ở đầu dây bên kia, Tôn Miểu vốn đã chuẩn bị sẵn cả bụng lời, định vừa thấy Sở Dật bắt máy là tuôn ra một tràng.

Kết quả bị anh hỏi như vậy, cậu ta lập tức nghẹn họng.

Cậu vội vàng xua tay, nhưng động tác hơi mạnh, kéo trúng vết thương trên mặt, đau đến mức cả khuôn mặt nhăn nhó.

"Ây, không phải, anh! Mấy cái đó bây giờ không quan trọng! Em có một chuyện cực kỳ quan trọng phải báo với anh!"

Nhìn gương mặt "thảm không nỡ nhìn" của cậu ta, Sở Dật thật sự rất khó tin là không quan trọng.

"Chuyện gì?"

Biểu cảm của Tôn Miểu lập tức trở nên méo mó, ánh mắt nhìn Sở Dật cũng dần lộ vẻ bi phẫn.

"Anh, chuyện em sắp nói... anh nhất định đừng kích động nhé!"

Vốn dĩ Sở Dật còn chưa thấy kích động.

Nhưng bị Tôn Miểu nói vậy, trong lòng anh lại giật thót, chẳng hiểu sao ngược lại còn căng thẳng hơn.

Chẳng lẽ lại là tên họ Bạch kia gây thêm chuyện gì nữa?

"Anh không kích động, nói đi."

Tôn Miểu mím môi, nhìn Sở Dật trong màn hình, dường như có chút không đành lòng.

Cậu ta do dự rất lâu, rồi như đã hạ quyết tâm nào đó, nghiến răng nghiến lợi mở miệng:

"Anh... anh có biết... gian phu của Bạch Tri Kỳ là ai không?!"

Sở Dật chờ nửa ngày, cuối cùng chỉ nghe được đúng một câu này.

Cả người anh đứng hình tại chỗ.

Sau đó, gần như theo bản năng, anh chậm rãi quay đầu...

Nhìn về phía Tần Xuyên Từ đang ngồi bên cạnh.

Ừm...

Biết.

Không chỉ biết.

Mà người đó lúc này còn đang ngồi ngay bên cạnh anh.