Chương 125 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật bước vào căn hộ.

Sau khi khóa vân tay mở ra, đèn cảm ứng ở cửa cũng sáng lên.

Mọi thứ đều còn mới tinh. Trong nhà không có bất kỳ hành lý nào của anh, vẫn giữ nguyên dáng vẻ của căn hộ mẫu.

Sở Dật rũ mắt, rót cho mình một cốc nước rồi ngửa đầu uống cạn.

Đáy mắt đỏ ngầu.

Anh lấy điện thoại ra, lướt đến số điện thoại đã bị mình chặn từ rất lâu, bỏ chặn rồi lập tức gọi cho Bạch Tri Kỳ hàng chục cuộc liên tiếp.

Nhưng Bạch Tri Kỳ như thể bốc hơi khỏi thế gian, mãi vẫn không bắt máy.

Sau khi mấy chục cuộc gọi đều chìm vào im lặng, vẻ mặt Sở Dật gần như trở nên dữ tợn.

Anh lập tức gọi cho Tôn Miểu.

"Anh Dật?"

"Đi điều tra Bạch Tri Kỳ cho tôi. Xem rốt cuộc cậu ta chết dí ở đâu rồi!"

Đầu dây bên kia, Tôn Miểu bị giọng điệu ấy dọa cho giật mình, nói lắp bắp: "À... Ờ... Được! Em đi điều tra ngay!"

Cuộc gọi kết thúc.

Sở Dật nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đen ngòm, trong đầu không thể khống chế được mà liên tục hiện lên đoạn video kia.

Anh lảo đảo một bước, chống tay lên mặt bàn mới đứng vững được. Trên mặt bàn sáng bóng phản chiếu gương mặt chật vật của chính anh.

Trong ký ức, khuôn mặt luôn mang theo ý cười dịu dàng của Bạch Tri Kỳ dần méo mó, cuối cùng chỉ còn lại một dấu chấm hỏi khổng lồ.

Người có thể quay đoạn video ấy từ góc độ đó... chỉ có duy nhất Bạch Tri Kỳ.

Tại sao?

Tại sao lại quay loại video như vậy?

Tại sao bao nhiêu năm qua gã chưa từng nói với anh?

Và... tại sao Tần Xuyên Từ lại có được nó?

Sở Dật vẫn luôn nghĩ rằng, cho dù Bạch Tri Kỳ phản bội cuộc hôn nhân của họ, thì những gì gã từng giúp đỡ anh cũng không phải là giả.

"..."

Thật sự... không phải giả sao?

Niềm tin của Sở Dật dành cho Bạch Tri Kỳ từ lâu đã gần như cạn kiệt. Chỉ cần một mầm nghi ngờ chui ra khỏi lớp ngụy trang giả dối ấy, mọi hoài nghi liền bùng phát không thể kìm nén.

Sự thật vẫn bị màn sương che phủ, chưa hoàn toàn lộ diện, nhưng dường như anh đã nhìn thấy một góc của nó.

Sở Dật ôm đầu, không dám nghĩ tiếp nữa.

-----------

Cùng lúc đó.

Bạch Tri Kỳ bước ra khỏi phòng thí nghiệm.

Theo bản năng, gã đưa tay xoa nhẹ tuyến thể sau gáy.

Việc trích xuất pheromone thật sự không dễ chịu chút nào.

Một tia u ám thoáng qua đáy mắt rồi nhanh chóng bị gã che giấu. Sau đó gã vào phòng thay đồ thay quần áo.

Khi lấy điện thoại ra xem giờ, gã chợt sững người.

Một loạt thông báo cuộc gọi nhỡ hiện lên.

Người gọi là... Sở Dật.

Mấy chục cuộc.

Sắc mặt Bạch Tri Kỳ khẽ thay đổi.

Từ rất lâu trước đây, Sở Dật đã chặn toàn bộ phương thức liên lạc của gã, từ số điện thoại đến các ứng dụng mạng xã hội đều xóa sạch.

Gã vốn cho rằng, cả đời này Sở Dật sẽ không bao giờ chủ động liên lạc với mình nữa.

Không ngờ vừa liên lạc đã là kiểu "gọi đoạt mạng" như thế.

Ngón tay vuốt nhẹ lên cái tên trên màn hình.

Bạch Tri Kỳ nhìn chằm chằm vào nó một lúc rồi đi ra khỏi khu nghiên cứu, lên chiếc xe đang đỗ bên đường.

Ngồi ở ghế lái, La An thấy gã lên xe thì không nhịn được liếc trộm mấy lần.

Thấy Bạch Tri Kỳ cứ nhìn điện thoại mãi, cậu ta tò mò hỏi: "Tri Kỳ... Em đang xem gì thế?"

Bạch Tri Kỳ liếc cậu ta một cái.

Nhìn gương mặt thanh tú nhưng rụt rè ấy, trong lòng gã chợt dâng lên một trận bực bội.

"Không có gì."

Gã thu hồi ánh mắt.

Nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn nhấn gọi lại.

Điện thoại vừa đổ chuông đã được bắt máy ngay.

Nhanh đến mức chính Bạch Tri Kỳ cũng hơi bất ngờ.

Gã điều chỉnh cảm xúc, dùng giọng điệu ôn hòa quen thuộc nói: "Xin lỗi nhé, lúc nãy em đang làm việc nên không để ý điệ-"

"Cậu đang ở đâu?"

Giọng Sở Dật khàn đặc, trực tiếp cắt ngang lời gã.

Bạch Tri Kỳ ngẩn người.

"Có chuyện gì vậy?"

"Ngày mai gặp nhau đi."

"Gặp nhau?"

Bạch Tri Kỳ khẽ nhíu mày.

Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an khó tả, nhưng nghĩ đến điều gì đó, gã vẫn đồng ý.

"Được thôi. Ở đâu?"

Sở Dật đọc cho gã thời gian và địa điểm.

Không đợi gã nói thêm câu nào, anh liền cúp máy.

-------

Ngày hôm sau.

Phố Nguyệt Hoa, khu đèn đỏ.

Quán cà phê ở góc phố.

Vừa đẩy cửa bước vào, Bạch Tri Kỳ đã nhìn thấy Sở Dật.

Gã khựng lại.

Rồi lấy điện thoại ra xem giờ.

Gã không hề đến muộn, thậm chí còn đến sớm hơn thời gian hẹn mười phút.

Đến mức này... gấp gáp vậy sao?

Bạch Tri Kỳ hít sâu một hơi, cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nhưng đã đến rồi, gã vẫn ép những suy nghĩ hỗn loạn xuống, treo lên nụ cười ôn hòa vô hại thường ngày rồi bước tới.

"Sở Dật."

Gã kéo ghế, ngồi xuống đối diện anh.

Sở Dật không đáp.

Ngay từ lúc Bạch Tri Kỳ bước vào quán, ánh mắt anh đã khóa chặt lấy gã.

Nhìn gương mặt nho nhã luôn mang theo ý cười ấy, trong lòng Sở Dật có quá nhiều điều muốn hỏi.

Nhưng cuối cùng...

Anh vẫn chọn cách đơn giản và thô bạo nhất.

Bạch Tri Kỳ thấy Sở Dật không nói, đang định hỏi thêm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì Sở Dật lấy điện thoại ra.

Không nói thêm một lời, Sở Dật đặt điện thoại lên bàn, mở sáng màn hình rồi đẩy sang trước mặt hắn.

Trên màn hình là khung hình đang tạm dừng của một đoạn video.

Video chưa được phát, nhưng chỉ cần nhìn tấm ảnh tĩnh đó thôi, Bạch Tri Kỳ đã lập tức nhận ra đó là thứ gì.

Sắc mặt gã trong nháy mắt trắng bệch.

Gã nhiều lần cố giữ nụ cười trên môi, nhưng đều thất bại. Lớp mặt nạ dịu dàng từng chút một vỡ vụn, cuối cùng chỉ còn lại vẻ tái nhợt.

Bạch Tri Kỳ nhìn chằm chằm vào ảnh bìa của đoạn video, như thể đang nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

"Cậu quay cái này... để làm gì?"

Cuối cùng Sở Dật cũng lên tiếng.

Bạch Tri Kỳ vẫn còn chìm trong kinh ngạc. Dù Sở Dật đã hỏi, gã vẫn không phản ứng. Phải rất lâu sau hắn mới miễn cưỡng hoàn hồn khỏi cú sốc mà đoạn video mang lại.

Rồi gã ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Sở Dật, đôi môi không ngừng run rẩy.

Gã không trả lời câu hỏi của Sở Dật.

Mà lại hỏi ngược: "Anh... lấy nó từ đâu?"

Thứ này... lẽ ra La An đã giúp gã xử lý sạch sẽ từ lâu rồi!

Vậy tại sao?

Tại sao nó lại rơi vào tay Sở Dật?!

"Không quan trọng." Hô hấp của Sở Dật nặng nề hơn vài phần. "Cậu chỉ cần nói cho tôi biết, cậu quay cái này để làm gì."

Sự im lặng bao trùm.

Bạch Tri Kỳ không thể trả lời.

Gã mím chặt môi, trong đầu sắp xếp vô số lời giải thích, cuối cùng cũng chỉ có thể thốt ra một câu: "...Đó là chuyện từ rất lâu trước rồi."

Chính câu nói ấy đã trở thành tia lửa cuối cùng châm ngòi cho thùng thuốc súng.

Sở Dật trừng mắt nhìn gã.

Anh đã cố hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng kể từ khoảnh khắc Bạch Tri Kỳ xuất hiện, tất cả cảm xúc bị đè nén như thủy triều vỡ đê, từng lớp từng lớp dâng lên.

Mà việc Bạch Tri Kỳ liên tục né tránh câu hỏi của anh càng như đổ thêm dầu vào lửa.

Đôi mắt đỏ ngầu dần phủ một tầng nước.

"Mẹ nó!"

Sở Dật đấm mạnh xuống mặt bàn.

Rầm!

Cốc chén bật nảy lên, cà phê văng tung tóe.

"Mẹ nó tao đang hỏi mày, mày quay cái này để làm gì?!"

Sở Dật gầm lên.

Trong nháy mắt, toàn bộ ánh mắt trong quán cà phê đều đồng loạt hướng về phía họ.

Các vị khách nhìn rõ mặt Sở Dật, ban đầu chỉ tò mò, nhưng rồi ai nấy đều thấy quen mắt. Khi chợt nhớ ra anh là ai, họ lập tức kéo bạn đi cùng, như tránh ôn thần, từng người vội vàng thanh toán rồi rời khỏi quán.

Chỉ trong chốc lát, quán cà phê vốn còn khá đông đúc đã trở nên trống không.

Chỉ còn lại Sở Dật, Bạch Tri Kỳ và một nhân viên phục vụ đang run rẩy núp sau quầy bar.