Chương 112 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tần Nguyên khẽ kêu lên một tiếng, nhìn mớ hỗn độn dưới chân rồi áy náy nói với mọi người: "Xin lỗi, con lỡ tay làm đổ."

Mẹ Tần lập tức lo lắng hỏi: "Tiểu Nguyên, con không sao chứ? Có bị thương không?"

Tần Nguyên lắc đầu.

Mẹ Tần quay sang người hầu: "Mau dọn đi, mọi người cẩn thận một chút, đừng để mảnh sứ cứa vào chân!"

Hai người hầu vội vàng bước tới, nhanh nhẹn thu dọn sạch toàn bộ mảnh vỡ, lau sạch nền nhà rồi lặng lẽ lui xuống.

Một sự cố nhỏ như vậy, vô thanh vô tức che lấp luôn chủ đề chấn động vừa rồi.

Câu đề nghị kinh người của Tần Xuyên Từ...

Cứ như chưa từng được nói ra.

Sở Dật nhìn về phía hắn.

Hắn đã cúi đầu xuống, bình thản tiếp tục dùng bữa, như thể người vừa nói muốn kết hôn ban nãy hoàn toàn không phải là mình.

Thấy vậy, Sở Dật cũng chậm rãi dời mắt.

Hù chết người.

Bữa cơm này tuy liên tục xảy ra sóng gió, nhưng đến lúc kết thúc lại yên ổn đến lạ.

Cha Tần từ đầu đến cuối đều sa sầm mặt, không nói thêm một lời.

Mẹ Tần cũng khôi phục dáng vẻ dịu dàng thường ngày, chỉ là nụ cười trông thế nào cũng gượng gạo.

Sau bữa tối, vì bên ngoài tuyết rơi rất lớn nên cha Tần và mọi người ở lại biệt thự chính.

Sở Dật thì theo Tần Xuyên Từ trở về phòng ngủ chính.

Đứng giữa căn phòng, nhìn Tần Xuyên Từ chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, anh bất giác nhíu mày.

Vừa rồi anh theo bản năng đi theo hắn lên đây, đến lúc này mới chợt nhận ra sau đó là đến bước đi ngủ.

Tự mình chui vào phòng ngủ của hắn luôn rồi...

"Lúc trước... chẳng phải anh mới hấp thu pheromone sao? Giờ vẫn còn cần nữa à?"

Động tác vén chăn của Tần Xuyên Từ khựng lại.

Bị mấy người nhà họ Tần làm cho bực bội cả buổi, nói thật, tối nay hắn vốn chẳng có suy nghĩ gì đặc biệt.

Nhưng...

Được Sở Dật nhắc như vậy, hắn ngược lại bắt đầu thấy rục rịch.

Đúng vậy.

Nghĩ kỹ thì, hai người đã duy trì kiểu "quan hệ" này lâu như thế, nhưng xét theo đúng nghĩa... Họ mới chỉ đi đến bước cuối cùng đúng một lần.

Một "kim chủ" như hắn nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lý. Nghĩ đến đây, Tần Xuyên Từ quay người lại.

Ánh mắt nhìn Sở Dật dần trở nên nguy hiểm.

Dưới ánh đèn, trong đôi mắt vốn lạnh nhạt ấy dường như có những tia sáng âm thầm lưu chuyển.

Còn Sở Dật thì chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Ánh mắt của Tần Xuyên Từ từ ánh mắt của một con người... Biến thành ánh mắt của một con thú săn mồi.

Lông tóc toàn thân anh lập tức dựng đứng. Chỉ trong nháy mắt, anh đã hiểu được hắn đang nghĩ gì.

Nhìn Tần Xuyên Từ từng bước từng bước tiến về phía mình.

Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet, hắn chậm rãi giơ tay lên. Đầu ngón tay khẽ nắm lấy một góc vạt áo ngủ, thong thả v**t v* trên lớp vải mềm mịn.

Động tác tao nhã vô cùng.

Thế nhưng áp lực đè lên Sở Dật lại tăng lên gấp bội.

"Anh định làm gì?"

Tần Xuyên Từ cong môi cười, ánh mắt khóa chặt trên gương mặt anh.

Pheromone của Sở Dật khẽ xao động, phản ánh sự căng thẳng của chính bản thân anh. Tần Xuyên Từ cảm nhận rõ ràng tất cả, nhưng hắn không hề vội vàng. Chỉ nhìn anh, rồi nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: "Cởi đi."

Sở Dật mím môi.

"Người nhà anh..."

"Họ không có tư cách ảnh hưởng đến cách tôi làm việc." Tần Xuyên Từ cắt ngang, giọng mang theo chút trêu chọc. "Đừng kiếm cớ nữa."

"Cởi đi. Lúc đó em đã đồng ý rồi."

Sắc mặt Sở Dật khẽ đổi.

"Tôi có à?"

Tôi đồng ý khi nào chứ?

Từ lúc nào?

Không có bằng chứng thì đừng có vu oan được không?

Tần Xuyên Từ khẽ cười.

Hắn hoàn toàn không để tâm đến sự phản kháng vô ích của anh.

Một luồng hương tuyết chậm rãi lan ra. Nó như những đầu ngón tay vô hình đang ve vuốt, nhẹ nhàng lướt qua sau gáy Sở Dật.

Nơi đó vẫn còn lưu lại dấu cắn đánh dấu của lần trước.

Sự quấy nhiễu của pheromone khiến cơ thể Sở Dật lập tức căng cứng, đôi mày cũng vô thức nhíu lại.

Rõ ràng tên họ Tần này đã quyết tâm rồi!

Anh không lập tức hành động, đầu óc quay cuồng với tốc độ cao, cố tìm một con đường thoát thân.

Thấy anh như vậy, Tần Xuyên Từ cũng không ép, chỉ mỉm cười.

Ngay sau đó, hắn chậm rãi giơ tay lên.

Đầu ngón tay đặt lên chiếc cúc đầu tiên trên bộ đồ ngủ của Sở Dật.

Chiếc cúc được mở ra rất dễ dàng. Vạt áo khẽ tách sang hai bên, để lộ một khoảng da trắng ngần.

Sở Dật lập tức thấy không ổn!

Anh vội đưa tay giữ chặt cổ áo, lùi về sau một bước.

"Để tôi tự làm."

Nhưng Tần Xuyên Từ hoàn toàn không có ý định nghe theo.

Hắn tiến thêm một bước, một lần nữa rút ngắn khoảng cách giữa hai người đến mức không còn khe hở.

"Lúc nãy bảo em cởi, em không chịu."

"Bây giờ... không còn cơ hội nữa."

Vừa nói, hắn vừa đưa tay về phía Sở Dật.

Lần này Sở Dật thật sự sốt ruột.

"Tôi đã bảo để tôi tự làm mà!"

Khóe mắt Tần Xuyên Từ khẽ nhấc lên.

"Đừng động."

Làn hương tuyết càng lan rộng, bao trùm lấy Sở Dật.

Động tác của anh lập tức cứng đờ.

Anh không muốn trong lúc mất ý thức mà bị người khác làm như vậy, nên chỉ đành đứng yên, ánh mắt đầy bực bội nhìn Tần Xuyên Từ.

Lại nữa!

Đón lấy ánh mắt giận dữ ấy, Tần Xuyên Từ chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt.

Thấy Sở Dật không còn lùi bước hay né tránh nữa, hắn cũng không để pheromone tiến thêm.

Có những chuyện...

Nhất định phải trong trạng thái tỉnh táo, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, mới thú vị.

Chiếc cúc thứ hai được cởi.

Rồi đến chiếc thứ ba.

Động tác của Tần Xuyên Từ rất chậm.

Cơn giận của Sở Dật, dưới sự chậm rãi ấy, từng chút một bị bào mòn, cuối cùng biến thành cảm giác ngượng ngùng và xấu hổ.

Anh quay mặt đi, không nhìn Tần Xuyên Từ nữa, cố dùng cách đó để giảm bớt sự bối rối.

Nhưng anh nhanh chóng phát hiện...

Tên này c** đ* chẳng đứng đắn tí nào.

Mỗi lần đầu ngón tay cởi cúc áo, đều như vô tình lướt qua làn da anh, mang theo cảm giác mát lạnh, khơi lên từng đợt ngứa ngáy khó chịu.

Cảm giác ấy từ da thịt lan thẳng vào tim, khiến anh bứt rứt đến phát điên.

Cuối cùng Sở Dật không chịu nổi nữa.

"Cởi cái áo thôi mà sao chậm chạp thế? Phiền chết đi được!"

Nói xong, anh lập tức nắm lấy vạt áo ngủ, định tự mình mạnh tay kéo phăng nó xuống.

Nhưng ngay khi tay anh vừa nắm lấy mép áo...

Cổ tay đã bị Tần Xuyên Từ siết chặt.

Nụ cười nơi khóe môi hắn biến mất sạch.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào gương mặt Sở Dật.

"Để tôi."

"Đừng động."

Sở Dật cứng người đứng nguyên tại chỗ.

Sự bực bội mãnh liệt bao trùm lấy anh, nhưng anh chẳng thể làm gì.

Tần Xuyên Từ giống như đang mở một món quà mà hắn đã mong chờ từ rất lâu.

Áo ngủ...

Quần...

Từng món quần áo đều được hắn kiên nhẫn một cách kỳ lạ, chậm rãi cởi xuống từng chút một.

Dưới nhịp điệu chậm chạp ấy, mọi cảm giác đều bị phóng đại vô hạn cùng với áp lực.

Sở Dật cảm thấy mỗi tấc da lộ ra trong không khí đều trở nên nhạy cảm đến đáng sợ.

Như thể có vô số con côn trùng bé xíu đang bò qua bò lại trên người anh.

Anh nghiến chặt răng.

Rõ ràng Tần Xuyên Từ còn chưa làm gì, vậy mà khóe mắt anh đã đỏ hoe, rịn ra một tầng nước.

Cho đến khi lớp che chắn cuối cùng cũng biến mất. Không khí và ga giường bao bọc lấy cơ thể.

Mọi thứ thật sự bắt đầu.

Thế nhưng thần kinh căng như dây đàn của Sở Dật lại kỳ lạ thả lỏng.

Anh thậm chí còn có một ảo giác...

Rằng cuối cùng cũng được giải thoát.

Nhưng khi màn đêm dần buông sâu hơn,

Sở Dật rất nhanh đã hiểu ra...

Hơi thở nhẹ nhõm ấy của mình... thả ra quá sớm rồi.