Chương 127 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Cùng lúc đó.

Một chiếc xe thương vụ màu đen lao vun vút trên đường.

Ở hàng ghế sau, La An ôm lấy Bạch Tri Kỳ đang đầy mình thương tích, miệng không ngừng chửi rủa.

"Cái tên Sở Dật đó! Anh ta điên rồi sao! Sao dám ra tay với em chứ!"

"Anh biết ngay cái loại đầu đường xó chợ đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Bạo lực! Man rợ!"

Vừa mắng, hắn ta vừa cẩn thận dùng khăn giấy lau vết máu trên mặt Bạch Tri Kỳ.

Nhưng sâu trong đáy mắt, lại lặng lẽ hiện lên một tia mừng thầm.

Như vậy cũng tốt.

Có như vậy, Bạch Tri Kỳ sẽ không còn vương vấn Sở Dật nữa...

Bạch Tri Kỳ vẫn luôn khóc.

Thật ra, lúc nhận được cuộc gọi của Sở Dật, trong lòng gã đã rất vui.

Vì thế hôm nay, gã còn cố ý ăn mặc chỉnh tề rồi mới đến gặp. Chỉ là không ngờ, thứ chờ đợi gã lại là kết cục như thế này.

Hắn nấc nghẹn, bàn tay run rẩy đột nhiên túm chặt cổ áo La An.

"Đoạn... đoạn video... đoạn video..."

"Tại sao... anh ấy lại có đoạn video đó?"

La An sững người, nhất thời không hiểu hắn đang nói gì.

"Video gì cơ? Tri Kỳ, em nói gì vậy?"

Bạch Tri Kỳ như bị k*ch th*ch, lập tức bật khóc thành tiếng.

"Tôi nói cái video năm đó bảo anh xóa đi!"

Lúc này La An mới hiểu.

Không lâu sau khi Bạch Tri Kỳ kết hôn với Sở Dật, gã từng bảo La An lẻn vào điện thoại và tài khoản đám mây của các bạn học cũ, xóa sạch đoạn video năm xưa lấy Sở Dật làm trò cười đã lan truyền khắp nơi.

La An quả thực đã xóa.

Kỹ thuật của hắn ta không cần bàn cãi, những dấu vết mà hắn ta tìm được đều đã bị xóa sạch.

Thế nhưng trăm kín vẫn có một hở.

Chính góc khuất mà hắn ta bỏ sót, giờ đây lại trở thành ngòi nổ khiến mọi thứ sụp đổ.

Sắc mặt La An tái nhợt, vội vàng lắc đầu.

"Anh... Anh xóa rồi! Tri Kỳ, anh thật sự đã xóa hết rồi!"

Bạch Tri Kỳ túm chặt cổ áo hắn ta, gần như muốn gào lên hỏi.

Đã xóa hết rồi thì tại sao Sở Dật vẫn có được?

Nhưng gã đã không còn chút sức lực nào.

Bàn tay vô lực buông xuống, cả người mềm nhũn dựa vào ghế, tiếng khóc khàn đặc vang đầy khoang xe.

Suốt những năm tháng ấy, Sở Dật luôn hỏi gã rằng...

Có yêu anh không?

Bạch Tri Kỳ chưa từng trả lời.

Nhưng thật ra...

Gã có yêu.

Con người đều có trái tim bằng thịt.

Sở Dật đối xử với gã tốt đến vậy, mười năm như một, nâng niu gã trong lòng bàn tay.

Cho dù ban đầu chỉ xuất phát từ một vụ cá cược ác ý...

Thế nhưng được tình yêu của người ấy bao bọc ngày này qua ngày khác, từ lâu, gã đã yêu Sở Dật rồi.

Chỉ là...

Quá khứ dơ bẩn ấy, gã mãi mãi không thể gột rửa.

Cũng vì vậy, gã không có tư cách nói ra lời yêu ấy.

Sở Dật yêu...

Là vị thiếu gia Bạch gia thuần khiết, lương thiện, người duy nhất chìa tay kéo anh lên giữa những tháng ngày bị bắt nạt ở trường.

Còn gã có phải người đó không?

Không.

Ngay từ đầu, gã đã là một kẻ tồi tệ.

Thứ tình cảm ấy vốn được xây dựng trên một tòa thành giả dối, hoàn toàn dựa vào hình tượng mà gã dày công tạo dựng để chống đỡ. Chỉ cần sự thật bị phơi bày, tất cả sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Bảo gã trả lời rằng "yêu"?

Gã không nói nổi.

Sau khi biết chân tướng, Sở Dật sẽ không còn yêu gã nữa, cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho gã.

Một bước sai, mọi bước đều sai.

Gã đã không còn đường quay đầu.

Gã chỉ có thể đi tiếp trên con đường đen tối này đến cùng.

Gã là một kẻ ích kỷ.

Gã yêu Sở Dật.

Nhưng gã càng yêu chính bản thân mình hơn.

Trong lòng gã, Sở Dật mãi mãi không thể sánh bằng chính gã.

Từ bỏ Sở Dật để theo đuổi Tần Xuyên Từ...

Cho đến tận bây giờ, gã vẫn không hối hận.

Gã chỉ đang tìm đường lui, tìm một tương lai cho bản thân.

Giống như lúc này cũng vậy.

Chỉ là...

Cảm giác để Sở Dật phát hiện ra con người xấu xí thật sự của mình...

Khó chịu hơn gã tưởng rất nhiều.

Bạch Tri Kỳ dần ngừng khóc.

Trong khoang xe, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề bị đè nén của hắn.

"Cuối cùng cũng chịu nín rồi."

Một giọng nói trong trẻo vang lên từ ghế phụ.

"Khóc gào đến đau cả tai."

"Chỉ bị đánh có mấy cái thôi, đừng làm như trời sập thế chứ."

Vừa nói, người kia vừa quay người từ ghế phụ lại, để lộ một gương mặt có vài phần giống Tần Xuyên Từ.

Bạch Tri Kỳ hé mở đôi mắt đã sưng vù, liếc hắn một cái, giọng khàn đặc.

"Tần Nguyên... sao cậu lại tới đây?"

Tần Nguyên nhìn gương mặt đầy máu của Bạch Tri Kỳ, đáy mắt thoáng hiện vẻ ghét bỏ, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.

"Haizz, thái độ của cậu như vậy thì thật khiến người ta đau lòng đấy."

"Vừa biết chuyện là tôi lập tức chạy tới ngay. Dù sao thì, với cái kiểu cưng chiều Sở Dật như báu vật của anh tôi, anh ấy chắc chắn sẽ không tha cho cậu."

Bạch Tri Kỳ khẽ nhếch môi, cười lạnh một tiếng.

"Vậy thì cậu đến cứu tôi... chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"

"Được rồi." Tần Nguyên hừ lạnh, lười tiếp tục đấu võ mồm với gã. "Tôi không chấp nhặt với người bị thương. Đồ đâu?"

Bạch Tri Kỳ cụp mắt, im lặng vài giây.

Sau đó, gã chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một ống kim loại màu bạc nhỏ xíu, dài chừng ba centimet.

Tần Nguyên đưa tay nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay rồi xoay qua xoay lại ngắm nghía.

Sau đó, cậu ta bấm nút nhỏ trên đỉnh ống chứa, đưa lên mũi hít nhẹ một hơi.

"Chậc."

Khóe môi Tần Nguyên cong lên đầy hài lòng.

"Mùi hoa hồng đúng là thơm thật."

"Có khí chất hơn mấy tên Alpha hôi hám kia nhiều."

------------

Mở mắt.

Lại là một khởi đầu với trần nhà xa lạ.

Sở Dật giờ đã chẳng còn thấy ngạc nhiên trước chuyện này nữa. Anh nằm trên chiếc giường mềm mại, lặng lẽ nhìn trần nhà rất lâu.

Ký ức trước khi ngất dần dần ùa về.

Cuộc đối chất trong quán cà phê. Những giọt nước mắt cá sấu của Bạch Tri Kỳ. Nắm đấm anh giáng xuống, chiếc bàn bị hất tung.

Cuối cùng, ký ức dừng lại ở con phố ngập nắng chói chang ấy, và gương mặt bình tĩnh không gợn sóng của Tần Xuyên Từ dưới ánh mặt trời.

"..."

Sở Dật khẽ giơ tay lên che mắt.

Đầu ngón tay luồn vào mái tóc, hơi thở bắt đầu run rẩy.

Mất mặt quá.

Bị cơn giận và cảm giác hoang đường làm cho đầu óc hỗn loạn, anh chẳng khác nào một kẻ điên vừa muốn tìm kiếm sự an ủi vừa không biết phải làm sao, lại còn nói với Tần Xuyên Từ những lời như vậy.

Mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, Sở Dật mới ngồi dậy khỏi giường.

Cũng đúng lúc ấy, anh mới nhận ra nơi này hoàn toàn không phải chỗ xa lạ.

Đây là... nhà của chính anh.

Vì gần như chưa từng ở nên nhất thời anh lại không nhận ra.

Sở Dật khẽ thở ra.

Anh không nhớ mình đã về bằng cách nào, nhưng biết rõ là ai đã đưa mình trở về.

Cúi đầu nhìn bản thân, bộ quần áo dính đầy máu và vết cà phê đã được thay bằng đồ ngủ, cơ thể cũng không có gì bất thường.

Thật may là Tần Xuyên Từ đã không nghe theo những lời anh nói.

Im lặng vài giây, Sở Dật vén chăn, xỏ dép rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Phòng khách yên tĩnh lạ thường.

Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa kính sát đất, khiến cả căn nhà sáng bừng.

Thế nhưng, khi ánh mắt anh dừng lại trên chiếc sofa giữa phòng khách, bước chân bỗng khựng lại.

Tần Xuyên Từ đang dựa vào đó.

Hắn không đắp chăn, hai mắt nhắm nghiền, nhịp thở đều và sâu, rõ ràng là đã ngủ.

Ánh sáng và bóng tối khắc họa đường nét gương mặt tuấn tú của hắn, hàng mi đổ bóng dưới mí mắt. Mất đi vẻ ung dung thong thả thường ngày, hắn lúc này chỉ còn lại chút mệt mỏi khó che giấu.