Chương 85 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu
 

Vài ngày sau, Linda xuất hiện trở lại. Mây kéo thấp xám xịt bao phủ cả thành phố. Dăm ba tia nắng lọt qua khe mây rọi xuống hàng ngân hạnh trước cổng trang viên, nhưng rồi lại nhanh chóng bị những đám mây mới ập tới che khuất.

"Chào ngài Mạc, cô Ôn." Linda gật nhẹ đầu, nở nụ cười nghiệp vụ quen thuộc trên môi, "Xin lỗi đã để hai vị đợi lâu."

Nói xong, cô ấy nghiêng đầu ra hiệu cho trợ lý phía sau. Hai cô trợ lý lập tức cung kính bước lên. Một người xách chiếc túi đựng lễ phục màu đen cỡ lớn, người kia ôm một hộp quà vuông vức màu trắng thiết kế tinh xảo.

Được sự cho phép, cả nhóm tiến lên phòng ngủ chính trên tầng ba.

"Đưa cho tôi." Đến cửa, Mạc Thiếu Thương nhận lấy túi lễ phục đen từ tay trợ lý, nhạt giọng bảo: "Các cô đợi ở ngoài này."

Nghe vậy, Linda khẽ nhướn mày, đáy mắt thoáng qua nét ngạc nhiên. Bao năm trong nghề, những vị đại gia quyền thế cô ấy từng tiếp xúc không phải là ít, trong đó chẳng thiếu những người yêu chiều vợ, vợ chồng tình sâu nghĩa nặng. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy một người đàn ông đích thân hầu hạ vợ thử váy cưới thế này. Dù nghĩ vậy, bề ngoài Linda vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ cung kính cúi đầu, cùng hai trợ lý nán lại ngoài cửa.

Phòng ngủ yên ắng tĩnh mịch. Ánh sáng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp rèm voan mỏng, hắt xuống sàn gỗ sẫm màu, lọc thành một vệt sáng dịu êm như mặt nước. Mạc Thiếu Thương treo túi lễ phục lên thanh ngang của giá treo áo, kéo khóa xuống.

Đầu khóa trượt từ trên xuống dưới, phát ra âm thanh đều đặn liên tục. Lớp vải đen của túi lễ phục tách ra hai bên, chỉ trong chớp mắt, bộ váy cưới bọc trong lớp vải chống bụi trắng tinh đã hiện ra. Anh gỡ lớp vải bọc ra. Độ bóng bẩy của lụa satin hắt ra từ lớp vải, không hề chói mắt mà ẩn hiện, e ấp như được ép chặt rồi xếp chồng lên nhau từng lớp một. Chỉ riêng độ bóng ấy thôi cũng đủ thấy giá trị liên thành của nó. Đuôi váy rủ xuống từ thanh ngang của giá treo, trải trên mặt sàn, chất chồng thành một hồ nước trắng muốt tĩnh lặng.

Ôn Ý Nùng ngắm nhìn bộ váy cưới lộng lẫy và thánh khiết này, sững sờ trước vẻ đẹp tuyệt trần của nó đến mức quên cả thở. Đúng lúc đó, Mạc Thiếu Thương quay người lại, bước thẳng đến đứng trước mặt cô. Tiếp đó, anh vươn tay, tóm lấy dải lụa thắt eo trên chiếc áo choàng ngủ của cô.

"Để... để em tự làm..." Ôn Ý Nùng có chút ngại ngùng, đưa tay nắm nhẹ lấy tay anh, mặt ửng đỏ bảo, "Lát nữa anh giúp em mặc váy cưới là được rồi."

Tuy nhiên, người đàn ông bỏ ngoài tai lời cô nói, đầu ngón tay hơi dùng sức kéo bung dải lụa.

Chất lụa trượt xuống dọc theo bờ vai tròn trịa trắng nõn. Cô ngượng chín mặt, không nhịn được đưa hai tay che kín bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn.

Tiếng áo quần sột soạt vang lên bên tai. Người đàn ông lấy váy cưới, nửa quỳ xuống, gom phần đuôi váy satin nhăn nhúm dưới chân cô sang một bên: "Nhấc chân lên."

"..." Nghe vậy, Ôn Ý Nùng vội vã làm theo.

Một tay anh đỡ lấy cổ chân thon thả của cô, tay kia luồn chân cô vào đống váy bồng bềnh. Bàn chân nhỏ nhắn trắng muốt hồng hào đạp lên lòng bàn tay to lớn của anh, những ngón chân hơi co lại, tố cáo sự căng thẳng của chủ nhân lúc này. Chân trái đã lọt thỏm vào váy, chân phải cũng tiếp tục như thế.

Sau đó, Mạc Thiếu Thương đứng dậy, hai tay nắm mép váy, nhấc lớp lụa satin lên từng tấc một. Mảnh vải trượt từ mắt cá chân lên bắp chân, đầu gối, đùi non... Cuối cùng dừng lại ở vòng eo của Ôn Ý Nùng.

Mạc Thiếu Thương quấn lớp váy quanh eo cô, rũ mắt nhìn cô, bảo: "Quay lưng lại."

Cô ngoan ngoãn làm theo, xoay người đưa lưng về phía anh. Cảm nhận được những ngón tay thon dài của anh đang hoạt động sau lưng mình, gọn gàng và thành thạo. Anh cài từng chiếc cúc bọc satin kéo dài từ thắt lưng lên đến bả vai. Rất nhiều cúc, phải mất chừng nửa phút mới cài xong.

Hoàn thành xong, Mạc Thiếu Thương vòng lên trước mặt Ôn Ý Nùng, lùi lại một bước, ánh nhìn xanh đen khóa chặt trên người cô. Lặng lẽ ngắm nhìn, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy, gần như xuất thần.

Bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, Ôn Ý Nùng cúi đầu kéo kéo mép váy, rồi lại ngẩng lên đón lấy ánh mắt anh.

"Đẹp không anh?" Cô hỏi.

Không có gương, cô thậm chí chẳng mường tượng được bộ dạng mình lúc này ra sao. Mặt mộc thử váy cưới... chắc sẽ ảnh hưởng hiệu ứng lắm đây? Haiz, biết thế cô đã trang điểm một chút. Sơ suất quá. Ôn Ý Nùng nghĩ thầm, có chút dở khóc dở cười.

Phía bên này, Mạc Thiếu Thương như chẳng nghe thấy lời cô nói, ánh mắt xanh đen vẫn đăm đăm dán chặt vào cô, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, cốc cốc cốc, vô cùng lễ độ. Tiếp theo là giọng nói êm ái, nhã nhặn của Linda vọng vào từ bên ngoài: "Ngài Mạc, cô Ôn, xin hỏi hai vị đã thay xong váy cưới chưa ạ?"

Ngay khi nghe tiếng gọi, lông mi Mạc Thiếu Thương hơi rung lên. Anh như bừng tỉnh, rũ mắt xuống, nhạt giọng đáp: "Mời vào."

Giây tiếp theo, Linda đẩy cửa bước vào. Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Ý Nùng, toàn thân cô ấy khựng lại, ngay sau đó, đáy mắt lóe lên những tia sáng rực rỡ đầy kinh ngạc tột độ.

Trước mắt cô ấy, vẻ bóng bẩy thanh nhã của lớp lụa satin bá tước chảy tràn từ vai cô gái xuống tận gót chân. Tà váy trải dài trên thảm, từng nếp gấp như được chính tay ai đó v**t v* tỉ mỉ.

Ngoài cửa sổ, mây mù chẳng biết đã tản đi từ lúc nào. Cô gái phương Đông trẻ tuổi đắm mình trong ánh nắng chiều, tinh khôi, thánh khiết, yêu kiều, thanh thoát. Hệt như một tinh linh vô tình rớt xuống trần gian.

"Chúa ơi..." Linda không kìm được thốt lên một tiếng cảm thán, bước lại gần hai bước. Ánh mắt cô ấy trượt từ gấu váy lên trên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt mộc mạc nhưng vẫn quyến rũ không ai sánh bằng của Ôn Ý Nùng, "Đẹp quá! Thật sự quá đẹp."

Nói xong, cô ấy cúi người vuốt phẳng một nếp nhăn nhỏ xíu ở mép váy, rồi đứng dậy, đi vòng ra sau lưng Ôn Ý Nùng, kiểm tra độ vừa vặn của vòng eo, rồi lại gật đầu hài lòng: "Ừm, các số đo đều rất chuẩn."

Nhìn ngắm sườn mặt kiều diễm đến mức thánh thiện của Ôn Ý Nùng, Linda không khỏi buông lời cảm thán: "Thiết kế của ngài Mạc hoàn toàn chẳng thua kém bất kỳ nhà thiết kế hàng đầu quốc tế nào. Cô Ôn à, chiếc váy cưới này thực sự sinh ra để dành cho cô. Cô mặc lên người, trông còn lộng lẫy hơn cả siêu mẫu trên các sàn diễn lớn."

Nghe Linda khen ngợi, hai má Ôn Ý Nùng khẽ nóng lên, cô cong khóe môi, lí nhí: "Cô Linda, cô đừng tâng bốc tôi nữa. Bị mọi người khen thế này, tôi sợ mình sẽ ngày càng tự luyến mất."

Linda bị cô gái đáng yêu này chọc cười, phì cười một tiếng, cũng bắt chước bộ dạng của cô, hạ giọng nói nhỏ: "Cô Ôn à, với một khuôn mặt xinh đẹp nhường này, một thân hình bốc lửa nhường này, cô hoàn toàn có quyền tự luyến mà."

Hai người đang chuyện trò thì có tiếng bước chân vang lên phía sau. Khóe mắt Linda thoáng thấy bóng dáng cao lớn sau lưng, liền hắng giọng, thu lại nụ cười, hơi cúi người rồi lặng lẽ lùi ra ngoài. Tiện tay đóng nhẹ cánh cửa lại.

Phòng ngủ lại trở về với vẻ tĩnh lặng. Ôn Ý Nùng quay đầu, nhìn vào đôi mắt sâu như biển của người đàn ông, chỉ thấy mặt nóng bừng, lòng bàn tay ươn ướt, tim đập thình thịch liên hồi.

"... Anh vẫn chưa trả lời em đâu đấy." Cô khẽ nói, ánh mắt lúng liếng, nũng nịu nỉ non: "Có đẹp không?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, rất lâu, rất lâu sau mới đưa tay vuốt lọn tóc mai lòa xòa sau tai cô.

Đầu ngón tay thon dài, hơi lạnh lướt qua vành tai cô gái, d** tai nhỏ nhắn ửng hồng dưới cái chạm của anh. Anh cúi đầu, kề sát tai cô, thì thầm thủ thỉ: "Mia adorabile sposa, la tua bellezza è senza pari, mi fa perdere la testa e ti amo più della mia stessa vita."

Cô dâu đáng yêu của anh, Vẻ đẹp của em là độc nhất vô nhị, khiến anh say đắm mê mẩn, yêu em hơn cả sinh mệnh của chính mình.

Thời gian chớp mắt đã trôi qua một tháng. Kinh Hải chuyển mình từ chớm đông sang giữa đông lạnh giá, rồi lại bước qua thềm năm mới âm lịch.

Đường phố ngõ hẻm khu phố cổ chăng đầy đèn lồng đỏ rực, xác pháo nổ tung tóe vương vãi khắp con đường lát đá xanh, bị gió thổi bay tứ tung. Cổng trang viên nhà họ Mạc dán một đôi câu đối xuân, chẳng rõ là bút tích của nhà thư pháp đại tài nào tặng, nét chữ rồng bay phượng múa, gân guốc mạnh mẽ. Ôn Ý Nùng đón giao thừa cùng Mạc Thiếu Thương ở nhà bà ngoại, mùng một tết mới trở về trang viên.

Khóa học can thiệp của Eric không vì nghỉ tết mà gián đoạn. Cô giáo Tưởng về quê thăm người thân, nên từ mùng một đến mùng bảy, toàn bộ các buổi học đều do Ôn Ý Nùng phụ trách. Sáng nào cô cũng cùng Eric tập luyện giác quan, chiều lại dắt cậu bé ra vườn đi dạo, giẫm cát, ngắm cò trắng bên đài phun nước.

Một tháng trôi qua, Eric lại có những tiến bộ rõ rệt. Bây giờ, mỗi khi Ôn Ý Nùng gọi tên, cậu bé sẽ ngẩng đầu lên nhìn vào mắt cô; ăn xong sẽ tự giác bưng bát đĩa ra cửa bếp; và khi chơi đùa cùng Nana, cậu bé đã chủ động đưa đồ ăn vặt và đồ chơi cho cô bạn nhỏ. Ôn Ý Nùng vô cùng vui mừng, cẩn thận ghi chép lại tất cả những tiến bộ ấy vào sổ tay.

Công việc bên quỹ từ thiện cũng đang tiến triển nhịp nhàng. Trương Dao đã chính thức công bố thành lập quỹ trước hội đồng quản trị nhà trường, nguồn vốn đợt đầu từ tập đoàn họ Mạc cũng đã được giải ngân. Ôn Ý Nùng dành gần hai tuần cùng các thành viên trong đội ngũ chốt phương án cho lô dự án đầu tiên: "Dạy học thiện nguyện vùng cao", "Trại huấn luyện phụ huynh" và "Chương trình kêu gọi cộng đồng".

Dự án "Dạy học thiện nguyện vùng cao" do Ôn Ý Nùng trực tiếp phụ trách.

Hôm nay là một ngày cuối tuần bình thường đầu tháng Hai. Ôn Ý Nùng hẹn Tô Uyển Hân gặp nhau tại một quán cà phê gần khu thương mại sầm uất Quốc Mậu.

Tô Uyển Hân diện chiếc áo dạ cashmere màu đỏ rực rỡ, quàng chiếc khăn kẻ sọc xám, mái tóc làm xoăn lọn to kiểu mới, trang điểm kỹ càng, môi đỏ răng trắng, trông ngày càng kiêu sa, lộng lẫy.

"Ơ kìa? Cô giáo Ôn, sao cậu có vẻ gầy đi thế?" Tô Uyển Hân nhìn cô, đánh giá từ đầu đến chân một lượt, "Chuẩn bị đám cưới vất vả quá à?"

"Làm gì có." Ôn Ý Nùng bưng ly Americano lên nhấp một ngụm, phì cười đáp: "Bộ quần áo này che dáng thôi, tớ còn béo lên cả một cân đấy."

"Hử? Cậu béo lên á? Béo chỗ nào?" Tô Uyển Hân tò mò hỏi. Nói xong, ánh mắt lướt từ khuôn mặt Ôn Ý Nùng xuống, dừng lại ở vòng một dẫu mặc áo khoác rộng thùng thình vẫn lờ mờ thấy được đường cong bốc lửa, im lặng một lát rồi nói: "Thôi bỏ đi, tớ không muốn nghe nữa."

Ôn Ý Nùng: "..."

Hai cô gái rôm rả tán dóc đủ thứ chuyện trên đời. Một lát sau, Ôn Ý Nùng lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp cưới, đưa cho Tô Uyển Hân. Tô Uyển Hân nhận lấy tấm thiệp, mở ra xem thời gian và địa điểm.

Trang viên họ Mạc.

Ngày 15 tháng 6.

"15 tháng 6." Tô Uyển Hân nhẩm tính trong đầu, "Còn hơn 4 tháng nữa cơ mà, sao cậu phát thiệp sớm thế?"

"Gửi cho cậu trước." Ôn Ý Nùng bưng ly cà phê lên nhấp thêm một ngụm, "Cậu là người đầu tiên đấy, tiện thể xem giúp tớ kiểu dáng, font chữ của thiệp mời thế này được chưa?"

"Rất ổn mà..." Tô Uyển Hân cầm tấm thiệp lật đi lật lại ngắm nghía, gật đầu khẳng định, "Mắt thẩm mỹ của cậu vốn dĩ đã tốt rồi, đâu cần tớ phải kiểm tra hộ nữa."

Nói đoạn, Tô Uyển Hân cất tấm thiệp vào túi xách, kéo khóa lại, cười nói: "Yên tâm đi, đợi đến ngày cưới của cậu, tớ nhất định sẽ ăn diện thật lộng lẫy, đảm bảo không làm cậu mất mặt đâu!"

Ôn Ý Nùng cười phá lên: "Tớ vô cùng mong đợi đấy nhé."

"Đã nghĩ xong danh sách khách mời chưa?" Tô Uyển Hân tiện miệng hỏi, "Bạn cấp hai, cấp ba, tiểu học, đại học?"

Ôn Ý Nùng: "... Mấy người bạn lâu quá không liên lạc thì thôi đi, chỉ mời cậu, người nhà, với đồng nghiệp các thứ thôi."

Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính của quán cà phê, chiếc nhẫn kim cương đính hôn trên ngón áp út của cô lấp lánh chói lóa dưới nắng.

"À phải rồi. Cái quỹ từ thiện trường cậu thành lập ấy..." Tô Uyển Hân uống một ngụm cà phê, "Dạo này thế nào rồi?"

"Nhiều việc lắm." Ôn Ý Nùng nhún vai, giọng điệu hờ hững, "Tớ sắp sửa phải đi Kim Ban rồi đây."

Tô Uyển Hân đang cầm thìa khuấy cà phê, nghe vậy thì khựng lại, nhíu mày hỏi: "Cậu đi Kim Ban làm gì?"

"Là một trong những dự án của quỹ từ thiện." Ôn Ý Nùng giải thích, "Bọn tớ đã liên hệ được với một trường giáo dục đặc biệt ở Kim Ban, dự định sẽ tổ chức những buổi dạy học thiện nguyện tại nhà cho các em nhỏ không có điều kiện đến trường ở đó."

Tô Uyển Hân nghe xong, đăm chiêu vài giây rồi nói tiếp: "Theo như tớ biết thì Kim Ban nằm sát đường biên giới, hình như chỉ cách Myanmar một con sông thôi... Cậu là con gái một thân một mình qua đó, nhỡ có nguy hiểm gì thì sao?"

Ôn Ý Nùng bật cười, bảo: "Cậu đừng có suy diễn linh tinh nữa. Bọn tớ đi theo một đội cơ mà, có nam có nữ, làm sao mà có chuyện tớ đi một mình được."

"Ồ, thế thì còn đỡ." Tô Uyển Hân nghe vậy mới yên tâm phần nào, gật gù: "Vậy cũng được."

Lát sau, Tô Uyển Hân như sực nhớ ra điều gì, lại hỏi: "Cậu định ở Kim Ban bao lâu?"

"Lịch trình dự kiến là hai tuần."

"Nửa tháng á?" Tô Uyển Hân đổi sang vẻ mặt trêu chọc, "Ngài Mạc nhà cậu nỡ xa cậu lâu thế cơ á?"

Nghe câu này, mặt Ôn Ý Nùng khẽ ửng đỏ, ấp úng mấy giây mới nói: "Chuyện đi Kim Ban... tớ vẫn chưa kịp nói với anh ấy..."

"Hả?" Tô Uyển Hân kinh ngạc trố mắt nhìn cô, ly cà phê đưa lên miệng quên cả đặt xuống, "Chuyện này mà cậu cũng giấu được á?"

"Không phải tớ cố tình giấu đâu. Mấy ngày trước Mạc Thiếu Thương sang Ý, tối qua mới vừa đáp máy bay xuống Kinh Hải." Ôn Ý Nùng vuốt lại lọn tóc lòa xòa qua tai, mím môi nói, "... Để tối nay tớ nói với anh ấy."

Tô Uyển Hân bưng ly cà phê, nhìn hai vệt ửng đỏ bất thường trên má cô bạn thân, nhướng mày, phì cười: "Nhớ nói sớm với người ta đấy. Nhà cậu bám cậu như thế, đến sát nút mới nói, chắc chắn người ta sẽ giận cho xem."

Ôn Ý Nùng ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng có lý, mỉm cười đáp: "Ừ, tớ biết rồi."

Tô Uyển Hân khoanh tay trước ngực, lặng lẽ ngắm nhìn cô bạn ngồi đối diện, rồi không kiềm được mà cảm thán: "Thật kỳ diệu. Nùng Nùng, cậu sắp lấy chồng thật rồi đấy. Nhưng nói thật nhé, khí chất của cậu bây giờ, ánh mắt lúng liếng đưa tình, đầy nữ tính, đúng là mang đậm phong vị của một cô vợ trẻ gợi cảm thật."

Ôn Ý Nùng đang uống cà phê thì bị sặc, lườm Tô Uyển Hân với vẻ cạn lời: "... Cậu nói cái kiểu gì đấy, sao tớ càng nghe càng thấy sai sai."

"Tớ chỉ nói sự thật thôi." Tô Uyển Hân cười gian xảo, "Là do cậu đầu óc không trong sáng, tự suy diễn lung tung đấy chứ."

Mặt Ôn Ý Nùng càng đỏ hơn, cô chột dạ húng hắng ho, lí nhí: "Tớ làm gì có nghĩ bậy bạ."

Tối hôm đó. Tắm rửa xong, Ôn Ý Nùng mặc bộ đồ ngủ nằm dài trên giường bấm điện thoại.

Cô đang tra cứu một số thông tin về Kim Ban. Bách khoa toàn thư Baidu hiển thị, Kim Ban, hay còn gọi là Tượng Dịch, Tiểu Hồng Kông bình yên, Casablanca Viễn Đông, nằm ở Châu tự trị dân tộc Thái và Cảnh Pha Đức Hoành, dân số thường trú khoảng 42 vạn, dân số lưu động "dân số bóng tối" không dưới 15 vạn quanh năm, thành phần phức tạp, khó mà thống kê chính xác. Diện tích rừng bao phủ toàn thành phố hơn 65%, sở hữu những khu rừng mưa nhiệt đới nguyên sinh rộng lớn.

Bản chất của Kim Ban là một thành phố được xây dựng trên "hành lang". Đường biên giới dài hàng trăm km phần lớn là những con đường mòn xuyên rừng rậm và sông cạn, không có rào cản tự nhiên, dân cư hai bên biên giới qua lại hàng ngàn năm không dứt. Chính sự mập mờ về địa lý này đã khiến Kim Ban tự nhiên trở thành trung tâm lưu thông con người, hàng hóa, thông tin xuyên biên giới...

Đang đọc lướt qua các dòng chữ, cửa phòng tắm mở ra. Hơi nước ùa ra từ khe cửa, mang theo hương thơm ngọt ngào của sữa tắm và hơi ấm của nước nóng. Hơi nước nóng hổi như một con rắn tàng hình, bò dần theo các khe nứt trên sàn nhà tiến về phía Ôn Ý Nùng. Cô theo bản năng ngẩng đầu lên.

Mạc Thiếu Thương c** tr*n bước ra, quanh hông chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng. Khăn tắm buộc khá trễ, nằm ngay phía trên xương hông, hai đường gân xanh nổi rõ từ mép khăn tắm kéo dài lên trên, lẩn khuất vào rãnh cơ bụng. Tóc anh chưa sấy, vẫn còn ướt sũng, những lọn tóc lòa xòa trước trán, nước nhỏ giọt từ ngọn tóc, rơi xuống xương quai xanh, chảy dọc theo đường viền cơ ngực. Bờ vai rộng, vòng eo săn chắc, tứ chi thon dài, từng khối cơ bắp trên người cuồn cuộn sức sống.

Hình xăm rắn đen nằm im lìm trên ngực trái anh, con ngươi dọc lạnh lẽo của nó khóa chặt lấy cô, không rời nửa tấc. Cặp kính gọng vàng vắt trên sống mũi cao vút cũng không biết biến đi đằng nào. Đôi mắt màu xanh đen ấy không còn lớp kính che chắn, lộ rõ hình dáng nguyên bản, không chút ngụy trang.

Đuôi mắt hơi xếch lên, khóe mắt trong sắc lẹm và sâu thẳm, toát lên nét đẹp lai Tây đầy hoang dã và tính xâm lược mạnh mẽ. Lúc này, đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào cô, dã tính, tr*n tr**, không chút che giấu, khiến người ta liên tưởng đến một con sói bị bỏ đói suốt mùa đông trong bão tuyết, nay cuối cùng cũng tìm thấy con mồi.

Nhịp tim Ôn Ý Nùng bất giác đập nhanh hơn vài nhịp. Trơ mắt nhìn Mạc Thiếu Thương ném chiếc khăn lau tóc sang một bên, rồi bước tới, cúi người, luồn một tay qua eo, ôm chặt lấy vòng eo thon gọn, mềm mại của cô, nhấc bổng cô lên khỏi tư thế nằm sấp.

Chưa kịp để Ôn Ý Nùng định thần, nụ hôn của người đàn ông đã ập tới. Lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, luồn lách vào trong, cuốn lấy chiếc lưỡi của cô kéo về phía mình.

Nụ hôn sâu thẳm và hung hãn này khiến Ôn Ý Nùng có phần không chống đỡ nổi. Bị anh hôn đến mức r*n r*, hai tay cô đặt trên v*m ng*c anh, đầu ngón tay chạm vào cơ ngực rắn chắc như đá, lòng bàn tay áp sát vào, lập tức cảm nhận được từng thớ cơ và những đường gân xanh nổi cộm. Chưa đầy nửa phút, đôi mắt cô đã bắt đầu mờ mịt, đờ đẫn.

Đột nhiên, anh có một hành động cực kỳ xấu xa.

"..." Ôn Ý Nùng lập tức kêu lên một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng, mắt rơm rớm, cơ thể cũng mềm nhũn đi quá nửa.

Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn sinh vật bé nhỏ trong vòng tay mình, chỉ mới hôn thôi mà đã mềm nhũn như một vũng nước, anh bỗng thấy thật thú vị. Chiếc khăn tắm trắng bị bung ra, ném thẳng xuống sàn.

Ôn Ý Nùng co rúm người trên giường, bản năng mách bảo cô phải trốn thoát.

"Đợi đã." Cô hoảng hốt cất lời, đuôi giọng run rẩy, "Mạc Thiếu Thương, em có chuyện muốn nói với anh... Á!"

Lời chưa dứt, cả người cô đã bị tóm lấy. Thân hình cao lớn của người đàn ông bao phủ hoàn toàn lấy cô, đôi môi mỏng hôn nhẹ lên gò má nóng bừng, sống mũi cao ngất cọ cọ vào d** tai cô, giọng anh trầm khàn: "Chú Hành bảo chiều nay em không ở trang viên. Em đi gặp ai, hửm?"

Ôn Ý Nùng cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.

"Uyển Hân... Tô Uyển Hân." Cô cắn nhẹ ngón tay, nức nở, gần như không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Mạc Thiếu Thương về Ý trọn mười ngày. Tối hôm qua lúc anh về thì cô đã ngủ say, anh tắm rửa xong cũng chỉ nằm xuống ôm cô ngủ, hai người chẳng làm gì cả. Nên đây là lần đầu tiên sau mười ngày. Con sư tử nhịn đói mười ngày nay đã được mở hàng. Độ hung bạo của nó, khỏi cần nghĩ cũng biết.

Cô đỏ mặt khóc nức nở, mười ngón tay ra sức bấu víu, vò nát cả tấm ga trải giường.

"Nói chuyện gì?" Động tác của anh vừa cuồng dại vừa hoang dã, nhưng giọng điệu hỏi han lại vô cùng tùy ý, lười nhác. Trái ngược hoàn toàn với cảm giác sống không bằng chết của cô lúc này.

"Hức..." Ôn Ý Nùng cố gắng níu kéo chút lý trí mỏng manh còn sót lại, nức nở trả lời, "Em đưa thiệp cưới cho Uyển Hân... hu hu, còn kể cho cô ấy chuyện em sắp phải đi công tác ở Kim Ban nữa..."

Lời vừa dứt, một sự việc vô cùng đột ngột xảy ra.

Cơn bão tưởng chừng có thể hủy diệt cả đất trời bỗng khựng lại. Mạc Thiếu Thương dừng tay.

Anh trân trân nhìn cô gái dưới thân mình, ngón tay thon dài khẽ mân mê đôi môi ướt át, hơi sưng mọng của cô, cúi đầu kề sát, giọng trầm khàn, nguy hiểm cất lên: "Kim Ban?"

"Vâng..." Con thỏ nhỏ trong lòng anh vừa khóc nức nở vừa nói. Rõ ràng là cô đang bị treo lơ lửng giữa chừng, lên không được xuống không xong, vô cùng khó chịu, nước mắt lã chã tuôn rơi, giọng điệu cũng mềm nhão, nũng nịu, quyến rũ chết người, "Là dự... dự án của quỹ từ thiện, phải đến vùng núi ở Kim Ban... dạy học... ứm! Dạy học tình nguyện cho các em nhỏ đặc biệt... Môi trường giáo dục ở đó rất khắc nghiệt, điều kiện mọi mặt đều tương đối lạc hậu, rất cần sự giúp đỡ và hỗ trợ từ bên ngoài..."

Mạc Thiếu Thương híp mắt lại. Anh giữ chặt eo thon nhỏ mềm mại của Ôn Ý Nùng, ôm cô ngồi lên đùi mình. Cô tựa hờ vào lòng anh, trán tì vào cằm anh, nhịp thở gấp gáp và nông, giống hệt một chú hươu con vừa chạy một quãng đường rất dài, mãi mới được dừng lại nghỉ chân.

Sau đó, cô cảm nhận được lòng bàn tay người đàn ông đè xuống, không nặng không nhẹ. Anh bình thản buông một câu, giọng điệu nhàn nhạt, nhưng lại là một mệnh lệnh không thể chối cãi.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng vẫn còn hơi đờ đẫn, ngơ ngác, vẻ mặt mông lung, dường như chưa hiểu anh vừa nói gì.

Giây tiếp theo, những ngón tay thon dài của anh nâng khuôn mặt ửng đỏ của cô lên, cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh đen thâm trầm như ánh chiều tà. Mạc Thiếu Thương cúi người sát lại, giọng trầm thấp, cất lời: "Mentre facciamo l'amore, dimmi, tu, bellissima e fragile, cosa vai a fare nel Triangolo d'Oro?"

Vừa ăn, vừa ngoan ngoãn kể cho chồng em nghe xem, một cô gái xinh đẹp và yếu ớt như em, định làm gì ở khu vực Tam Giác Vàng?