Chương 124 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Bạch Tri Kỳ cùng đám bạn từng cá cược với nhau: trong vòng ba tháng, liệu gã có thể khiến Sở Dật - "con chó hoang xuất thân từ khu ổ chuột" - hoàn toàn si mê mình hay không.

Khi biết được sự thật ấy, trong lòng Lâm Nặc tràn ngập kh*** c*m trả thù.

Nhìn đi, Sở Dật.

Anh không thích tôi, lại đi thích Bạch Tri Kỳ.

Kết quả thì sao? Trong mắt gã, anh chẳng qua chỉ là một con chó để gã tùy ý đùa giỡn mà thôi!

Cậu ta thậm chí còn mong chờ được nhìn thấy biểu cảm của Sở Dật khi biết chân tướng.

Nhưng tận sâu trong lòng, vẫn có một thứ cảm xúc khác đang quấy phá.

Cậu ta không muốn... không muốn nhìn thấy Sở Dật thật sự vẫy đuôi cầu xin Bạch Tri Kỳ.

Giằng xé giữa đố kỵ và mâu thuẫn, một ý nghĩ độc ác dần hình thành trong đầu hắn.

Chi bằng... đuổi hẳn Sở Dật ra khỏi Thánh Luân.

Thế là, màn kịch "xâm hại" kia được chính cậu ta tự biên tự diễn.

Trong cái gọi là "để Sở Dật xâm hại mình" ấy, rốt cuộc xen lẫn bao nhiêu không cam lòng, bao nhiêu tư tâm... chỉ mình cậu ta biết.

Thế nhưng...

Cậu ta vẫn thua.

Dù đã thành công đuổi Sở Dật khỏi trường Thánh Luân, Bạch Tri Kỳ vẫn thắng vụ cá cược đó.

Chỉ bằng một bát mì cay Mala, gã đã mở ra cánh cửa cuối cùng trong trái tim Sở Dật.

Đồng thời mang về một "chiến lợi phẩm".

Đó là đoạn video ghi lại cảnh Sở Dật vừa ăn malatang vừa khóc.

Năm ấy, đoạn video này gần như lan truyền khắp học viện Thánh Luân, trở thành trò cười của mọi người suốt một thời gian dài.

Trong tài khoản phụ của Lâm Nặc, đương nhiên cũng lưu giữ nó.

Sau khi tốt nghiệp, Lâm Nặc nhanh chóng quên mất Sở Dật, vui chơi vài năm rồi ra nước ngoài du học.

Đoạn video ấy cũng rất lâu rồi chưa từng được mở lại.

Nhưng giờ đây...

Nó đang được phát lại trên điện thoại của Tần Xuyên Từ.

Trong video, gương mặt Sở Dật vẫn còn rất non trẻ.

Những vết thương trên mặt vẫn chưa lành, bầm tím loang lổ, khóe môi cũng bị rách.

Vậy mà vẫn chẳng thể che lấp được đường nét tuấn tú, đủ để người ta tưởng tượng sau này anh sẽ đẹp trai đến nhường nào.

Anh ngồi trước một chiếc bàn thấp cũ kỹ, đầy dầu mỡ.

Trước mặt là một bát mì cay đỏ au.

Hơi nóng bốc lên nghi ngút, làm bóng dáng anh trở nên mờ ảo.

Anh cúi đầu, gần như dùng tư thế nuốt nghẹn, từng miếng từng miếng lớn ăn hết đồ trong bát.

Bờ vai khẽ run lên.

Một giọt...

Hai giọt...

Những giọt nước mắt lớn lặng lẽ rơi xuống liên tiếp.

Hàng mi nhanh chóng bị nước mắt làm ướt, dính bết vào nhau, trông vô cùng chật vật.

Nước mắt nối thành dòng, rơi tõm xuống bát nước dùng đỏ rực, tạo thành từng gợn sóng.

Dường như anh rất muốn nhịn.

Nhưng càng cố nén, tiếng khóc lại càng rõ.

Cuối cùng biến thành những tiếng nấc nghẹn không thể kìm chế.

Tủi thân.

Không cam lòng.

Đau đớn.

Cùng với sự bất lực khi chỉ vì được người khác bố thí một chút ấm áp mà toàn bộ phòng tuyến trong lòng đã hoàn toàn bị sụp đổ...

Tất cả đều tan chảy trong từng tiếng nức nở vụn vỡ ấy.

Trong phòng nghỉ, ngoài tiếng khóc khiến người ta đau lòng phát ra từ đoạn video, mọi thứ đều chìm trong tĩnh lặng.

Giang Phong chỉ cảm thấy toàn thân nổi hết da gà.

Không ổn rồi.

Anh ta lặng lẽ ngẩng mắt, nhìn về phía Tần Xuyên Từ.

Sắc mặt của Tần Xuyên Từ vẫn không hề thay đổi, pheromone cũng không hề tràn ra ngoài.

Nhưng sự dao động mơ hồ ấy khiến chuông cảnh báo trong đầu Giang Phong vang lên inh ỏi.

Enigma là cá thể đặc biệt, pheromone vốn cực kỳ bất ổn, mà thứ này lại gắn chặt với cảm xúc. Nếu lúc này Tần tổng mất khống chế, rơi vào trạng thái bạo phát, thì đối với cả Lộ gia sẽ là một thảm họa.

Giang Phong nuốt khan, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm bước lên nửa bước.

"Tần..."

Mới thốt được một chữ.

Rầm!

Một tiếng động cực lớn vang lên.

Chiếc điện thoại bị ném mạnh ra ngoài, đập thẳng vào cánh cửa gỗ dày.

Giang Phong lập tức nhắm chặt mắt, cứng rắn nuốt hết những lời còn lại vào bụng.

Cả căn phòng chìm trong bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

"Cốc cốc."

Tiếp theo là tiếng tay nắm cửa khẽ xoay.

"Cạch."

Cửa phòng nghỉ được đẩy mở.

Sở Dật bước vào.

"Tiệc hình như kết thúc rồi, khi nào chúng ta..."

Nói được nửa câu, anh bỗng khựng lại.

Ánh mắt đảo quanh căn phòng, đầu tiên nhìn thấy Giang Phong đang lấm tấm mồ hôi trên trán, sau đó là Tần Xuyên Từ ngồi trên sofa.

Bầu không khí rõ ràng không ổn.

"Có chuyện gì vậy?"

Biểu cảm của Giang Phong thay đổi mấy lần.

"Cậu Sở, vừa rồi chúng tôi..."

Chưa nói hết, ánh mắt Sở Dật đã bị chiếc điện thoại cô độc nằm bên cạnh cửa thu hút.

Chỉ liếc một cái anh đã nhận ra đó là điện thoại của Tần Xuyên Từ. Giờ màn hình đã nứt toác, vỏ máy cũng méo mó, nằm thảm hại trên sàn.

Sở Dật nhướng mày.

Ra là đang nổi giận.

Xem ra mình tới không đúng lúc.

Nghĩ vậy, cậu cũng chẳng để tâm, cúi người nhặt chiếc điện thoại lên.

"Đợi đã."

Thấy vậy, sắc mặt Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng thay đổi.

Sở Dật đang giữ nút nguồn, định xem chiếc điện thoại còn cứu được không thì vừa nghe thấy lời Tần Xuyên Từ, còn chưa kịp ngẩng đầu.

Chiếc điện thoại với màn hình nứt vỡ ấy lại ngoan cường sáng lên.

Ngay sau đó, một tràng tiếng nức nở đứt quãng từ loa điện thoại truyền ra, vang lên đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Động tác của Sở Dật cứng đờ.

Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Màn hình tuy đã nứt như mạng nhện, nhưng vẫn mơ hồ nhìn thấy nội dung bên trong.

Sở Dật đứng bất động tại chỗ.

Một bóng người lao nhanh tới trước mặt anh.

Ngay giây tiếp theo, Tần Xuyên Từ đã đứng trước mặt Sở Dật, không nói hai lời giật lấy chiếc điện thoại trong tay anh.

Hắn lập tức tắt máy rồi nhét điện thoại vào túi.

Sở Dật nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, ngẩn người rất lâu. Sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tần Xuyên Từ.

Trong phòng lại chìm vào bầu không khí nặng nề.

Qua rất lâu, lâu đến mức Giang Phong không nhịn được muốn lên tiếng, Sở Dật mới tìm lại được giọng nói của mình.

"Video đó... anh lấy từ đâu?"

Tần Xuyên Từ nhìn vào mắt Sở Dật, vài giây sau lại dời mắt đi, tránh né câu hỏi.

"Về nhà trước thôi."

Nói xong, hắn định đi lướt qua người Sở Dật.

Nhưng Sở Dật không nhúc nhích.

Ngay lúc Tần Xuyên Từ đi ngang qua, anh chợt nắm lấy cánh tay hắn.

Bước chân Tần Xuyên Từ dừng lại.

"Tôi muốn về nhà của mình."

Giọng Sở Dật rất khẽ.

"Được không?"

Tần Xuyên Từ nghiêng mắt nhìn anh thật sâu.

Rất lâu sau.

"...Được."

Bàn tay đang nắm cánh tay hắn của Sở Dật siết chặt hơn.

Anh mím môi, đưa ra thêm một yêu cầu.

"Đừng tìm Bạch Tri Kỳ."

"Để tôi tự giải quyết."

"...Được không?"

Lần này, Tần Xuyên Từ im lặng.

Im lặng rất lâu, rất lâu.

Sở Dật lại hỏi thêm một lần nữa.

"Được không?"

Môi Tần Xuyên Từ khẽ mấp máy.

Cuối cùng, hắn chậm rãi thốt ra một chữ.

"...Được."

Đêm đó, Tần Xuyên Từ đưa Sở Dật về "nhà riêng" của anh.

Căn hộ lớn mà Sở Dật mua xong rồi bỏ không bấy lâu cuối cùng cũng đón chủ nhân trở về.

Xe dừng dưới tòa nhà.

Tần Xuyên Từ không xuống xe, chỉ ngồi trong xe, xuyên qua cửa kính nhìn bóng dáng Sở Dật lên lầu, đến khi không còn thấy nữa mới thu hồi ánh mắt.

Khuôn mặt chìm trong bóng tối.

Sau khi nhịn suốt cả quãng đường, cuối cùng Tần Xuyên Từ cũng cất tiếng hỏi.

"Không phải cậu từng nói..."

"...cậu ta là người tốt sao?"

Giang Phong cúi đầu, vẻ mặt đầy đau khổ.

"...Là lỗi của tôi, Tần tổng."

Vào lúc này, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.

Anh ta không còn tư cách để giải thích, chỉ có thể nhận lỗi.

Tần Xuyên Từ không nói thêm gì.

Hắn lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại đã tan nát, đầu ngón tay khẽ v**t v* những vết nứt trên màn hình.

Lần đầu tiên trong đời...

Hắn cảm thấy mình nên đặt mật khẩu cho điện thoại.