"A-- Đù má!"
Tần Xuyên Từ chỉ cảm thấy vai mình chợt nặng xuống, một lực kéo hắn lùi lại nửa bước.
Sở Dật trong chớp mắt đã dán sát vào người hắn, mặt chôn cứng vào hõm vai hắn!
Ngay sau đó...
Vung tay đấm ngược lại!
Quyền phong rít lên vun vút!
Lúc ấy, NPC đóng vai ma đang chuẩn bị rụt đầu trở lại vào phòng thờ thì chỉ thấy trước mắt có một trận cuồng phong quét qua, bộ tóc giả suýt nữa cũng bị hất bay.
"Đù má!"
NPC cũng không nhịn được mà chửi một câu.
Hai tiếng "đù má" vang vọng khắp lối đi chật hẹp của nhà ma.
Trong bóng tối, đám du khách đi theo sau hai người vốn đang run cầm cập vì bầu không khí đáng sợ, bỗng im lặng mất một giây.
Ngay sau đó...
Tiếng cười khúc khích lan khắp đám đông.
Sở Dật cứng đờ.
Lúc này anh mới muộn màng nhận ra mình vừa làm cái gì. Hai má lập tức nóng bừng, hơi nóng lan từ cổ lên tận mang tai.
Rồi anh chậm rãi ngẩng đầu khỏi vai Tần Xuyên Từ, im lặng không nói một lời.
Tần Xuyên Từ đứng nguyên tại chỗ.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Nhanh đến mức hắn còn chưa kịp phản ứng với cái mặt quỷ kia thì trong đầu đã bị hai tiếng "đù má" chiếm hết.
Hắn cảm nhận được...
Bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay mình lại siết mạnh thêm vài phần.
Tần Xuyên Từ cúi mắt nhìn.
Ngay sau đó, một tràng cười trầm thấp bật ra từ lồng ngực.
Ra là vậy.
Hắn còn đang thắc mắc sao từ lúc bước vào nhà ma, Sở Dật lại đột nhiên nói nhiều như thế.
Giọng Sở Dật vang lên: "Đừng cười nữa."
"Có đi được không?"
"Không sao." Khóe môi Tần Xuyên Từ vẫn không ngừng cong lên. Hắn nắm tay Sở Dật, tiếp tục đi về phía trước. "Đừng sợ, đều là người đóng thôi."
Sở Dật không đáp.
Đoạn đường tiếp theo...
Quả thật là một màn giằng co cực hạn giữa NPC và khách tham quan.
Chuyện Sở Dật biết đánh trả dường như đã truyền khắp đội ngũ nhân viên nhà ma bằng một kênh nội bộ thần bí nào đó.
Mỗi khi có "bất ngờ" mới xuất hiện...
Các NPC đều vô cùng tự giác giữ khoảng cách an toàn với Sở Dật.
Nhưng dù vậy Sở Dật vẫn bị dọa.
Ánh đèn chập chờn.
Âm thanh quỷ dị.
Những cái đầu giả đột nhiên lăn ra từ trong góc...
Trong lòng anh không ngừng tự nhủ: "Giả thôi... giả thôi..."
Thế nhưng cơ thể lại thành thật đến đáng sợ. Tần Xuyên Từ cứ thế bị anh nắm chặt lấy tay suốt cả quãng đường.
Cuối cùng cửa ra cũng hiện trước mắt.
Bước ra khỏi nhà ma, một lần nữa được ánh nắng mùa đông buổi chiều bao phủ, Sở Dật bỗng có cảm giác như vừa sống sót trở về từ cõi chết.
À...
Là dương khí.
Anh quay đầu, bắt gặp đôi mắt ngập tràn ý cười của Tần Xuyên Từ.
Trong nháy mắt anh chỉ cảm thấy mình mất sạch mặt mũi.
Sở Dật nghiến nghiến răng sau.
Không nói hai lời, anh kéo tay Tần Xuyên Từ, đi thẳng về một hướng khác.
Họ đi chơi Tàu Quái Thú.
Đó cũng là một dạng tàu lượn siêu tốc, nổi tiếng vì đường ray ngoằn ngoèo và tốc độ cực nhanh.
Kết quả là Tần Xuyên Từ lại mềm chân thêm một lần nữa.
Cứ như vậy, hai người đều lần lượt làm mất mặt nhau, chơi ở khu vui chơi đến tận tối.
Cùng lúc đó ở khu đèn đỏ, bầu không khí lại chẳng hề yên bình.
Tôn Miểu dẫn theo một đám anh em, gần như lật tung cả khu vực, khắp nơi hỏi thăm tung tích của Bạch Tri Kỳ.
Mà ở một góc khuất bọn họ không hề hay biết, một nhóm người khác mặc vest chỉnh tề cũng đang làm đúng chuyện tương tự.
Cuối cùng...
Trong con hẻm phía sau một quán bar không mấy nổi bật, hai nhóm người đụng mặt nhau.
Tôn Miểu vừa nhìn đã nhận ra người dẫn đầu.
Ơ...
Chẳng phải đây là tên vệ sĩ lần trước ngăn không cho hắn chụp ảnh tên gian phu kia sao?
Chơi thì chơi.
Đùa thì đùa.
Nhưng cả Sở Dật lẫn Tần Xuyên Từ...
Không một ai quên chuyện chính.
Tần Xuyên Từ đã từng hứa sẽ để Sở Dật tự mình giải quyết Bạch Tri Kỳ.
Nhưng sau lần gặp ở quán cà phê...
Theo Tần Xuyên Từ, lời hứa với Sở Dật đã được thực hiện xong. Vậy thì tiếp theo đến lượt hắn nói chuyện tử tế với Bạch Tri Kỳ.
Còn Sở Dật...
Lý do anh tìm Bạch Tri Kỳ lại phức tạp hơn nhiều.
-------
Đêm đã khuya.
Trong xe yên tĩnh đến lạ.
Sở Dật nhìn tin nhắn Tôn Miểu vừa gửi đến trên màn hình điện thoại, khẽ nhíu mày.
Anh tắt màn hình, nghiêng đầu nhìn Tần Xuyên Từ đang ngồi bên cạnh.
"Anh đang tìm Bạch Tri Kỳ?"
Tần Xuyên Từ nhìn thẳng phía trước. Những ngón tay dài, khỏe khoắn đặt trên vô lăng. Nghe vậy, hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừ."
"Chuyện riêng của tôi."
Sở Dật không hỏi thêm nữa.
Đến nước này chút tình cảm cũ nực cười mà anh từng dành cho Bạch Tri Kỳ đã sớm bị bào mòn sạch sẽ.
Tần Xuyên Từ tìm Bạch Tri Kỳ, rốt cuộc là vì chuyện riêng hay còn vì nguyên nhân nào khác, Sở Dật không hề quan tâm.
Nhưng chính anh vẫn có một món nợ nhất định phải tính rõ với gã.
"Nếu anh tìm được cậu ta trước..." Sở Dật im lặng một lúc rồi vẫn lên tiếng. "Thì báo cho tôi một tiếng."
Đèn đỏ ở ngã tư phía trước sáng lên.
Xe từ từ dừng lại sau vạch trắng.
Lúc này, Tần Xuyên Từ mới quay đầu nhìn Sở Dật.
Dưới ánh sáng mờ tối, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm, khóe môi cong lên thành một nụ cười như có như không.
"Sao?"
"Hai người còn chuyện để nói à?"
Sở Dật nhìn thẳng vào mắt hắn.
Suy nghĩ một lát, anh vẫn quyết định nói rõ mọi chuyện. Anh giơ cánh tay trái lên, kéo tay áo hoodie lên cao, để lộ cánh tay săn chắc.
Sau đó chỉ vào một vị trí ở mặt trong cẳng tay.
"Tôi nghi ngờ..."
"Hôm qua Bạch Tri Kỳ đã lấy thứ gì đó từ người tôi."
"Tôi không biết cậu ta muốn làm gì."
Ở đó có một vết bầm xanh nhạt.
Chính giữa là một dấu kim tiêm rất nhỏ.
Vốn dĩ Sở Dật đã nghĩ xong sẽ xử lý Bạch Tri Kỳ thế nào.
Những gì thuộc về trước đây, anh sẽ lấy lại.
Sau đó đuổi gã cút khỏi Liên bang, vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa.
Nhưng chiều nay anh vô tình phát hiện ra dấu vết này. Sở Dật vô cùng chắc chắn trước khi đi gặp Bạch Tri Kỳ trên tay anh tuyệt đối không có dấu kim này.
Anh cẩn thận nhớ lại cảnh hỗn loạn trong quán cà phê ngày hôm qua.
Khả năng duy nhất là lúc Bạch Tri Kỳ bị anh đấm mấy cú, đã nhân lúc hỗn loạn đâm kim vào người anh.
Khi ấy anh đang giận đến mất hết lý trí, hoàn toàn không hề phát hiện.
Ánh mắt Tần Xuyên Từ dừng trên lỗ kim nhỏ kia.
Nụ cười trên mặt hắn biến mất không còn dấu vết. Hắn nhìn chằm chằm vào dấu kim vài giây.
Sau đó ngẩng đầu nhìn Sở Dật, giọng nói trầm đến đáng sợ.
"Lẽ ra em nên nói với tôi sớm hơn."
Vừa dứt lời hắn đột ngột đánh lái.
Ngay khoảnh khắc đèn xanh bật sáng, chiếc xe rẽ gấp, rời khỏi lộ trình ban đầu.
Sở Dật sững người.
"Anh định đi đâu?"
"Bệnh viện."
"Không cần đâu! Lúc phát hiện ra, tôi đã tự lấy máu mang đi xét nghiệm rồi. Báo cáo chiều nay đã gửi vào điện thoại tôi, không có vấn đề gì cả."
Tần Xuyên Từ quay đầu nhìn Sở Dật.
"Lúc nào?"
Sở Dật khựng lại một chút rồi đáp: "Lúc đi mua cà phê."
Thảo nào đi lâu như vậy.
Tần Xuyên Từ không nói gì.
Nhưng hắn vẫn đưa Sở Dật đến bệnh viện.
Trực tiếp để người ta làm cho Sở Dật một loạt kiểm tra toàn diện nhất từ đầu đến chân.
Chỉ sau khi xác nhận trong cơ thể anh không có bất kỳ virus truyền nhiễm hay dư lượng thuốc lạ nào, sắc mặt Tần Xuyên Từ mới dịu đi đôi chút.
Hắn đứng trong hành lang yên tĩnh, nhìn Sở Dật vừa bước ra khỏi phòng kiểm tra.
"Mấy ngày tới em nghỉ phép đi. Ở yên trong nhà mình, nghỉ ngơi cho tốt."
Sở Dật gật đầu.
Được nghỉ mà không nghỉ thì đúng là đồ ngốc.
Hơn nữa, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện hỗn loạn. Quả thật anh cũng cần thời gian để bình tĩnh lại, sắp xếp lại mọi thứ.
Sau đó, Tần Xuyên Từ đưa Sở Dật về dưới tòa chung cư.
Nhìn chiếc xe dần rời đi rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm, Sở Dật đứng yên tại chỗ rất lâu.
Gió lạnh đêm đông thổi lên mặt, làm chóp mũi anh đỏ bừng.
Rồi anh khẽ cụp mắt xuống, xoay người, chậm rãi đi lên lầu.
Con người Tần Xuyên Từ...
Thật sự rất giỏi mê hoặc lòng người.
Giờ đây Sở Dật có phần hiểu được vì sao năm xưa Tô Cẩn lại si mê Tần Xuyên Từ đến mức điên cuồng như vậy.
Bản thân Tần Xuyên Từ đã là một cám dỗ chết người.
Vừa nắm trong tay quyền lực đáng sợ, lại còn sở hữu ngoại hình xuất chúng đến cực điểm.
Ngay cả đối với bạn giường, hắn cũng có thể làm đến mức này.
Dọn sạch mọi chướng ngại trước mắt.
Xóa bỏ những cơn ác mộng của quá khứ.
Hoàn thành nguyện vọng thuở nhỏ.
Thậm chí bạn còn không cách nào nổi giận vì hắn đã điều tra mình. Bởi vì trước khi cảm nhận được cơn giận.
Điều đầu tiên bạn cảm nhận được là ảo giác mang tên "được yêu", do chính Tần Xuyên Từ tỉ mỉ tạo dựng.
Ít nhất lúc này Sở Dật thật sự cảm thấy mình đang được Tần Xuyên Từ yêu thương.
Nhưng trong lòng anh cũng rất rõ.
Tất cả những điều đó đều có mục đích rất rõ ràng.
Loại dịu dàng khiến người ta rung động này...
Rất có thể chỉ là kế công tâm mà Tần Xuyên Từ bày ra, để tiện hơn trong việc lấy pheromone của anh.
Sở Dật từng dựng lên một bức tường thật cao trong lòng.
Không lúc nào ngừng nhắc nhở bản thân phải giữ tỉnh táo.
Nhưng dù vậy...
Hôm nay anh vẫn cảm nhận rất rõ lòng mình đã dao động.
... Thật đáng sợ.
Sở Dật khẽ thở ra một hơi dài.
Hơi thở hóa thành một làn sương trắng giữa không trung.
Sở Dật...
Đừng để bị lừa.
Mày không thể trở thành Tô Cẩn thứ hai.