Chương 10 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Theo lời nói của Tần Xuyên Từ vừa dứt, áp lực vô hình đè nặng lên người Tô Cẩn dường như đã vơi đi phần nào.

Cơn co giật của Tô Cẩn dần dần bình phục, nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt như tờ giấy trắng.

Gã nửa nhắm nửa mở mắt, nằm bò trên mặt đất, nhìn dáng vẻ bình thản đến mức gần như tàn nhẫn của Tần Xuyên Từ, trong mắt thoáng hiện lên một tia căm hận khắc cốt ghi tâm.

Nhưng sự căm hận đó đã nhanh chóng bị thay thế bởi sự chấp niệm càng thêm cuộn trào mãnh liệt.

Gã mấp máy môi, phát ra một âm thanh khàn đặc.

"Tần Xuyên Từ..."

Gã gọi thẳng tên hắn.

Những người có mặt ở đó, ngoại trừ Tần Xuyên Từ ra, đều ngẩn người ra một chốc.

Sắc mặt Từ Mãng biến đổi, ngay cả Hà Tương Thần cũng nhướng mày, khẽ há miệng kinh ngạc.

Sở Dật lại càng giật thót tim, nhưng không phải vì Tô Cẩn dám gọi thẳng tên của Tần Xuyên Từ. Cậu nhìn dáng vẻ mơ hồ điên cuồng của Tô Cẩn, một dự cảm bất tường mãnh liệt lập tức bao trùm lấy tâm trí.

Quả nhiên!

Giây tiếp theo, một mùi hương ngọt ngào nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn bỗng chốc bùng nổ từ trên người Tô Cẩn!

Là pheromone của Omega khi ph*t t*nh!

Mùi hương ngọt ngào, bá đạo không gì sánh bằng đó ngay lập tức xâm chiếm từng tấc không khí trong căn phòng, xộc thẳng vào mũi của tất cả các Alpha có mặt tại hiện trường, trong phút chốc đã khơi dậy bản năng nguyên thủy bị họ đè nén từ lâu.

Trên gương mặt trước nay gần như không đổi sắc của Tần Xuyên Từ, cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn nhỏ.

Hắn khẽ nhíu mày.

Khi cảm nhận được sự xao động đang âm thầm trỗi dậy trong cơ thể, trên khuôn mặt nhã nhặn ấy hiện rõ vẻ khó chịu và chán ghét.

Và không chỉ riêng hắn có cảm giác đó.

Ngoài Tô Cẩn ra, tất cả những người có mặt ở đây đều là Alpha!

Pheromone của một Omega đang trong kỳ ph*t t*nh chẳng khác nào một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, trong chớp mắt đã khiến cả căn phòng bùng nổ.

"Đụ!"

Sở Dật thấp giọng chửi thề, liên tiếp lùi lại phía sau, cố gắng hết sức tránh xa nguồn phát tán tin tức tố.

Ánh mắt cậu ta tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Tô Cẩn chẳng phải Beta sao?!

Mẹ nó chứ, cho dù không phải đi nữa, ở đây có biết bao Alpha như vậy, cậu ta lấy đâu ra gan mà dám làm thế?!

Muốn bị đ* chết à?!

Sở Dật vừa âm thầm mắng trong lòng, vừa cố sống cố chết bịt chặt mũi mình lại.

Nhưng pheromone của Omega khi ph*t t*nh, từ trước đến nay đâu chỉ đơn thuần là mùi hương lan tỏa.

Thứ nó mang đến nhiều hơn là sự xâm chiếm về mặt cảm xúc.

Sự hiện diện của Tô Cẩn trong khoảnh khắc này bỗng trở nên mãnh liệt đến lạ thường.

Thậm chí Sở Dật còn bắt đầu cảm thấy, Tô Cẩn với gương mặt thanh tú kia bỗng mang một vẻ đẹp khác thường.

Bản năng chiếm hữu trong cơ thể điên cuồng gào thét.

Mùi hương hoa hồng nồng đậm vốn được che giấu nay không thể khống chế nổi nữa, tràn ra từ tuyến thể của cậu, hòa lẫn giữa biển tin tức tố của đám Alpha, lại càng trở nên nổi bật.

Thế nhưng, đối với những Alpha đang nhìn chằm chằm như hổ đói quanh mình, Tô Cẩn chẳng hề để vào mắt.

Thuốc biến đổi Omega là loại dược phẩm bị đế quốc nghiêm cấm lưu hành. Nhưng ở những nơi hỗn tạp như khu đèn đỏ, muốn kiếm được nó cũng chẳng phải chuyện khó.

Tuy hiệu quả chỉ có một lần, nhưng như vậy cũng đã đủ đáp ứng nhu cầu của cậu.

Cậu đã ở bên Tần Xuyên Từ từ thời đại học, đến nay đã tròn năm năm.

Trong quãng thời gian ấy, cậu có được tiền bạc và sự giàu sang mà biết bao người cả đời cũng khó lòng với tới.

Ban đầu, cậu vốn đã hài lòng với hiện tại. Nhưng càng hiểu Tần Xuyên Từ sâu hơn, cậu lại càng không cam tâm chỉ là một bạn tình trên giường.

Cậu muốn có được Tần Xuyên Từ.

Không chỉ vì quyền thế và tài sản phía sau người đàn ông ấy, mà còn vì chính con người Tần Xuyên Từ.

Tô Cẩn biết rất rõ, trong giới hào môn thượng lưu, đổi bạn tình còn dễ hơn thay quần áo.

Vì vậy, theo suy nghĩ của cậu, việc Tần Xuyên Từ giữ cậu bên cạnh lâu như thế chắc chắn là có tình cảm.

Có lẽ chẳng bao lâu nữa, cậu sẽ thoát khỏi thân phận bạn giường, trở thành người bạn đời thực sự của Tần Xuyên Từ!

...Nếu như thằng Omega đáng chết kia không xuất hiện.

Nghĩ đến đây, trên gương mặt Tô Cẩn thoáng hiện một tia dữ tợn.

Gã từng lén gặp Omega kia một lần.

Cũng chỉ đến thế mà thôi. Ngoài việc là Omega, đối phương chẳng có điểm nào hơn gã cả.

Dựa vào cái gì chứ?

Ở bên Tần Xuyên Từ lâu như vậy, lẽ nào chỉ vì khác biệt giới tính thứ cấp mà gã phải rút lui?

Giờ đây, trở ngại mang tên Omega kia đã không còn nữa, giữa gã và Tần Xuyên Từ sẽ chẳng còn vật cản nào!

Trong suy nghĩ của Tô Cẩn, chỉ cần bản thân trở thành Omega, Tần Xuyên Từ nhất định sẽ lựa chọn gã.

Gã ngẩng đầu lên, cố nén sự xao động mãnh liệt trong cơ thể, chăm chú nhìn về phía Tần Xuyên Từ.

Gã biết, Alpha đều là những kẻ có h*m m**n chiếm hữu cực mạnh.

Mà một Alpha như Tần Xuyên Từ, tuyệt đối không thể chấp nhận việc phải chia sẻ thứ thuộc về mình với bất kỳ Alpha nào khác.

Hắn sẽ vì gã mà tranh giành.

Vì gã mà...

Tô Cẩn bỗng khựng lại.

Sự cuồng nhiệt và mong chờ trên gương mặt gã dần đông cứng.

Bởi gã đã nhìn rõ biểu cảm của Tần Xuyên Từ.

Những cảnh tượng trong đầu cậu về sự khao khát, tranh đoạt và chiếm hữu hoàn toàn không hề xuất hiện.

Trên gương mặt Tần Xuyên, thậm chí còn không nhìn ra chút dấu hiệu nào cho thấy gã bị ảnh hưởng bởi pheromone của Omega.

Hắn thậm chí...

Còn chẳng hề nhìn gã lấy một lần.

Chỉ hơi nhíu mày, rồi dời ánh mắt về một hướng khác.

Tô Cẩn cứng đờ người, miễn cưỡng lần theo tầm mắt của Tần Xuyên Từ nhìn sang.

Đúng lúc ấy, gã bắt gặp một đôi mắt ngập tràn khát vọng dưới ảnh hưởng từ pheromone của Omega.

Mùi pheromone phát ra từ chủ nhân của đôi mắt ấy cũng rõ ràng len lỏi vào từng lỗ chân lông của gã.

Là hương hoa hồng.

Mà Tần Xuyên Từ lại không thích mùi hoa hồng.

...Chỉ vì chuyện đó thôi sao?

Sắc mặt Tô Cẩn lập tức trở nên méo mó.

Gã lẩm bẩm như mất hồn.

"Không đúng... Không nên như vậy... Tần..."

Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, đồng tử gã đã đột ngột co rút.

Tô Cẩn vốn là Beta. Gã luôn muốn trở thành Omega, nhưng lại chẳng hề biết Omega phải chịu đựng những gì trong kỳ ph*t t*nh.

Cảm giác trống rỗng và nóng bức dữ dội bị thuốc cưỡng ép tạo ra giờ phút này hóa thành lưỡi dao sắc bén nhất, hung hăng đâm thẳng vào thần kinh gã.

Lý trí trong khoảnh khắc bị xé nát.

Một tiếng rên khàn khàn, yếu ớt vang vọng khắp căn phòng.

Nghe thấy âm thanh ấy, Sở Dật vô thức bước lên phía trước một bước, nhưng rất nhanh lại mạnh mẽ kéo bản thân lùi về.

Tri Kỳ...

Tri Kỳ...

Sở Dật nghiến chặt răng, đáy mắt dần khôi phục chút thanh tỉnh.

Nhưng anh còn có thể khống chế được.

Còn hững người khác thì chưa chắc.

Đã có vài Alpha chậm rãi tiến lại gần, tình hình trước mắt xem chừng sắp hoàn toàn mất kiểm soát.

Thế nhưng giữa cơn bão ngọt ngào do pheromone của Omega tạo thành, Tần Xuyên Từ và Hà Tương Thần dường như chẳng bị ảnh hưởng bao nhiêu.

Trên gương mặt tuấn mỹ của Tần Xuyên Từ, ngay cả chút ý cười cuối cùng cũng đã biến mất.

Hắn không hề ngăn cản.

Bởi màn kịch xấu xí sắp diễn ra trước mắt này, được dựng lên từ chính d*c v*ng và lòng tham của kẻ chủ mưu, căn bản không đáng để hắn ra tay can thiệp.

Dù xuất phát từ mục đích gì, nếu Tô Cẩn đã lựa chọn làm như vậy, thì gã cũng phải chấp nhận cái giá phải trả cho lựa chọn đó.

Tần Xuyên Từ cất bước, thản nhiên đi về phía cửa.

Sắc mặt Hà Tương Thần cũng chẳng dễ nhìn hơn là bao. Thấy Tần Xuyên Từ rời đi, y cũng chuẩn bị theo sau.

Chỉ là khi đi ngang qua chỗ Sở Dật, khóe mắt Tần Xuyên Từ bỗng lướt qua anh.

Có lẽ vì cảnh tượng trước mắt thật sự quá chướng mắt, hắn cũng chẳng còn buồn duy trì vẻ lịch thiệp thường ngày nữa. Lúc nhìn về phía Sở Dật, trong mắt hiện rõ sự khó chịu không hề che giấu.

Không nói lấy một lời.

Tần Xuyên Từ cứ thế lướt qua người anh mà đi.