Chương 109 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật vừa bước vào đã nhìn thấy Tần Nguyên đang ngồi trên sofa phòng khách.

Bên cạnh cậu ta là một người đàn ông và một người phụ nữ. Chắc hẳn đó là cha của Tần Xuyên Từ và... mẹ kế của hắn.

Tần Nguyên cũng nhìn thấy hai người. Ánh mắt cậu ta lướt qua Sở Dật trong chốc lát, rồi mỉm cười với anh.

Sau đó quay sang nói: "Ba, mẹ, anh con về rồi."

Người phụ nữ được chăm sóc rất kỹ đứng dậy, dịu dàng gọi: "Xuyên Từ."

"Vâng."

Cha Tần cũng đưa mắt nhìn Tần Xuyên Từ.

Gương mặt ông có vài phần giống hắn, chỉ là lúc này vô cùng nghiêm nghị.

"Hôm nay chẳng phải con không đến công ty sao? Sao giờ này mới về?"

Tần Xuyên Từ nhìn cha mình, giọng điệu bình thản, không gợn sóng.

"Nói chuyện chính đi."

Sắc mặt cha Tần lập tức trầm xuống. Ông dường như muốn nổi giận, nhưng lại cố nhịn, đổi sang chuyện khác.

"Lần trước gọi con về ăn cơm, tại sao con không về?"

"Vì con không muốn."

Vừa nói, hắn vừa cởi chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh, đưa cho người giúp việc bên cạnh rồi bước lên lầu.

"Người hơi lạnh, con đi tắm trước."

"Mọi người cứ tự nhiên."

Nói xong, hắn khựng lại, ánh mắt dừng trên người Sở Dật đang đứng ở cửa.

"Đứng đó làm gì? Đi lên với tôi."

Nhưng còn chưa đợi Sở Dật trả lời, cha Tần đã nổi giận.

Ông trừng mắt nhìn Sở Dật, ánh mắt sắc bén đánh giá anh từ đầu đến chân như thể đang nhìn một thứ chẳng ra gì.

Ngay sau đó, ông quát Tần Xuyên Từ: "Bên ngoài đồn con tìm một Alpha, ta còn không tin. Không ngờ hôm nay tận mắt nhìn thấy lại là thật! Tần Xuyên Từ, con điên rồi phải không?!"

Tiếng quát vang vọng khắp phòng khách, chấn động đến mức khiến màng nhĩ người ta cũng đau nhói.

Sở Dật vừa hé miệng định nói thì lại khép lại.

Không phải anh sợ.

Chỉ là thấy buồn cười.

Ông lão này... nóng tính thật.

Đối mặt với lời chất vấn của cha, vẻ mặt Tần Xuyên Từ không hề dao động.

Hắn không nhìn cha thêm lần nào nữa, chỉ nhìn Sở Dật.

"Sao còn không đi? Lên đây. Không lạnh à?"

Nghe vậy, Sở Dật suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định cất bước, định đi theo Tần Xuyên Từ lên lầu.

Thế nhưng, chân anh còn chưa kịp đặt xuống.

Choang!

Một tách trà bất ngờ bay từ bên cạnh tới, rơi ngay dưới chân anh, vỡ tan thành vô số mảnh. Nước trà nóng hòa lẫn mảnh sứ bắn tung tóe, làm ướt cả ống quần anh.

Bên tai vang lên tiếng gầm đầy tức giận của cha Tần: "Một Alpha như cậu mà đến cả liêm sỉ cũng không...!"

Ông còn chưa nói hết câu.

Rầm!

Một âmm thanh còn lớn hơn nữa vang lên.

Một chiếc đồng hồ đeo tay bị ném mạnh xuống bàn trà trước mặt cha Tần, phát ra tiếng va đập chói tai.

Cú ném khiến mẹ Tần giật mình hét lên một tiếng. Mọi lời của cha Tần cũng lập tức nghẹn lại.

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về hướng chiếc đồng hồ bay tới.

Tần Xuyên Từ đứng trên cầu thang, từ trên cao lạnh nhạt nhìn xuống tất cả. Chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn đã không còn.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, giọng nói không nghe ra vui buồn, chậm rãi nói với cha mình: "Ném đồ thì ai cũng biết."

"Nếu ông đến để ăn cơm, tôi hoan nghênh. Còn nếu đến để nổi điên thì tốt nhất nên về sớm."

Cha Tần tức đến run cả người, bàn tay run rẩy chỉ vào Tần Xuyên Từ, môi mấp máy rất lâu cũng không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.

"Mày... mày..."

Nhưng Tần Xuyên Từ chẳng buồn nghe ông nói thêm.

Hắn quay đầu, nhìn Sở Dật lần nữa.

"Lên đây. Dưới đất có mảnh kính, cẩn thận."

Sở Dật mím môi, không nói gì.

Anh chỉ lặng lẽ bước lên, tránh những mảnh sứ vỡ dưới sàn rồi đi lên cầu thang.

Theo sau Tần Xuyên Từ vào phòng ngủ. Suốt quãng đường đó, Tần Xuyên Từ không nói thêm một lời.

Vừa vào phòng, hắn đi thẳng vào phòng tắm. Chẳng mấy chốc, bên trong đã vang lên tiếng nước chảy.

Sở Dật đứng giữa phòng ngủ, nhìn quanh một lượt, nhất thời cũng không biết nên làm gì. Cuối cùng, anh ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn cạnh cửa sổ.

Nghe tiếng nước vọng ra từ phòng tắm, đầu óc anh rối như tơ vò.

Mọi chuyện vừa xảy ra dưới lầu diễn ra quá nhanh. Đến giờ nghĩ lại, anh vẫn còn hơi ngơ ngác.

Nhưng có một điều rất rõ ràng.

Quan hệ giữa Tần Xuyên Từ và người nhà hắn cực kỳ tệ.

Có thể nói là tồi tệ đến cực điểm.

Anh tựa vào lưng ghế mềm mại, lần lượt sắp xếp lại ấn tượng của mình về từng người trong nhà họ Tần.

Tần Nguyên thì khỏi phải nói.

Lúc nào cũng nói móc nói mỉa. Lần đầu gặp còn chưa nhận ra, nhưng bây giờ thì rõ ràng chỉ cố tình khiến người khác khó chịu.

Cha Tần thì... có vẻ cảm xúc không ổn định.

Nói thật, ông và Tần Xuyên Từ khác nhau quá nhiều.

Nếu không phải hai gương mặt có vài nét giống nhau, Sở Dật còn chẳng dám tin họ là cha con ruột.

Còn về vị Tần phu nhân kia...

Sở Dật khẽ nheo mắt.

Khi Tần Xuyên Từ tắm xong bước ra, điều đầu tiên hắn nhìn thấy là Sở Dật đang ngồi trên sofa, chìm trong suy nghĩ.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Giọng nói trầm thấp kéo Sở Dật trở về thực tại.

Anh quay đầu nhìn sang.

Tần Xuyên Từ vừa tắm xong, cả người còn vương hơi nước. Pheromone không hề được thu lại, cứ mặc cho nó lan tỏa khắp phòng.

Tuy không cố ý hướng về phía mình, Sở Dật vẫn lặng lẽ phóng thích pheromone dựng lên một "bức tường" để ngăn mùi hương ấy.

"Không có gì..."

Tần Xuyên Từ nhìn anh một lúc, nhớ lại chuyện vừa xảy ra dưới lầu rồi khẽ cụp mắt.

Hắn đi đến trước mặt Sở Dật, dừng bước.

"Không có gì thì tốt."

"Cậu không cần để ý đến họ. Trong căn nhà này, ngoài tôi ra, không ai đáng để cậu phải kiêng dè. Sau này nếu gặp riêng họ, không cần phải khách sáo."

Sở Dật khựng lại.

Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên Từ.

Nói thật, vừa bước vào cửa chưa kịp nói câu nào đã bị người ta ném cốc trà, bảo trong lòng không bực là giả.

Sở Dật nhịn, chủ yếu là vì còn phải nể mặt Tần Xuyên Từ. Anh sợ nếu mình ra tay, sau đó người này lại lải nhải, vịn vào đó để uy h**p mình.

Nhưng giờ chính miệng Tần Xuyên Từ đã nói như vậy thì anh chẳng còn gì phải kiêng dè nữa.

Sở Dật gật đầu, coi như đồng ý.

Nhìn dáng vẻ của anh, khóe môi Tần Xuyên Từ hơi cong lên.

"Đi tắm trước đi. Quần áo và đồ dùng vệ sinh mới đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi."

Sở Dật không từ chối.

Sau trận ném tuyết, người anh vừa dính mồ hôi vừa lẫn nước tuyết, vô cùng khó chịu, còn dễ bị cảm.

Anh cầm bộ đồ ngủ mới cùng đồ dùng cá nhân mà người hầu đã chuẩn bị sẵn, bước vào phòng tắm.

Đợi đến khi cả hai đều tắm rửa xong rồi xuống lầu, họ đã thay sang đồ ngủ mặc ở nhà.

Hai người sóng vai bước xuống cầu thang.

Khung cảnh ấy lại càng khiến cha Tần và những người đang ngồi chờ trong phòng khách trông giống khách hơn là chủ nhà.

Bác Trương đã chỉ huy người hầu bày xong bữa tối.

Tần Xuyên Từ đi thẳng đến ghế chủ tọa ngồi xuống, Sở Dật ngồi bên cạnh hắn.

Cả hai đều im lặng dùng bữa, không ai nói một lời.

Cha Tần vừa ăn vừa sa sầm mặt.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, cơn giận mà mẹ Tần vừa khó khăn lắm mới dỗ xuống lại bùng lên.

Ông hừ lạnh một tiếng, đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

"Con không chịu về thăm ta thì thôi. Giờ ta đích thân đến gặp con, mà con lại đối xử với ta bằng cái thái độ này sao?"

Tần Xuyên Từ ngước mắt nhìn cha mình.

Đợi mãi mà chẳng thấy đối phương chịu nói vào chuyện chính, hắn bèn tự mở lời.

Không thèm để ý đến những lời trách móc của cha, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Những chiếc thẻ của Tần Nguyên, con vẫn sẽ tiếp tục khóa."

"Nếu cậu ta đã có bản lĩnh đến mức khiến ông phải đích thân đến đây chống lưng, thì chắc hẳn cũng đủ bản lĩnh để tự lo chi tiêu cho mình."