Khi mọi chuyện kết thúc thì đã là nửa đêm.
Tần Xuyên Từ dựa nửa người vào đầu giường, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng ngủ.
Hắn nghiêng đầu nhìn gương mặt đang ngủ say của Sở Dật, hàng mày khẽ trầm xuống.
Thật ra, hắn vẫn luôn chờ.
Chờ Sở Dật hỏi về câu nói "kết hôn" mà hắn đã buột miệng nói trên bàn ăn.
Nhưng từ đầu đến cuối, anh không hỏi lấy một câu.
Có lẽ là vì anh vốn chẳng hề coi đó là thật.
Trong đáy mắt Tần Xuyên Từ thoáng qua một tia cảm xúc khác thường.
Câu nói ấy...
Hắn không hề nói cho vui.
Hắn thật sự cảm thấy mình nên kết hôn rồi.
Điều đó không liên quan đến tình yêu, chỉ đơn giản là vì thời điểm đã đến.
Hắn cần một "Tần phu nhân" cùng mình xuất hiện trước công chúng, xây dựng hình tượng gia đình hạnh phúc, qua đó tiếp tục cải thiện hình ảnh của tập đoàn Tần thị trong mắt công chúng.
Ban đầu, người hắn chọn là Bạch Tri Kỳ.
Omega ấy có ngoại hình nổi bật, tính tình dịu dàng ngoan ngoãn, diễn xuất lại rất tốt, quan trọng hơn là pheromone cũng có độ tương thích khá cao với hắn.
Nếu chỉ xét trên phương diện "bình hoa", Bạch Tri Kỳ đúng là một đáp án không tệ.
Nhưng từ khi Sở Dật xuất hiện, Bạch Tri Kỳ tự nhiên bị gạch khỏi danh sách lựa chọn.
Còn Sở Dật...
Lúc đầu, Tần Xuyên Từ chưa từng cân nhắc.
Đúng như người mẹ kế kia đã nói, cưới một Alpha làm vợ, trong mắt công chúng tuyệt đối không phải một đáp án hoàn hảo.
Thế nhưng, càng ở cạnh lâu, hắn càng cảm thấy Alpha cũng chẳng phải không được.
Sở Dật thật sự rất tốt.
Đến tầm vóc của Tần gia, sản nghiệp đã trải khắp thế giới, sức ảnh hưởng đối với cuộc sống người dân Liên bang len lỏi vào mọi mặt. Cái gọi là dư luận, vốn chẳng thể tạo nên bất kỳ ảnh hưởng thực chất nào đối với tập đoàn Tần thị.
Đáp án của hắn...
Không nhất thiết phải viết cho thiên hạ xem.
Viết cho chính mình, làm hài lòng chính mình, cũng chẳng có gì không tốt.
Chỉ tiếc...
Sở Dật không hỏi.
Vậy nên hắn cũng không cần nói thêm.
Tần Xuyên Từ khẽ cụp mắt, thu lại mọi suy nghĩ. Hắn cúi người kéo chăn lên giúp Sở Dật, che kín bờ vai và tấm lưng đầy những dấu vết, rồi cũng nằm xuống.
Một đêm không mộng.
-----------
Sáng hôm sau, khi Sở Dật tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm.
Anh nhíu mày, chậm rãi mở mắt, chỉ cảm thấy hốc mắt vừa đau vừa rát.
Theo phản xạ, anh đưa tay dụi mắt, nhưng càng dụi lại càng đau, ký ức của đêm qua cũng theo đó ùa về.
Hít sâu một hơi, anh quay đầu nhìn Tần Xuyên Từ vẫn còn ngủ say bên cạnh, sắc mặt liên tục thay đổi.
Đêm qua...
Anh thật sự quá thảm.
Giờ nhìn khuôn mặt đang ngủ bình yên ấy, nắm tay anh bất giác siết chặt.
Lần đầu với Tần Xuyên Từ, anh bị cảm xúc cuốn đi nên không cảm nhận rõ ràng lắm.
Nhưng tối qua...
Ý thức của anh hoàn toàn tỉnh táo.
Anh nhìn thấy từng hành động của Tần Xuyên Từ, nghe rõ từng lời thì thầm của hắn.
Và rồi anh nhận ra một sự thật vô cùng sâu sắc.
Có lẽ...
Mình đã gặp phải một tên b**n th** rồi.
Người đàn ông này, bề ngoài thì lịch thiệp, cao quý, phong độ, nhưng bên trong lại... phức tạp đến mức khiến người ta sởn tóc gáy.
Chỉ cần nhớ lại những chi tiết xảy ra tối qua, trước mắt Sở Dật đã tối sầm.
Muôn vàn cảm xúc cuộn trào trong lòng, cuối cùng chỉ đọng lại thành một câu.
May mà mình là Alpha!
Sắc mặt Sở Dật cực kỳ khó coi.
Anh chống người ngồi dậy, cử động hết sức nhẹ nhàng để không đánh thức Tần Xuyên Từ.
Mặc quần áo thật nhanh xong, anh cứ thế chân trần chạy khỏi phòng ngủ chính, trở về ký túc xá.
Trong ký túc xá.
Chu Ngũ vẫn còn ngủ.
Tiếng mở cửa làm cậu giật mình tỉnh giấc.
Nheo mắt nhìn lên, thấy Sở Dật trở về, cậu đang định lên tiếng chào thì phát hiện anh như chẳng nhìn thấy mình, lao thẳng vào phòng tắm.
Chẳng bao lâu sau, bên trong đã vang lên tiếng nước chảy.
Mới sáng sớm đã về rồi đi tắm?
Đầu óc Chu Ngũ còn mơ màng, nghĩ mãi không hiểu nổi, cuối cùng lại ngã vật xuống giường tiếp tục ngủ.
Trong phòng tắm.
Sở Dật đứng dưới vòi sen, để dòng nước xối lên cơ thể.
Thực ra người anh rất sạch. Có lẽ tối qua Tần Xuyên Từ đã dọn dẹp giúp rồi.
Nhưng chỉ cần nhớ đến những chuyện Tần Xuyên Từ đã làm với mình, những hành động ấy...
Sở Dật cảm thấy mình sắp phát điên.
Trong lúc suy nghĩ, những cảm giác kia dường như lại hiện lên rõ mồn một. Sắc mặt anh tối sầm, lắc mạnh đầu.
Dừng lại! Đừng nghĩ nữa!
Anh ép bản thân không tiếp tục nhớ đến, định tắm thật nhanh rồi đi ra ngoài. Thế nhưng ngay lúc cúi đầu kỳ cọ cơ thể, động tác của anh bỗng khựng lại.
Anh nhìn thấy một thứ, đồng tử Sở Dật co rút dữ dội.
Tam quan vỡ nát
----------
Đến trưa, sau khi dùng bữa xong, cha Tần, mẹ Tần và Tần Nguyên rời khỏi trang viên.
Bọn họ vốn cũng biết mình không được chào đón. Sau khi bị Tần Xuyên Từ mỉa mai một trận, họ không dám tiếp tục chọc giận hắn nữa, chỉ đành nhân lúc tuyết ngừng rơi mà lặng lẽ rời đi trong bộ dạng chật vật.
Sau khi tắm xong, Sở Dật nằm ngủ thêm một giấc ngắn trên giường trong ký túc xá.
Đến khi thay quần áo, chuẩn bị bắt đầu ca làm việc thì người của Tần gia đã đi hết, ngay cả Tần Xuyên Từ cũng đã đến công ty.
Điều này khiến Sở Dật âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, anh lại không nhịn được mà chửi rủa bản năng đáng ghét của một Alpha.
Chỉ vì trong đầu vô tình thoáng hiện vài hình ảnh mà cơ thể đã tự động phản ứng.
Đối phương thậm chí còn chẳng phải Omega!
Nghĩ đến đây, sắc mặt Sở Dật lại tối sầm thêm mấy phần.
---------
Chu Ngũ đi tuần cùng anh.
Trong lúc đi cạnh nhau, cậu lén nhìn Sở Dật, ánh mắt vô thức dừng ở gáy anh.
Nơi đó bị vài sợi tóc lòa xòa che khuất, lờ mờ để lộ một góc của miếng dán che tuyến sau gáy màu da.
Ờm...
Biểu cảm Chu Ngũ trở nên hơi kỳ quái.
Cậu có nên nói với Sở Dật không nhỉ... Miếng dán này hình như hơi nhỏ rồi.
Nó... che không hết dấu vết.
Khác với dấu răng, những thứ lộ ra bên ngoài đều là những vệt đỏ mập mờ, rất dễ khiến người ta liên tưởng.
Miếng dán che được một nửa, để hở một nửa.
Nửa kín nửa hở như vậy lại càng khiến người khác vừa nhìn đã biết Sở Dật đang dán miếng che sau gáy, còn thu hút ánh nhìn hơn cả việc để lộ hoàn toàn.
Đúng lúc Chu Ngũ còn đang phân vân thì Sở Dật bỗng quay đầu lại, ánh mắt rơi thẳng lên mặt cậu.
Chu Ngũ giật mình.
Lúc này cậu mới nhận ra mình đã nhìn chằm chằm vào gáy người ta quá lâu.
Cậu vội ho khan hai tiếng, dời mắt đi, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sở Dật vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Nếu là trước đây, có Alpha nào dám nhìn chằm chằm vào gáy anh như vậy, anh chắc chắn sẽ nổi nóng ngay tại chỗ, cho rằng gặp phải kẻ b**n th** rồi tiện tay dạy dỗ đối phương một trận.
Nhưng bây giờ...
Tình cảnh đã khác.
Chu Ngũ tuyệt đối không thể có ý đồ gì với anh.
Sở Dật bình tĩnh lên tiếng, giọng điệu không nghe ra cảm xúc.
"Miếng dán sau gáy có vấn đề gì à?"
Chu Ngũ khựng người, ngước lên bắt gặp ánh mắt của anh, cười gượng.
Vốn còn đang do dự, nhưng nếu đã bị phát hiện thì cũng chẳng cần giả vờ nữa.
Cậu ghé sát lại gần Sở Dật, hạ thấp giọng.
"Ừm... nó hơi nhỏ, không che hết."
Biểu cảm Sở Dật vẫn không thay đổi.
Anh bình tĩnh gật đầu.
Chỉ có vành tai là đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Không phải vì ngại ngùng mà là vì xấu hổ.
Dù anh đã đoán trước chuyện này, cũng tự cho rằng mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng khi thật sự bị Chu Ngũ nói thẳng ra...
Anh vẫn thấy mất mặt vô cùng.