Chương 117 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật cũng nhận ra câu nói vừa rồi của mình có hơi không thích hợp, khẽ nhíu mày, dứt khoát lười đoán tiếp.

"Rốt cuộc là đến làm gì?"

Tần Xuyên Từ nhìn bộ dạng đó của anh, cuối cùng cũng không vòng vo nữa.

Hắn tựa người ra sau ghế.

"Mấy hôm trước, Lộ gia tìm lại được cô thiên kim ruột thật sự."

Hắn ngừng một chút, ánh mắt dừng trên gương mặt Sở Dật, cẩn thận quan sát phản ứng của anh.

"Buổi tiệc tối nay là để Lộ gia chính thức giới thiệu thân phận của vị thiên kim thật này với toàn bộ giới thượng lưu ở Đế Đô."

Vừa dứt lời, Sở Dật liền sững người.

Thiên kim thật?

Như nhớ ra điều gì, anh lại hỏi:"Vậy... còn Lộ Tranh Vy thì sao?"

"Là giả."

Tần Xuyên Từ chỉ đáp gọn hai chữ.

"Mẹ ruột của cô ấy năm đó sinh cùng ngày, cùng bệnh viện với phu nhân nhà họ Lộ."

"Do nhân viên y tế sơ suất nên đã bế nhầm con."

Sở Dật im lặng.

Trong đầu anh bất giác hiện lên gương mặt tươi tắn, luôn nở nụ cười rạng rỡ của Lộ Tranh Vy.

Anh khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi vẫn hỏi: "Vậy sau này... Lộ Tranh Vy sẽ thế nào?"

Tần Xuyên Từ dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn anh.

"Em cũng quan tâm cô bé Lộ gia quá đấy."

Nghe vậy, Sở Dật liếc hắn một cái. Lần này anh cũng không phủ nhận.

"Cũng được. Là một cô gái khá tốt."

Tần Xuyên Từ bật ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý.

Một lúc sau hắn mới chậm rãi nói: "Yên tâm đi. Lộ gia đã nuôi Lộ Tranh Vy hơn mười năm, cưng chiều cô ấy hết mực. Không thể vì chuyện này mà thật sự đuổi cô ấy đi được."

"Ngược lại, người vừa được tìm về kia mới là người ở trong hoàn cảnh khó xử."

Dù huyết thống là thật.

Nhưng khoảng cách và sự xa lạ của mười tám năm...

Đâu phải dễ dàng bù đắp được.

Nghe vậy, Sở Dật lại nhìn Tần Xuyên Từ một cái. Thấy hắn đã thu hồi ánh mắt, nhắm mắt nghỉ ngơi, anh cũng không nói thêm gì nữa.

Chiếc xe chạy rất êm.

Không bao lâu sau đã tiến vào một biệt thự rực rỡ ánh đèn.

Đã đến Lộ gia.

Bất kể tình hình thật sự bên trong Lộ gia ra sao, ít nhất nhìn bề ngoài, buổi tiệc này được tổ chức vô cùng long trọng.

Cả khu trang viên được trang hoàng lộng lẫy như trong mộng.

So với tiệc sinh nhật lần trước của Lộ Tranh Vy còn hoành tráng hơn nhiều.

Sở Dật theo Tần Xuyên Từ xuống xe rồi bước vào biệt thự, ánh mắt đảo một vòng giữa đám đông.

Anh không nhìn thấy bóng dáng Lộ Tranh Vy.

Thế nhưng...

Anh lại phát hiện có người đang nhìn chằm chằm mình.

Trong lòng Sở Dật chợt căng thẳng.

Anh lập tức nhớ đến những lời đồn giữa mình và Tần Xuyên Từ ở bên ngoài, theo bản năng quay sang nhìn người đứng cạnh.

Đầu ngón tay vô thức khẽ miết vào nhau.

Sở Dật mím chặt môi.

Anh lặng lẽ dịch sang bên cạnh một bước nhỏ, cố gắng kéo giãn khoảng cách với Tần Xuyên Từ.

Nhưng đúng lúc anh vừa lùi được vài phân, một bàn tay bỗng vươn tới nắm lấy cánh tay anh.

Chưa kịp ngẩng đầu, giọng của Tần Xuyên Từ đã vang lên: "Làm gì vậy? Từ Mãng đang chào em kìa, đừng có làm ngơ người ta."

Nghe vậy, Sở Dật khựng lại.

Theo bản năng, anh nhìn về phía trước.

Quả nhiên, giữa đám đông cách đó không xa, anh nhìn thấy Từ Mãng.

Từ Mãng đang nâng ly rượu ra hiệu với anh, bên cạnh còn có Hà Tương Thần với nụ cười toe toét quen thuộc.

Sở Dật khẽ hít vào một hơi, lập tức gỡ tay Tần Xuyên Từ ra, tiện tay lấy một ly rượu vang từ khay của người phục vụ rồi bước nhanh về phía hai người.

Tần Xuyên Từ bị bỏ lại tại chỗ.

Nhìn dáng vẻ Sở Dật như đang vội vàng chạy trốn, hắn khẽ nhướng mày.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Sau đó, hắn hờ hững quét mắt nhìn những người đang âm thầm dõi theo mình xung quanh.

Chỉ cần là người bị ánh mắt hắn lướt qua đều giật mình trong lòng, lập tức lảng tránh ánh nhìn, nâng ly rượu lên, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thu hồi ánh mắt, Tần Xuyên Từ cũng cầm lấy một ly rượu, thong thả bước theo.

Sở Dật đi tới trước mặt Từ Mãng và Hà Tương Thần, lên tiếng chào rồi nâng ly, trên mặt lộ ra nụ cười chân thành.

"Hà tổng, anh."

"Thằng nhóc này!"

Vừa thấy Sở Dật, Từ Mãng lập tức đưa tay bóp từ vai xuống cánh tay anh một lượt.

Liếc thấy ly rượu trên tay Sở Dật, anh ta chợt nhớ ra chuyện gì đó, liền dặn dò: "Hôm nay mày uống ít thôi đấy. Lần trước uống đến mức mất sạch ký ức, còn để ông chủ Tần tự mình đưa về. Mất mặt chết đi được."

Nụ cười trên mặt Sở Dật cứng lại.

Anh chỉ biết bất đắc dĩ giải thích: "Anh à, ly này nồng độ không cao."

"Xùy, cao hay không thì mặc kệ! Tóm lại là uống ít thôi."

Bên cạnh, Hà Tương Thần hứng thú nhìn Sở Dật, cũng nâng ly cụng với anh một cái.

"Sở Dật, đúng là lâu rồi không gặp. Bộ dạng bây giờ của cậu, suýt nữa thì tôi không nhận ra."

Nghe Hà Tương Thần nói vậy, Từ Mãng như lúc này mới để ý, quay đầu nhìn Sở Dật từ trên xuống dưới thật kỹ.

Vừa nhìn, mắt hắn lập tức sáng rực. "Chà!"

Từ Mãng xuýt xoa đầy kinh ngạc.

"Tiểu Dật, hôm nay mày ăn diện được đấy! Trông cứ như biến thành người khác luôn!"

Bộ vest đỏ rượu vang trên người Sở Dật càng tôn lên vóc dáng cao ráo, cân đối vốn đã nổi bật của anh.

Làn da trắng lạnh dưới sắc màu lộng lẫy ấy gần như trong suốt. Vẻ ngông nghênh, bụi bặm thường ngày của một tên đầu đường xó chợ đã bị lấn át, thay vào đó là khí chất cao quý đầy cuốn hút, như thể được mài giũa cẩn thận.

Ngay từ đầu, Từ Mãng đã biết Sở Dật có ngoại hình rất đẹp.

Chỉ là Sở Dật vốn chẳng thích chưng diện. Thỉnh thoảng có ăn mặc tử tế thì cũng chỉ một kiểu duy nhất: một bộ vest đen, vuốt tóc qua loa vài cái, chẳng khác gì nhân vật game chỉ có đúng một bộ skin mặc định.

Từ Mãng lại chẳng hiểu gì về thời trang, ngoài biết khen thì vẫn chỉ biết khen.

Nhưng hôm nay nhìn lại...

Đám minh tinh gì đó đều chẳng là cái thá gì.

Vẫn là em trai hắn ngầu nhất!

Thế nhưng rất nhanh sau đó, hắn lại nhận ra có điều gì đó không đúng. Từ Mãng nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Ơ... khoan đã. Chẳng phải mày làm vệ sĩ cho ông chủ Tần sao? Sao hôm nay lại ăn mặc thế này?"

Từ đầu đến chân, Sở Dật đều toát lên hai chữ 'cao quý', nhìn kiểu gì cũng không giống dáng vẻ của một vệ sĩ đi làm.

Chỉ một câu hỏi ấy đã khiến Sở Dật đứng hình ngay tại chỗ.

Xem ra... đến tận bây giờ anh Mãng vẫn chưa biết chuyện.

Sở Dật vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không biết nên giải thích thế nào.

Đúng lúc anh im lặng được vài giây, một giọng nói vang lên.

"Tôi bảo em ấy mặc đồ thường đến."

Tần Xuyên Từ đã đi tới phía sau bọn họ. Trên môi hắn vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, vô cùng tự nhiên tiếp lời.

Vừa thấy là Tần Xuyên Từ, Từ Mãng lập tức cất tiếng: "Ông chủ Tần."

Thực ra hắn và Hà Tương Thần đã khá thân quen, nhưng với Tần Xuyên Từ thì vẫn còn khá xa lạ.

Tần Xuyên Từ khẽ gật đầu xem như đáp lại.

Hà Tương Thần thì lại bày ra vẻ mặt xem kịch vui. Y lắc nhẹ ly rượu trong tay, giọng đầy ý trêu chọc: "Ôi chao, làm vệ sĩ cho cậu đúng là sướng thật đấy. Được ăn mặc bảnh bao thế này, còn mặc đồ thường tới dự tiệc chơi nữa."

"Tần tổng đúng là có tình có nghĩa."

Tần Xuyên Từ vẫn bình thản như không, trực tiếp coi như không nghe thấy lời Hà Tương Thần, ánh mắt lướt khắp sảnh tiệc.

"Khách gần như đến đủ rồi, sao còn chưa bắt đầu?"

Hà Tương Thần nhún vai.

"Chắc đang ở hậu trường thống nhất lời thoại đấy. Dù sao cũng là thiên kim thật mới được tìm về mà. Lỡ đứng trước mặt bao nhiêu người lại xảy ra sơ suất gì thì mất mặt to."