Chương 130 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Hiệu trưởng già đương nhiên vẫn nhớ Sở Dật.

Một đứa trẻ của hơn mười năm trước có lẽ sẽ dần bị thời gian làm phai nhạt.

Nhưng nếu đứa trẻ ấy sau này trở thành đại ca nắm gần một phần ba địa bàn khu đèn đỏ, thì chắc chắn sẽ khiến người ta nhớ rất lâu.

Vì vậy, khi Tần Xuyên Từ đích danh muốn xem hồ sơ của Sở Dật, dù đã nhiều năm trôi qua, hiệu trưởng vẫn có thể nhanh chóng tìm ra tất cả tài liệu liên quan đến anh.

Trong đó có cả tấm thiệp điều ước nhỏ ấy.

Tần Xuyên Từ nhận món "hối lộ" này, rồi nhân danh bộ phận từ thiện của Tần thị, quyên tặng cho ngôi trường cũ kỹ ấy một khoản tiền khổng lồ.

Thay mới cơ sở vật chất, xây thêm tòa nhà dạy học mới... lại trở thành một thành tích rực rỡ nữa trong hồ sơ từ thiện của Tần thị.

Sở Dật hoàn toàn không biết chuyện này.

Anh chưa từng quay lại trường cấp hai.

Giáo viên chủ nhiệm hồi đó của anh là một ông già rất nghiêm khắc, tính tình nóng nảy nhưng lòng dạ vô cùng tốt.

Biết gia đình anh khó khăn, thầy đã giúp đỡ anh không ít, luôn nói anh là một mầm non tốt, sau này nhất định sẽ đỗ vào một trường đại học hàng đầu.

Nhưng kết quả thì sao?

Anh chẳng những không vào đại học, mà còn đi lăn lộn xã hội.

Dù ở khu đèn đỏ anh có uy phong đến đâu, thì trước mặt người thầy ấy, có lẽ anh cũng chỉ là một tên côn đồ hư hỏng.

Anh không có mặt mũi nào quay về.

Cũng sợ gặp lại thầy.

Nghe Tần Xuyên Từ nói xong, Sở Dật khẽ nhếch môi.

"Anh đúng là rảnh thật."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ chỉ cười cười, không giải thích gì.

Hắn cất lại tấm thiệp vào túi áo rồi dẫn Sở Dật bước vào cổng công viên giải trí.

"Đi thôi."

Mùa đông vốn đã là mùa thấp điểm của công viên, khách không nhiều.

Huống hồ Tần Xuyên Từ và Sở Dật còn có "năng lực tiền bạc", đi thẳng lối VIP, từ đầu đến cuối không cần xếp hàng.

Nhưng cuối cùng...

Hai người cũng chẳng chơi được bao nhiêu trò.

Sở Dật xách hai cốc cà phê đi tới băng ghế, đưa một cốc cho Tần Xuyên Từ.

Nhịn mãi, cuối cùng anh vẫn không nhịn được bật cười.

"Anh có chơi được đâu mà còn nhất quyết kéo tôi tới."

Tần Xuyên Từ ngồi trên ghế, nhận lấy cốc cà phê, sắc mặt hơi tái.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn đến công viên giải trí.

Hồi nhỏ, thời gian của hắn đều bị việc học lấp kín, chẳng có ai đưa hắn đến những nơi thế này.

Lớn lên rồi, bản thân hắn cũng chẳng có hứng thú.

Hôm nay hoàn toàn là nhất thời nổi hứng, muốn đưa Sở Dật đến đây hoàn thành ước mơ năm xưa.

Kết quả...

Hiện thực đã dạy hắn một bài học nhớ đời.

Sở Dật thích những trò cảm giác mạnh.

Điểm đến đầu tiên vừa vào cổng chính là tàu lượn siêu tốc dài nhất, nhiều vòng lộn nhất trong cả khu vui chơi.

Lúc Tần Xuyên Từ ngồi lên, hắn vẫn vô cùng bình tĩnh, cảm thấy chẳng có gì ghê gớm.

Nhưng khi tàu lượn bắt đầu từ từ leo dốc, càng lúc càng lên cao, những tòa nhà và dòng người dưới chân dần thu nhỏ lại chỉ bằng những chiếc hộp diêm...

Hắn mới bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

...Sao lại cao đến thế này?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, thì ngay giây sau, toa tàu lao thẳng xuống!

Cảm giác mất trọng lượng ập đến trong chớp mắt!

Ngay sau đó là liên tiếp những cú xoay 360 độ, những khúc cua gấp ở tốc độ cao, rồi lại leo dốc gần như thẳng đứng...

Gió rít bên tai, xung quanh vang lên tiếng hét vừa phấn khích vừa sợ hãi của những du khách khác. Còn Tần Xuyên Từ thì đến mắt cũng không dám mở, chỉ có thể bấu chặt thanh an toàn trước người, nuốt ngược tất cả những tiếng kêu kinh hãi vào trong.

Khi bước xuống khỏi tàu lượn, chân Tần Xuyên Từ đã hơi mềm nhũn, nhưng hắn vẫn cố giữ thể diện, tiếp tục đi cùng Sở Dật chơi thêm vài trò khác.

Cuối cùng, vào khoảnh khắc hai chân lại giẫm lên mặt đất vững chắc, vị "ông già" ba mươi tuổi này bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm về ý nghĩa tồn tại của những thiết bị giải trí phản nhân loại này.

Lúc đầu, Sở Dật thật sự bị vẻ mặt bình thản của hắn lừa.

Dù sao thì Tần Xuyên Từ là kiểu người cho dù có sợ cũng sẽ không giống người khác hét toáng lên, từ đầu đến cuối vẫn vô cùng im lặng.

Mãi đến trò cuối cùng, khi Sở Dật bắt được luồng pheromone vô tình bị lộ vì quá căng thẳng của Tần Xuyên Từ...

Anh mới biết sự thật.

Người này không phải không sợ.

Mà là linh hồn đã bay mất một lúc rồi.

Sở Dật lập tức quyết định dừng lại, kéo người đến một chỗ nghỉ ngơi để hắn lấy lại bình tĩnh.

Phải biết rằng Tần Xuyên Từ là người ngay cả khi đối mặt với pheromone trong kỳ ph*t t*nh của Omega cũng có thể khống chế pheromone của mình hoàn hảo.

Vậy mà hôm nay lại bị mấy trò chơi này dọa đến mức pheromone cũng lộ ra.

Thôi thì đừng hành hạ hắn nữa.

Tần Xuyên Từ nâng cốc cà phê bằng cả hai tay, ánh mắt vô định, vẻ mặt trầm tư.

Một lúc lâu sau, hắn mới tìm lại được giọng nói của mình, quay sang nhìn Sở Dật.

"Em còn muốn chơi gì nữa?"

Nghe vậy, Sở Dật bật cười thành tiếng.

Anh bỗng thấy Tần Xuyên Từ thật sự khá là thú vị.

Sở Dật ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt lấp lánh ý cười tinh nghịch.

"Tôi muốn chơi hết."

"Anh..."

"Có chịu nổi không?"

Tần Xuyên Từ nhìn thẳng vào mắt anh, sắc mặt vẫn không hề thay đổi.

"Được chứ."

Cứ giả vờ tiếp đi.

Sở Dật khẽ cười khẩy, nhưng cũng không vạch trần hắn.

Anh đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh. Ánh mắt chợt dừng lại ở một trò chơi cách đó không xa.

"Chơi cái kia đi. Cái đó... chắc anh không sợ đâu nhỉ?"

Tần Xuyên Từ nhìn theo hướng anh chỉ.

Đập vào mắt hắn là một mái vòm tròn được trang trí lộng lẫy, phía dưới là những chú ngựa gỗ nhấp nhô theo tiếng nhạc.

Giai điệu thiếu nhi du dương vang lên trong không khí, mang theo cảm giác mộng mơ và ngây thơ.

Vòng quay ngựa gỗ.

Khóe miệng Tần Xuyên Từ giật nhẹ.

"Cái này là trò dành cho trẻ con."

"Ai nói?" Sở Dật nhướng mày hỏi lại. "Người lớn cũng chơi được mà."

Tần Xuyên Từ khẽ nhíu mày.

Hắn nhìn hàng người đang xếp hàng bên đó.

Toàn là các Omega dẫn theo con nhỏ, hoặc những cô gái trẻ đi cùng bạn bè, không thể nhận ra giới tính thứ hai.

Hai người như hắn và Sở Dật đứng lẫn vào đó...

Thật sự quá lạc quẻ.

Hắn lắc đầu, giọng nói mang theo chút kháng cự.

"Tôi không chơi cái đó."

Sở Dật vừa nhìn đã biết hắn đang nghĩ gì, nụ cười càng rạng rỡ hơn.

Bình thường mặt dày hơn cả tường thành, vậy mà đến lúc này lại biết ngại.

"Được rồi, đã tới đây rồi."

Không để hắn từ chối, Sở Dật đưa tay nắm lấy tay Tần Xuyên Từ rồi kéo thẳng về phía vòng quay ngựa gỗ.

"Đi thôi. Tôi thấy anh chỉ hợp ngồi cái này."

Tần Xuyên Từ vẫn không mấy tình nguyện.

Nhưng hắn cũng không giằng ra, cứ thế nửa đẩy nửa kéo để Sở Dật lôi đến trước hàng.

Đi lối VIP nên dĩ nhiên không cần xếp hàng.

Dù vậy, vẻ mặt Tần Xuyên Từ vẫn hơi gượng gạo. Hắn ngước mắt nhìn quanh, phát hiện không ít người đang lén nhìn mình và Sở Dật.

Cũng chẳng trách được.

Giữa một đám người cao trung bình chỉ hơn mét sáu, bỗng xuất hiện hai người đàn ông cao lớn nổi bật như vậy...

Quá mức thu hút ánh nhìn.

Tần Xuyên Từ lập tức thu hồi ánh mắt, bước nhanh lên đứng cạnh Sở Dật, hạ thấp giọng.

"Em thật sự muốn ngồi cái này à?"

"Giờ tôi nghỉ cũng gần đủ rồi, có thể chơi trò khác."

Sở Dật nghiêng đầu nhìn hắn, khóe mày nhướng cao.

"Thật à? Vậy thì tốt."

"Ngồi cái này xong rồi hẵng đi."

"..."

Tần Xuyên Từ cạn lời.

Cuối cùng, hắn vẫn đi theo Sở Dật vào bên trong.

Chỉ là lúc nãy hắn chần chừ quá lâu, nên hai người trở thành cặp cuối cùng được vào.

Mọi người ùa đi chọn con ngựa mình thích.

Đến lượt họ thì phát hiện...

Trong sân chỉ còn đúng một chỗ trống.

Đó là một chú ngựa trắng muốt với dây cương màu vàng kim, trông cực kỳ oai phong.

Thấy vậy, Tần Xuyên Từ lập tức nói: "Chỉ còn một chỗ thôi, em ngồi đi."

"Hai người cũng có phải không ngồi được đâu."

Vừa nói, Sở Dật đã bước nhanh tới, chân dài vắt một cái, gọn gàng ngồi lên lưng ngựa trước.

Sau đó anh quay đầu lại, hất cằm về phía Tần Xuyên Từ còn đứng nguyên tại chỗ, rồi vỗ vỗ khoảng trống phía sau mình.

"Lên ngựa!"

Tần Xuyên Từ đứng bất động.

Hắn liếc nhìn xung quanh.

Tất cả du khách đã ngồi sẵn, bất kể người lớn hay trẻ con, lúc này đều đồng loạt quay sang nhìn hắn.

Nhân viên điều khiển trò chơi cũng chỉ đang chờ hắn ngồi lên để khởi động thiết bị.

Tần Xuyên Từ cảm thấy hai bên má mình...

Đang nóng bừng lên.