Bạch Tri Kỳ hoàn toàn không còn để ý đến mọi thứ xung quanh.
Gã chỉ ngơ ngác nhìn Sở Dật trước mặt, nhìn nước mắt từng giọt lăn xuống từ đôi mắt đỏ hoe ấy.
Bức tường phòng vệ kiên cố trong lòng gã, vào khoảnh khắc này cũng lặng lẽ sụp đổ.
Nước mắt cũng theo đó chậm rãi rơi xuống.
Cuối cùng, gã cũng cho Sở Dật câu trả lời mà anh muốn.
"...Để cho mọi người xem."
Năm chữ ngắn ngủi ấy, lại đủ nói lên tất cả.
Nghe vậy, khóe môi Sở Dật cong lên thành một nụ cười méo mó.
"Ha... Đúng là... đám người các người..."
"Có gì đáng xem chứ? Bộ dáng của tôi buồn cười lắm sao?"
"Bạch Tri Kỳ, tôi chỉ hỏi cậu câu cuối cùng. Trước đây cậu giúp tôi... không, cũng chẳng thể gọi là giúp đâu. Trước đây cậu chủ động nói chuyện, tiếp cận tôi... có phải còn có mục đích khác không?"
Bàn tay đặt dưới gầm bàn của Bạch Tri Kỳ bỗng siết chặt.
Nước mắt gã rơi càng dữ dội hơn.
Những thứ xấu xí và đê hèn mà gã luôn cố giấu kín, giờ đây đều bị moi ra, phơi bày dưới ánh sáng.
Gã nhìn Sở Dật, giọng nghẹn ngào không còn kìm nén nổi.
"Tại sao... anh nhất định phải hỏi rõ đến thế?"
"Vốn dĩ tôi là một kẻ rác rưởi mà! Chẳng phải anh đã biết từ lâu rồi sao?"
"Vậy nên tôi làm ra chuyện như thế... cũng đâu có gì lạ! Tại sao nhất định bắt tôi phải nói ra? Anh thông minh như vậy, chẳng lẽ không đoán được sao?"
"Bây giờ anh gọi tôi tới hỏi những chuyện này thì có ý nghĩa gì? Cho dù tôi nói cho anh đáp án... thì có thay đổi được gì đâu..."
Bạch Tri Kỳ còn chưa nói hết câu.
Bốp!
Một cơn đau dữ dội đột ngột truyền tới bên má.
Rầm!
Một cú đấm cực mạnh hất cả người lẫn chiếc ghế của gã ngã nhào xuống đất.
Đôi mắt Sở Dật đỏ ngầu. Anh hất tung chiếc bàn trước mặt, ly tách rơi xuống vỡ tan tành.
Anh cưỡi lên người Bạch Tri Kỳ đang nằm dưới đất, từng cú đấm như mưa điên cuồng giáng xuống!
Một cú... rồi lại một cú.
Giấc mộng kéo dài suốt mười năm, giờ phút này bị chính tay anh đập nát từng mảnh.
"Mẹ nó tao nợ mày cái gì hả!"
"Dựa vào cái gì mà mày đối xử với tao như vậy!"
"Bạch Tri Kỳ! Mày mẹ nó sao không đi chết đi!"
Nắm đấm xé gió liên tục nện lên mặt Bạch Tri Kỳ, từng tiếng va chạm nặng nề vang lên, rất nhanh đã nhuốm đầy máu.
Sở Dật hoàn toàn phát điên.
Anh không còn nhìn thấy gì, cũng chẳng nghe thấy gì nữa. Lúc này, anh chỉ muốn cùng Bạch Tri Kỳ đồng quy vu tận!
Nắm đấm giơ cao, nhưng lại khựng giữa không trung.
Anh nhìn người dưới thân mình.
Bạch Tri Kỳ mặt mũi đầy máu, bộ quần áo vốn sạch sẽ đã bị nhuộm đỏ loang lổ.
Gã khép hờ mắt, dường như ngay cả sức mở mắt cũng không còn, chỉ có lồng ngực vẫn phập phồng gấp gáp chứng tỏ gã còn sống.
Cơn đau khiến toàn thân gã run rẩy.
Máu làm mờ tầm nhìn, gã nhìn thấy gương mặt méo mó vì đau đớn của Sở Dật phía trên mình, rồi cảm nhận từng giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống mặt.
Là nước mắt của Sở Dật.
Đôi môi Bạch Tri Kỳ khẽ hé ra. Rất lâu sau, từ cổ họng gã mới bật lên những tiếng nức nở bị đè nén.
Sở Dật nhìn gã, chỉ thấy vô cùng trơ trẽn.
Chính người này đã biến mười năm của anh thành một trò cười, vậy mà lúc này vẫn có thể bày ra bộ dạng của một kẻ bị hại.
Dựa vào cái gì?
"A... anh đừng đánh nữa..."
Sau quầy bar vang lên một giọng nói run rẩy như sắp khóc.
Cô nhân viên trẻ ôm chặt điện thoại, cả người run bần bật, ánh mắt nhìn Sở Dật tràn ngập sợ hãi.
"Nếu... nếu anh còn không dừng tay... tôi... tôi sẽ báo cảnh sát đấy..."
Trong mắt cô, đây là một Alpha đột nhiên phát cuồng giữa nơi công cộng, đánh đập một Omega hoàn toàn không có sức chống trả.
Một vụ bạo lực cực kỳ nghiêm trọng.
Khuôn mặt Sở Dật đầy nước mắt. Anh quay đầu nhìn cô gái nhỏ bị dọa đến hồn bay phách lạc.
Im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh chậm rãi đứng dậy khỏi người Bạch Tri Kỳ.
Cúi đầu nhìn thân ảnh nhếch nhác dưới đất.
Đúng là nực cười.
Sở Dật lê từng bước loạng choạng, rời khỏi quán cà phê.
Ánh nắng buổi chiều chói mắt đến khó chịu.
Bên lề đường, một bóng người cao lớn lặng lẽ đứng đó.
Sở Dật vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy người ấy.
Là Tần Xuyên Từ.
Gương mặt hắn không có biểu cảm gì. Thấy Sở Dật bước ra, hắn lập tức đi về phía anh.
Đến trước mặt Sở Dật, Tần Xuyên Từ nhìn thấy gương mặt nhếch nhác của anh cùng đôi tay còn dính máu.
Hô hấp của hắn khựng lại.
Sau đó, hắn đưa tay lên, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn chưa khô trên má Sở Dật.
"Sao lại thành ra thế này rồi?"
Giọng Tần Xuyên Từ rất khẽ, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
Sở Dật nhìn hắn, nhìn gương mặt bình tĩnh ấy, đột nhiên bật cười.
Anh chụp lấy bàn tay đang lau nước mắt cho mình của Tần Xuyên Từ.
"Chúng ta đi thuê phòng đi."
Động tác của Tần Xuyên Từ khựng lại.
"Em nói gì?"
"Thuê phòng." Sở Dật siết chặt tay hắn. "Chẳng phải anh tìm đến tôi vì chuyện đó sao?"
"Bây giờ tôi muốn làm."
"Sao nào? Chỉ anh được quyền nhắc, còn tôi thì không?"
Tần Xuyên Từ cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình khẽ run lên.
Trong đó không có chút d*c v*ng hay quyến rũ nào.
"Em cần được an ủi thì cứ nói là cần được an ủi, đừng nói như vậy."
Nếu là trước đây, chỉ cần Sở Dật chủ động mời, hắn sẽ rất vui vẻ đồng ý.
Nhưng không phải lúc này.
Hiện giờ, e rằng cả hai đều chẳng còn tâm trạng cho chuyện ấy.
Bàn tay Sở Dật bỗng siết mạnh hơn, nước mắt lại dâng lên.
"Ý anh là sao?"
"Không muốn à? Tại sao?"
"Vì tôi quá mất mặt? Vì tôi..."
Ngay trước khi Sở Dật nói ra thêm những lời tự hạ thấp bản thân-
Tần Xuyên Từ đột nhiên cúi đầu.
Một nụ hôn chặn kín đôi môi cứ không ngừng tự chê bai chính mình của Sở Dật.
Đôi mắt Sở Dật lập tức mở to.
Mùi tuyết mát lạnh của pheromone ập tới như thủy triều, bao trùm lấy anh.
Đau khổ và phẫn nộ như bị cưỡng ép nhấn nút tạm dừng.
Cả thế giới trở nên mơ hồ.
Sự mông lung và ngơ ngẩn nhanh chóng lấp đầy đôi mắt anh.
Cơ thể Sở Dật dần mềm nhũn, bàn tay nắm lấy Tần Xuyên Từ cũng mất hết sức lực, ý thức hoàn toàn chìm vào một khoảng bình yên.
Tần Xuyên Từ dùng một tay ôm lấy cơ thể đang mềm oặt của Sở Dật. Hắn khẽ cúi mắt nhìn gương mặt đã ngủ say trong lòng mình, đôi mắt sâu thẳm như màn đêm.
Vài giây sau, đội trưởng đội vệ sĩ dẫn theo một nhóm người từ phía sau bước nhanh tới.
Tất cả đều nhìn thẳng phía trước, lướt qua Tần Xuyên Từ và Sở Dật, lao thẳng vào quán cà phê.
Vừa đẩy cửa bước vào, họ lập tức đảo mắt quan sát.
Trong quán, ngoài cô nhân viên đang co rúm sau quầy bar, không còn một ai.
Bạch Tri Kỳ... đã biến mất.
Đội trưởng cau chặt mày, nhìn cô nhân viên trẻ đang mặt mày tái mét.
"Vừa rồi ở đây có một Omega mặc áo trắng đúng không?"
Họ đã canh ở bên ngoài rất lâu. Ngoài nhóm khách hoảng hốt chạy ra lúc đầu, chỉ có mỗi Sở Dật bước ra khỏi quán.
Bạch Tri Kỳ hoàn toàn không hề rời đi.
Thế mà giờ người lại không thấy đâu nữa.
Cô nhân viên đã bị chuỗi biến cố liên tiếp dọa đến mức mất hồn, nên biết gì nói nấy.
"V-vừa rồi... có một nhóm người từ phía sau... phía sau xông vào..."
"Họ... họ chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp khiêng người Omega đầy máu kia đi mất!"
Đội trưởng lập tức biến sắc.
"Phía sau?"
Cô nhân viên vội vàng tránh sang một bên.
Cửa sau của quán cà phê vốn là lối dành cho nhân viên ra vào và mang rác, nối với một con hẻm vừa bẩn vừa chật.
Nhưng ngay lúc nãy, một đám người bỗng nhiên từ cánh cửa đó ập vào, không nói một lời, trực tiếp nhấc bổng Omega đầy máu lên rồi mang đi.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh đến mức cô còn chưa kịp phản ứng.