Chương 106 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Suốt mấy ngày sau đó, Sở Dật không gặp Tần Xuyên Từ thêm lần nào nữa.

Cuộc sống dường như lại trở về quỹ đạo ban đầu. Ngoài chút bứt rứt mơ hồ nơi lồng ngực, mọi thứ chẳng có gì thay đổi.

Cho đến sáu ngày sau, kỳ nghỉ đến.

Mặc dù quy định không được rời khỏi trang viên, nhưng được nằm ì trong ký túc xá cả ngày cũng đã là một sự hưởng thụ rồi.

Chu Ngũ chẳng nghĩ ngợi gì, ngủ một mạch đến gần trưa.

Sở Dật ở giường bên cũng chẳng khá hơn.

Giữa chừng anh từng tỉnh một lần, nhưng thời tiết vào sáng mùa đông thì mọi người đều giống nhau. Chẳng ai có thể dứt khỏi chiếc chăn ấm được.

Sở Dật co người lại, đổi sang một tư thế thoải mái hơn rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Cốc... cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên, không nặng cũng không nhẹ.

Không ai để ý.

Cốc... cốc... cốc...

Người bên ngoài lại gõ thêm mấy lần nữa.

Tóc Chu Ngũ dựng ngược như cái ăng-ten. Cậu lơ mơ hé mắt nhìn sang chiếc giường bên cạnh.

Sở Dật cuộn tròn trong chăn, không nhúc nhích, rõ ràng đã bước vào trạng thái "ngủ đông".

Chu Ngũ chỉ đành cam chịu dụi mắt, lê dép xuống giường.

Ai thế không biết...

Cửa vừa mở ra, một gương mặt đẹp đến mức quá đáng hiện ngay trước mắt. Chu Ngũ sững người, ra sức dụi mắt, còn tưởng mình vẫn đang nằm mơ.

Đến khi nhìn rõ người đứng ngoài là ai, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch. Cậu lúng túng gãi đầu, cúi nhìn bộ đồ ngủ hình Patrick Star trên người.

"...Ơ... Tần tổng?"

Sắc mặt Tần Xuyên Từ vẫn như mọi ngày. Hắn đưa mắt vượt qua Chu Ngũ, nhìn vào bên trong phòng.

"Sở Dật đâu?"

Nghe vậy, Chu Ngũ vội vàng tránh sang một bên.

Nhưng thấy Tần Xuyên Từ không có ý định bước vào, cậu liền hấp tấp quay lại bên giường Sở Dật.

"Sở Dật, Sở Dật... ông chủ tìm cậu..."

Sở Dật bị lay tỉnh, nhíu chặt mày, giọng còn ngái ngủ.

"...Gì cơ?"

Châu Ngũ ghé sát, hạ thấp giọng lặp lại: "Ông chủ tìm cậu!"

Lần này Sở Dật nghe rõ, anh ngẩng đầu, nhìn về bóng dáng cao lớn đứng nơi cửa.

Tần Xuyên Từ đang đứng đó, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh.

Đầu óc Sở Dật vẫn còn mơ màng, theo bản năng buột miệng hỏi: "Hắn đến đây làm gì?"

Tần Xuyên Từ giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ.

"Chẳng phải đã nói hôm nay đi xem phim sao?"

"Sắp đến giờ rồi."

Sở Dật hoàn toàn ngây người.

Đi xem phim?

Anh nói chuyện đó từ bao giờ?

Bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ. Anh lập tức chộp lấy chiếc điện thoại đặt cạnh gối.

Mở khung chat với Tần Xuyên Từ, đoạn trò chuyện dừng ở tối hôm qua.

【Tần: Ngày mai đi xem bộ phim này nhé?】

Phía dưới là một tấm poster phim.

Còn ngay bên dưới tấm poster ấy, là tin nhắn do chính anh gửi.

【Đã rõ】

Mí mắt Sở Dật giật mạnh.

Anh nhớ ra rồi.

Tối qua, anh đang cùng Chu Ngũ chơi game, trận đấu căng thẳng đến đúng thời khắc quyết định.

Đúng lúc ấy, tin nhắn của Tần Xuyên Từ bật lên. Khung thông báo to đùng vừa khéo che mất nút kỹ năng của anh.

Lúc đó Sở Dật chỉ mải thao tác, chẳng buồn nhìn nội dung, tiện tay trả lời hai chữ.

Kết quả là...

Đánh game xong, anh quên béng luôn chuyện này.

Thấy Sở Dật vẫn nằm úp trên giường không nhúc nhích, Tần Xuyên Từ lại lên tiếng: "Tôi chờ em ở ngoài. Nhanh lên."

Sở Dật vẫn còn cứng đờ tại chỗ, còn Chu Ngũ thì sắp chịu hết nổi.

Đây là ngày nghỉ quý giá, vậy mà ngoài cửa lại có một vị boss đứng chình ình, ai mà yên tâm ngủ tiếp được?

Thế là cậu vội vàng thúc giục Sở Dật đi đánh răng rửa mặt, vừa đẩy vừa kéo tống anh vào phòng vệ sinh.

Sở Dật cứ thế bị động đánh răng, rửa mặt, thay quần áo.

Đến lúc ngồi lên ghế phụ, đầu óc anh mới dần tỉnh táo trở lại. Anh nghiêng đầu nhìn Tần Xuyên Từ đang lái xe.

Người đàn ông chăm chú nhìn con đường phía trước. Ánh nắng sớm phác họa đường nét nghiêng hoàn mỹ trên gương mặt hắn, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm sắc nét.

Sở Dật lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

Người này...

Đúng là khó hiểu thật.

Suốt quãng đường, trong xe chẳng ai nói với ai câu nào.

Mãi đến khi xe dừng trước rạp chiếu phim sang trọng nhất trung tâm thành phố, Sở Dật mới chợt nhớ ra mà hỏi: "Chúng ta... xem phim gì vậy?"

Câu hỏi khiến Tần Xuyên Từ có chút cạn lời.

Lúc gửi tin nhắn, hắn rõ ràng còn đính kèm cả poster phim.

Khẽ thở dài, hắn đảo mắt nhìn quanh, rồi tiện tay chỉ vào tấm standee khổng lồ đặt ngay lối vào rạp.

Trên đó là tạo hình trong phim của Khúc Thanh Triết, mặc một thân quân phục, ánh mắt kiên nghị.

Sở Dật nhìn theo hướng tay hắn.

Trong lòng anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá...

Là bộ mình muốn xem.

Anh không biết vì sao Tần Xuyên Từ đột nhiên nổi hứng rủ đi xem phim, nhưng nếu bắt anh ngồi hai tiếng xem mấy bộ phim nghệ thuật khó hiểu hoặc phim tình cảm sướt mướt thì đúng là cực hình.

Như nhớ ra điều gì, Sở Dật ngẩng đầu nhìn Tần Xuyên Từ.

"Anh... không bao cả rạp đấy chứ?"

Trong ấn tượng của anh, mấy gia tộc hào môn hình như rất thích làm kiểu này...

Nghe vậy, khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên, tiếng cười trầm thấp vang ra từ lồng ngực.

"Nếu em muốn... cũng được."

"..."

Sở Dật mặt không cảm xúc dời mắt đi.

Không bao thì nói không bao. Có cần phải nói kiểu đó không?

Đúng lúc ấy...

Bộ phim chính thức bắt đầu.

Đội ngũ sản xuất hàng đầu kết hợp với diễn xuất đã đạt đến độ xuất thần của Khúc Thanh Triết khiến bộ phim này không nghi ngờ gì sẽ trở thành bom tấn của năm.

Phản ứng của khán giả trong rạp chính là minh chứng rõ ràng nhất. Tiếng trầm trồ, tiếng hít hà kinh ngạc liên tục vang lên.

Cảm giác gò bó vì phải ở riêng với Tần Xuyên Từ của Sở Dật cũng nhanh chóng tan biến trước những cảnh hoành tráng và tiết tấu dồn dập của bộ phim.

Anh chăm chú đến mức không chớp mắt, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của ánh sáng và hình ảnh.

Tần Xuyên Từ chống cằm bằng một tay, ánh mắt cũng hướng về màn hình.

Hắn là một thương nhân.

Ngay cả khi giải trí, đầu óc hắn vẫn theo bản năng đánh giá giá trị thương mại của bộ phim này, cùng những lợi ích dây chuyền mà nó có thể mang lại sau đó.

Hắn nhớ nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim là tập đoàn Phương thị.

Ánh mắt quả thật không tệ.

Đang nghĩ như vậy, ánh mắt Tần Xuyên Từ lại bất giác chuyển sang người bên cạnh.

Đúng lúc ấy, cốt truyện vừa đi qua một cao trào lớn, phe nhân vật chính giành được thắng lợi bước đầu.

Giữa hai hàng mày của Sở Dật vẫn còn vương nét vui mừng. Theo bản năng, anh quay đầu, dường như muốn chia sẻ tâm trạng lúc này với người đi cùng.

Nào ngờ... Lại vừa khéo chạm phải ánh mắt của Tần Xuyên Từ.

Nụ cười trên môi lập tức cứng lại.

Những lời sắp nói cũng nghẹn nơi cổ họng. Anh lúng túng quay đầu về, tiếp tục chăm chú nhìn màn ảnh.

Thấy vậy, Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày.

"Không ăn à?"

Vừa nói, hắn vừa đẩy thùng bỏng ngô cỡ lớn trong tay sang phía Sở Dật.

Sở Dật lặng lẽ đưa tay bốc một nắm, không nói gì.

May mà cảm giác ngượng ngùng khó tả ấy nhanh chóng bị cao trào tiếp theo của bộ phim cuốn trôi.

Cho đến khi danh sách diễn viên chạy hết, đoạn after-credit cuối cùng cũng kết thúc, cả hai mới đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

Lúc bước ra khỏi rạp, trời đã nhá nhem tối, đèn neon trong thành phố cũng lần lượt sáng lên.

Sở Dật ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên gương mặt vẫn còn lưu lại chút dư vị chưa thỏa mãn.

Tần Xuyên Từ nhìn đồng hồ.

"Cũng gần đến giờ rồi, tiện đi ăn luôn."

Sở Dật gật đầu, không có ý kiến gì.

Đi được một đoạn, bước chân anh bỗng khựng lại.

Ánh mắt dừng trên một quầy hàng ven đường dưới ánh đèn vàng ấm áp. Hít mùi thơm phảng phất trong không khí, Sở Dật chần chừ giây lát rồi lên tiếng: "Đợi một chút."

Tần Xuyên Từ dừng chân, quay đầu nhìn anh.

Chỉ thấy Sở Dật đi thẳng tới quầy hàng, chụm hai bàn tay lạnh cóng trước miệng hà hơi cho ấm rồi gọi: "Ông chủ, cho tôi một cái bánh kếp."

"Thêm thịt thăn và xúc xích nướng, cho nhiều sốt một chút nhé. Cảm ơn."

Ông chủ quầy lập tức cười đáp đầy nhiệt tình: "Được!"