Chương 104 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tần Xuyên Từ không trả lời. Hơi thở hắn phả lên vùng da nơi cổ Sở Dật, khiến anh bất giác run lên.

Hắn chẳng những không buông ra, ngược lại còn như vừa nếm được cam lộ, hoàn toàn không có ý định rời đi.

Mùi tuyết lạnh đậm đặc bao trùm kín lấy Sở Dật. Ý thức của anh dần trở nên mơ hồ.

Một dự cảm chẳng lành chợt dâng lên trong lòng.

Sở Dật bắt đầu dùng sức đẩy vai Tần Xuyên Từ.

"Này... anh vừa phải thôi!"

Hô hấp bị hương tuyết lấp kín, cơ thể Sở Dật không ngừng run rẩy.

Anh muốn đứng dậy, nhưng sau gáy vẫn bị cắn giữ chặt, căn bản không thể nhúc nhích.

"Này! Tần Xuyên Từ!"

Giọng Sở Dật đã thật sự pha lẫn tức giận và một tia hoảng hốt.

Anh bất ngờ nâng khuỷu tay lên, dồn sức chuẩn bị th*c m*nh vào ngực hắn. Nhưng đúng lúc sắp ra tay, động tác của Sở Dật chợt khựng lại.

Ngay sau đó, tư thế tấn công lập tức chuyển thành phòng thủ.

Một bàn tay của Tần Xuyên Từ nhân lúc anh mất tập trung đã luồn vào từ vạt áo. Mang theo chút lạnh lẽo, bàn tay ấy áp lên vùng bụng dưới của anh.

Cái lạnh bất ngờ khiến Sở Dật run bắn cả người, lông tơ toàn thân dựng đứng.

"Anh mẹ nó..."

Đúng lúc ấy, từ phòng trong, bác Trương bước ra.

"Ngài Tần..."

Bộp!

Một tiếng động trầm đục vang lên giữa phòng khách.

Bác Trương khựng lời, theo tiếng động nhìn sang rồi lập tức sững người.

Chỉ thấy trên ghế sofa, Sở Dật quay lưng về phía ông, một tay ôm lấy sau gáy, tấm lưng phập phồng theo từng nhịp thở.

Còn Tần Xuyên Từ...

Đã biến mất.

Bác Trương chớp chớp mắt, theo bản năng định lên tiếng hỏi Sở Dật.

"Cậu Sở..."

Lời còn chưa dứt, một bóng người bỗng đứng dậy ngay trong tầm mắt ông.

Sắc mặt Tần Xuyên Từ bình tĩnh như nước, tựa như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Hắn giơ tay chỉnh lại ống tay áo, rồi mới ngẩng đầu nhìn bác Trương đang đứng ngây ra, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng.

"Có chuyện gì?"

Bác Trương thoáng sững sờ.

Chuyện này...

Là... vừa đứng dậy từ dưới đất sao?

Lúc này ông mới chợt nhận ra, hình như mình xuất hiện không đúng lúc.

Nhưng hối hận cũng đã muộn.

Bác Trương cúi đầu, chậm rãi nói: "Ngài... bên nhà cũ vừa gọi điện tìm ngài."

Động tác của Tần Xuyên Từ khẽ khựng lại.

Ánh mắt Tần Xuyên Từ vừa rồi còn cuộn trào những cảm xúc u tối, giờ đã nhanh chóng lắng xuống, lại bị một tầng lạnh nhạt phủ kín.

"Tìm tôi có việc gì?"

Bác Trương kính cẩn đáp: "Bên nhà cũ nói... muốn ngài về dùng bữa. Còn dặn... đưa cả cậu Sở đi cùng."

Sở Dật đang ngồi trên sofa, hít thở dồn dập, bỗng cứng người.

Anh quay đầu nhìn bác Trương, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.

Đưa mình theo?

Tần Xuyên Từ lại chẳng hề để ý đến phản ứng của anh, ngược lại khóe môi còn nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Tần Nguyên đến tìm họ rồi?"

Tần Xuyên Từ vốn là người có thù tất báo.

Lần trước Tần Nguyên cố tình dẫn Lý Mộ đến trước mặt hắn để chọc tức, còn hại hắn bị bỏng tay. Món nợ ấy hắn nhớ rất rõ.

Lý Mộ giờ đã bị hắn phong sát, còn bên phía Tần Nguyên, hắn cũng cho người cắt sạch tài nguyên, ngay cả mấy chiếc thẻ ngân hàng cũng đều bị khóa.

Nghĩ đến đây, cuộc sống của cậu em trai tốt kia gần đây chắc hẳn chẳng dễ chịu gì.

Bình thường hắn lười để tâm đến Tần Nguyên. Thỉnh thoảng mặc cho cậu ta giương vuốt vài lần chẳng qua vì khinh thường, chứ không phải vì kiêng dè.

Xem ra bây giờ đã thật sự hết đường, nên mới chạy về nhà cũ mách lẻo.

Bác Trương đáp: "Tiểu thiếu gia dạo này đúng là vẫn luôn ở nhà cũ."

"Ha."

Tần Xuyên Từ khẽ cười, giọng đầy vẻ mỉa mai.

"Không đi."

"Vâng."

Bác Trương gật đầu rồi nhanh chóng lui xuống. Đợi bóng ông hoàn toàn biến mất, phòng khách lại chìm vào yên tĩnh.

Lúc này Sở Dật mới chuyển ánh mắt sang Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ cũng đang nhìn anh, ánh mắt trầm xuống.

Vừa nãy vì bác Trương xuất hiện, hắn bị Sở Dật đạp ngã khỏi sofa, đến giờ vẫn còn bực.

Chỉ nhìn vẻ mặt hắn, Sở Dật đã biết hắn đang nghĩ gì, liền tranh nói trước: "Nhìn gì mà nhìn? Có người đến rồi anh còn không chịu dừng, tôi đá anh chẳng lẽ sai?"

Sắc mặt Tần Xuyên Từ không đổi, bình thản đáp lại: "Dĩ nhiên là sai."

"Bác Trương là người làm lâu năm trong nhà, sẽ không tùy tiện nói ra dù chỉ một chữ."

Thái độ đương nhiên ấy cứ như đang nói: "Có bị người khác nhìn thấy thì đã sao?"

"Hừ..."

Sở Dật hít ngược một hơi.

Anh nhìn người đàn ông quần áo chỉnh tề trước mặt, chỉ thấy chuyện này vô lý đến cực điểm. Nỗi nghi hoặc đã tích tụ từ lâu cuối cùng cũng không kìm nén nổi nữa.

"Tần Xuyên Từ, anh nhất thiết phải cư xử như một tên quỷ đói háo sắc vậy sao?"

Thật ra câu này Sở Dật đã muốn hỏi từ rất lâu rồi.

Ban đầu, anh còn tưởng Tần Xuyên Từ thân mật với mình là để áp chế pheromone, ngăn biển tinh thần bạo động, vì muốn giữ mạng.

Nhưng càng về sau, anh càng thấy có gì đó không đúng.

Trong lúc anh cố tình né tránh, ngoại trừ lần đó, giữa hai người không còn làm đến bước cuối nữa.

Thế nhưng những động tác thân mật vụn vặt của người này lại ngày một nhiều, đã vượt xa phạm vi "vì giữ mạng", nhìn thế nào cũng thấy... rất là...

Sở Dật thật sự không biết phải diễn tả ra sao.

Hơn nữa, bỏ qua tất cả những chuyện khác, ấn tượng đầu tiên của anh về Tần Xuyên Từ là một cậu ấm hào môn đúng nghĩa.

Ưu nhã, điềm tĩnh, biết kiềm chế...

Dù nhìn từ góc độ nào cũng chẳng giống một kẻ chìm đắm trong sắc dục, bị d*c v*ng chi phối.

Rõ ràng Tần Xuyên Từ cũng bị câu hỏi của Sở Dật làm cho khựng lại.

Hắn đứng im tại chỗ rất lâu, không thốt nổi một lời.

Ánh mắt hắn dừng trên khóe mắt hơi đỏ của Sở Dật, không biết là vì tức giận hay vì điều gì khác.

Bên tai vẫn văng vẳng câu chất vấn kia.

"Quỷ đói háo sắc."

Lời nói rất sắc bén...

Nhưng điều đang dâng lên trong lòng hắn lúc này lại là... muốn tiếp tục chuyện vừa rồi.

Nhận ra điều đó, sắc mặt Tần Xuyên Từ lập tức thay đổi.

Đúng như ấn tượng ban đầu của Sở Dật, thật ra hắn chưa bao giờ là người quá h*m m**n chuyện ấy.

Trước đây, mỗi lần tìm Tô Cẩn đều chỉ là lúc biển tinh thần sắp vượt quá giới hạn, hơn nữa hoàn toàn là giải quyết công việc.

Đến sáng hôm sau, khi Tô Cẩn tỉnh lại, tuyệt đối sẽ không còn nhìn thấy hắn trên giường.

Nhưng nếu đem so sánh...

Thái độ của hắn đối với Sở Dật... dường như thật sự có phần quá nóng vội.

...Là vì độ tương thích quá cao sao?

Cho nên chỉ cần ở gần Sở Dật, tâm trạng sẽ trở nên rất tốt, cơ thể cũng bắt đầu nếm qua rồi thì không thể dứt ra, mới biến thành như vậy?

Tần Xuyên Từ vô thức cau mày.

Sự im lặng của hắn khiến Sở Dật cảm thấy một áp lực khó hiểu, bao nhiêu lời trách móc còn lại đều mắc kẹt nơi cổ họng.

Một lúc lâu sau, Sở Dật quyết định phá vỡ bầu không khí trước.

"Làm gì vậy? Sao anh không nói gì?"

Anh dời mắt đi.

Sau gáy vẫn tê tê ngứa ngứa, càng cố lờ đi thì cảm giác ấy càng rõ rệt. Cuối cùng anh buông tay khỏi sau gáy, ép bản thân không để ý nữa.

Nhưng dù đã lên tiếng, Tần Xuyên Từ vẫn không hề đáp lại. Không nói, cũng chẳng có động tác gì, chỉ đứng trước mặt anh, bất động.

Sở Dật chờ mãi, thấy hắn vẫn không có phản ứng, cuối cùng không nhịn được nữa, lại ngẩng đầu nhìn sang với ánh mắt chất vấn.

"Anh..."

Những lời phía sau bỗng nghẹn cứng trong cổ họng.

Không hề báo trước, anh chạm phải ánh mắt của Tần Xuyên Từ. Người đàn ông này, từ nãy đến giờ vẫn luôn lặng lẽ nhìn anh.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy không còn vẻ lạnh nhạt, xa cách thường ngày, cũng không còn d*c v*ng hay sự khó chịu ban nãy.

Thay vào đó là một cảm xúc mà Sở Dật vô cùng quen thuộc.

Ánh mắt dịu dàng quấn quýt ấy dường như hóa thành thực thể, mạnh mẽ bóp nghẹt hơi thở của anh, xuyên thẳng vào tim.

Một ý nghĩ hoang đường đến cực điểm bất chợt hiện lên từ đáy lòng.

Tim Sở Dật bỗng hụt mất một nhịp.

Sợ Tần Xuyên Từ nhìn thấu suy nghĩ của mình lúc này, anh vội vàng dời mắt đi.

Những ngón tay vô thức co lại, siết chặt tấm đệm sofa dưới người.

Để che giấu cảm giác chột dạ khó hiểu ấy, anh chỉ có thể lẩm bẩm đầy bất mãn: "...Anh làm cái gì vậy?"