Chương 77 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu
 

Từ trang viên họ Mạc đến Tinh Kiều, dọc đường đều là sắc trời xám xanh quen thuộc của Kinh Hải giữa mùa đông lạnh giá. Những cây ngô đồng hai bên đường đã rụng hết lá, cành khô trơ trọi lùi dần từng khung hình ngoài cửa sổ xe, hệt như một bức phác họa bị rút cạn sắc màu.

Mạc Thiếu Thương đang lái xe. Một tay anh đặt trên vô lăng, tay kia hờ hững buông cạnh cần số, các khớp ngón tay hơi cong lại, tựa như dáng tay đang nghỉ ngơi giữa một bản dương cầm. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính đậu lên sườn mặt anh, kéo vệt bóng của sống mũi dài ra, trượt từ đường nét cao thẳng ấy xuống tận khóe môi.

Phía bên ghế phụ. Ôn Ý Nùng quay người lại, co chân lên ghế, tì cằm lên đầu gối. Cô nghiêng đầu ngắm nhìn người đàn ông ở ghế lái, ánh mắt thong dong, nhàn nhã lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt anh. Từ đường gập của xương mày đến độ cong của gò má, từ đường nét xương quai hàm đến hầu kết nhấp nhô.

Cô ngắm nhìn vô cùng chăm chú, giống như đang đọc một cuốn sách đã lật mở vô số lần nhưng lần nào cũng tìm thấy dư vị mới mẻ.

Mạc Thiếu Thương nhận ra, khẽ liếc mắt nhìn cô: "Nhìn gì thế?"

"Nhìn anh chứ nhìn ai." Giọng cô nhẹ nhàng, mềm mại, mang theo sự thẳng thắn tựa như lẽ đương nhiên, "Theo trí nhớ của em thì đây là lần thứ hai anh đích thân lái xe cho em đấy."

Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày, dường như đang hồi tưởng.

"Lần đầu tiên là trên đường từ sân bay Nam Tân về trang viên." Cô trả lời thay anh, giọng điệu mang chút đắc ý nho nhỏ, "Lúc đó em vừa đi dự buổi đấu giá cùng anh về, anh còn không biết rằng em đã âm thầm nghi ngờ anh là một nhân vật nguy hiểm rồi đâu."

Đầu ngón tay anh gõ nhẹ hai cái lên vô lăng, sau đó hờ hững hỏi: "Cô Ôn có hài lòng với tài xế riêng của mình không?"

"Hài lòng chứ." Vành tai Ôn Ý Nùng lặng lẽ ửng hồng, nhưng giọng nói lại thấp hơn lúc nãy một tông, nói tiếp, "Vô cùng hài lòng luôn."

Cô khựng lại một chút, chợt ngồi thẳng người, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc: "Một tài xế riêng là anh chàng con lai đẹp trai cao một mét chín mươi, vóc dáng chuẩn đến mức người mẫu cũng phải ghen tị, khuôn mặt còn đẹp trai hơn cả siêu sao Hollywood như ngài Mạc đây, thì đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy."

Mạc Thiếu Thương mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng m*n tr*n cánh môi cô, trầm giọng hỏi: "Miệng ngọt thế này, là muốn anh hôn em sao?"

Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Ôn Ý Nùng đỏ bừng như hoa lựu. Dù xấu hổ, cô vẫn lấy hết can đảm sáp lại gần, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh, thủ thỉ ngọt ngào: "Ngài Mạc cứ tập trung lái xe đi ạ. Việc chủ động hôn, cứ để em lo."

Nói xong, cô nhanh chóng đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên má anh, vang lên một tiếng "chụt" rõ kêu.

Mạc Thiếu Thương: "..."

Làm xong tất cả những điều này, cô gái nhỏ vội vàng rụt về chỗ ngồi của mình, chỉnh lại dây an toàn, làm như không có chuyện gì xảy ra mà nhìn thẳng về phía trước. Thế nhưng vành tai đã đỏ bừng hệt như hai quả anh đào chín mọng.

Mạc Thiếu Thương ngoảnh sang nhìn cô một cái, ánh mắt tối sầm lại, không nói gì.

Chẳng bao lâu sau, chiếc Rolls-Royce màu đen rẽ vào khu phố nơi Tinh Kiều tọa lạc. Các hàng ăn sáng ven đường đã dọn dẹp xong, trên mặt đất vẫn còn đọng lại những vệt nước rửa dọn, lấp loáng dưới ánh nắng ban mai. Vài phụ huynh dắt tay con cái đi tới từ nhiều hướng khác nhau. Những đứa trẻ cõng chiếc ba lô nhỏ trên lưng, có bé dùng ngôn ngữ ký hiệu, có bé lại mang ánh mắt trống rỗng, ngoan ngoãn im lặng.

Mạc Thiếu Thương đỗ xe vào bãi đỗ tạm thời trước cổng trường rồi tắt máy. Sau khi tiếng động cơ ngừng rung, không gian trong xe trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở đan xen của hai người.

"Vậy em đi trước nhé." Cùng lúc nói, Ôn Ý Nùng đưa tay tháo dây an toàn, mắt không thèm ngước lên, "Hiệu trưởng bảo có chuyện muốn nói với em, chắc là sẽ khá lâu đấy. Nếu công ty có việc thì anh cứ đi làm trước đi, lát nữa em tự bắt taxi về cũng được..."

Ai ngờ lời còn chưa dứt, một bóng đen đã bao phủ trên đỉnh đầu. Cô còn chưa kịp phản ứng, một cánh tay đã vươn qua người cô, kéo mạnh cánh cửa xe vừa hé mở ra một khe hở đóng sập lại. Một tiếng "cạch" vang lên, cửa xe đã bị khóa chốt.

Ôn Ý Nùng ngẩn người, ngẩng đầu lên. Trước mắt cô hiện ra một khuôn mặt đẹp trai góc cạnh phóng to, khoảng cách cực gần, đôi mắt xanh đen sâu thẳm như đại dương đang chằm chằm nhìn cô. Môi cô vừa mấp máy hai cái, chưa kịp phát ra âm thanh nào thì nụ hôn của người đàn ông đã phủ xuống ngợp trời.

Nụ hôn này mang theo sức mạnh không thể chối từ, bá đạo và mãnh liệt, gần như thô bạo, tựa như một con dã thú cuối cùng cũng thoát khỏi dây cương. Lưỡi Mạc Thiếu Thương cạy mở hàm răng cô, không chút vòng vèo mà xâm nhập thẳng vào khoang miệng, c**n l** đ** l*** cô, m*t mát lớp niêm mạc mỏng manh, mềm yếu bên trong cánh môi.

Cô bị anh hôn đến mức cả người ngửa ra sau, ngay một giây trước khi gáy sắp va vào kính cửa sổ, tay anh đã kịp thời lót phía sau. Bàn tay to lớn, thon dài và nóng bỏng áp vào gáy cô, vững vàng đỡ lấy. Ngay sau đó, bàn tay ấy trượt xuống, ôm trọn lấy vòng eo thon mềm mại, nhấc bổng cả người cô lên đặt lên đùi anh, hoàn toàn giam cầm cô trong lồng ngực.

Anh khép hờ hàng mi, dùng cả môi lẫn lưỡi, tiếp tục nụ hôn nồng nhiệt, triền miên và cuồng bạo.

"..." Ôn Ý Nùng bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, mơ màng không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Phải mất trọn vài giây sau, ý thức của cô mới dần khôi phục, sực nhớ ra đây là cổng trường Tinh Kiều, là nơi cô làm việc. Đồng nghiệp có thể đi ngang qua cổng trường bất cứ lúc nào, phụ huynh sẽ dắt trẻ vào lớp, thậm chí có thể có những đứa trẻ nghịch ngợm áp mặt vào kính xe, lén nhìn vào trong...

Nghĩ đến đây, hai má Ôn Ý Nùng lập tức nóng bừng, như bị ai đó dội cả ấm nước sôi dưới lớp da. Cô đưa tay đẩy anh, những ngón tay túm lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh mà nhéo một cái. Đối phương vẫn bất động.

Cô lại nhéo thêm cái nữa, anh vẫn không nhúc nhích. Người đàn ông không những không kìm lại, ngược lại càng thêm tham lam, làm tới, nuốt trọn mọi hơi thở ngọt ngào của cô vào bụng.

"Buông em ra, không được... ưm... bị người ta nhìn thấy mất..." Ôn Ý Nùng hoảng hốt tột độ, lúng búng nặn ra vài chữ giữa môi răng anh, "Anh mau buông em ra..."

"Xe của anh đều dùng kính cường lực chống đạn và nhìn một chiều." Mạc Thiếu Thương vừa m*t mát đôi môi cô, vừa khàn giọng đáp, "Bên ngoài không nhìn thấy đâu."

"Nhưng mà... ưm!" Ôn Ý Nùng chớp mắt, bộ não đang rối bời còn chưa kịp xử lý hết thông tin trong câu nói đó thì cô đã vội trợn tròn hai mắt, khuôn mặt đỏ lựng.

Nụ hôn cuồng nhiệt trên môi dần chậm lại, trở nên thong thả, đứt quãng. Bàn tay thon dài to lớn đã luồn vào dưới gấu váy của cô gái từ lúc nào không hay, phóng túng rong ruổi, khám phá mọi cảnh sắc hữu tình.

Đuôi mắt Ôn Ý Nùng đỏ ửng, vài giọt nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi. Cô chỉ đành đỏ mặt, cắn chặt lấy ngón tay mình mới có thể nhịn được không r*n r* thành tiếng. Mạc Thiếu Thương một mặt vẫn tiếp tục động tác trên tay, mặt khác lại rũ mắt, nhìn chằm chằm cô gái trong ngực.

Cô gái nhỏ rõ ràng là đang rất khó chịu. Hàm răng trắng bóc cắn chặt lấy đầu ngón tay trắng ngần, dùng sức đến mức hằn cả dấu răng, vùng da bị cắn đã trắng bệch đi vì thiếu máu.

Anh vươn tay, nhẹ nhàng gạt bàn tay đang bị cắn của cô ra, sau đó ấn đầu cô vào hõm cổ mình, tì cằm l*n đ*nh đầu mềm mại của cô. "Có thể cắn anh." Anh khẽ nói.

Cuối cùng, khi một cơn sóng nữa mạnh mẽ vỗ tới, sợi dây thần kinh căng cứng trong đầu Ôn Ý Nùng ngay khoảnh khắc này đã đứt phựt hoàn toàn. Cô há miệng, cắn một cái vào yết hầu nhô lên đầy gợi cảm của người đàn ông.

Lớp da thịt ấy khẽ nảy lên giữa hai hàm răng cô một chớp mắt. Cô nức nở r*n r*, khóc lóc không ngừng, chỉ đành ngậm lấy lớp da trên yết hầu của anh, bị ép buộc phải dùng đầu lưỡi để cảm nhận nhịp đập của mạch máu và tốc độ lưu thông của dòng máu trong anh. Từng nhịp, từng nhịp, trầm ổn và mạnh mẽ, tạo nên sự đối lập gay gắt với vẻ rối bời của cô.

Cánh tay Mạc Thiếu Thương vòng qua eo cô khẽ siết lại, ôm chặt cô hơn.

Ngoài cửa sổ, một người mẹ trẻ đang dắt theo một cậu bé đi ngang qua chiếc xe. Cậu bé chừng bốn năm tuổi, đeo chiếc ba lô Minion, vừa đi vừa đá những hòn sỏi ven đường. Người mẹ cúi đầu nói gì đó với bé, cậu bé nghe có vẻ hiểu mà lại như không hiểu, ngửa mặt cười với mẹ, để lộ hàm răng sún.

Mọi thứ đều diễn ra bình thường như mọi ngày. Không ai buồn ngoái nhìn chiếc xe màu đen đậu trước cổng trường thêm một lần nào, cũng không ai biết phía sau lớp kính đen kịt kia đang diễn ra một cơn bão táp cuồng nhiệt và im lìm đến nhường nào.

Chẳng rõ đã qua bao lâu, cơn bão cuối cùng cũng tan. Ôn Ý Nùng mềm nhũn trong lòng Mạc Thiếu Thương, tựa như một nhành hoa bị trận mưa lớn xối ướt sũng, từng chiếc lá đều rũ xuống ỉu xìu.

Gò má cô áp sát vào áo sơ mi của anh, mảnh vải nhỏ ấy đã được nhiệt độ cơ thể cô làm nóng lên, hòa quyện với mùi hương sương giá lạnh lẽo trên người anh, bốc lên khiến người ta chóng mặt. Mạc Thiếu Thương rút khăn ướt, tỉ mỉ lau dọn sạch sẽ cho cô, sau đó ném cục khăn vào thùng rác trên xe.

Ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, anh rũ mắt, cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của cô gái. Cô vẫn chưa thoát khỏi dư âm của cao trào, đôi mắt ướt át mê ly, cánh môi hé mở, chiếc rưỡi nhỏ màu hồng nhạt lấp ló giữa môi răng, vẫn còn khẽ run rẩy một cách khó nhận ra. Hoàn toàn là dáng vẻ quyến rũ đê mê của người vừa bị ức h**p, yêu thương xong.

"Bé con." Giọng anh trầm khàn, ngón cái cọ nhẹ lên đường quai hàm của cô, "Anh đã nhắc nhở em rất nhiều lần rồi." Vừa nói, anh vừa cúi đầu, áp đôi môi mỏng vào vành tai cô, giọng nói gần như hòa thành luồng hơi thổi thẳng vào tai: "Đừng có tùy tiện quyến rũ anh bất kể lúc nào, bất kể ở đâu. Nếu không hậu quả tự chịu."

Ôn Ý Nùng ngây người. Bộ não của cô vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi lớp sương mù trắng xóa vừa rồi, nghe thấy mấy câu này, cô chỉ thấy ngơ ngác.

"Sao em luôn thích đùa với lửa thế nhỉ?" Người đàn ông lại nhạt giọng hỏi.

"..." Khó khăn lắm Ôn Ý Nùng mới tỉnh táo lại được vài phần, nghe anh nói thế, cô tức chết đi được, chỉ hận không thể vung vuốt cào rách mặt anh. Cô mặt đỏ tía tai, vừa xấu hổ, vừa tức giận lại kinh ngạc nói: "Trên đời này sao lại có người da mặt dày như anh cơ chứ? Rõ ràng là do anh háo sắc, bản thân anh quá nặng h*m m**n, vậy mà lại vừa ăn cướp vừa la làng đổ lỗi cho em? Sao anh có thể không biết xấu hổ như thế hả?"

Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn cô, đáp: "Là em quyến rũ anh trước."

Hai mắt Ôn Ý Nùng càng trợn tròn hơn. "Em quyến rũ anh lúc nào?"

"Lúc nãy. Khi anh đang lái xe."

Ôn Ý Nùng: "?"

Bộ não của cô tua nhanh lại khung cảnh vừa rồi: Cô nhìn anh, anh hỏi cô nhìn gì, cô bảo nhìn anh, sau đó cô hôn một cái lên má anh. Chỉ thế thôi á?

"Em nhào tới ôm cổ anh, chủ động hôn lên mặt anh." Anh liệt kê từng điều một, giọng điệu nhạt nhẽo như đang đọc một tờ danh sách.

Ôn Ý Nùng: "???"

Trời cao đất dày ơi, nụ hôn trong sáng và ngập tràn tình yêu của cô, rốt cuộc làm sao lại bị bóp méo thành sự quyến rũ đầy s*c t*nh như thế? Làm ơn ai đó hãy trị tên đàn ông chó má thần kinh này đi được không?!

"Buông em ra. Em phải đi rồi." Cuối cùng, Ôn Ý Nùng từ bỏ việc tranh luận, bắt đầu vung vẩy cả chân lẫn tay vùng vẫy, cố gắng thoát thân.

Đang giãy giụa thì cô bị một "người hảo tâm" nào đó ấn ngược lại vào lòng. Đối phương vô cùng tâm lý mà nhắc nhở: "Môi em bây giờ đang sưng, mặt cũng đỏ bừng. Cô giáo Ôn có chắc là muốn đi gặp đồng nghiệp của mình ngay lúc này không?"

"..." Nghe thấy câu này, động tác trên tay Ôn Ý Nùng lập tức cứng đờ.

Cô dè dặt đưa tay lên, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào môi mình. Xúc cảm sưng tấy, mang theo chút cảm giác tê dại và ngứa ngáy còn sót lại. Gò má cô cũng vẫn nóng rực, chẳng cần soi gương cũng biết chắc chắn là đỏ đến mức khó coi rồi.

Ôn Ý Nùng giận lắm rồi, không nhịn được hé đôi môi đỏ mọng, lại cắn Mạc Thiếu Thương thêm một phát. Người đàn ông tâm trạng cực kỳ tốt, khẽ bật cười, siết chặt cánh tay ôm gọn lấy cô.

Khoảng mười phút sau, chiếc Rolls-Royce màu đen mới từ từ lăn bánh rời khỏi cổng trường Tinh Kiều. Ôn Ý Nùng đứng bên vệ đường, lấy hộp phấn ra soi gương, sau khi xác nhận bộ dạng lúc này không có gì bất thường, cô mới hít sâu một hơi rồi thở ra. Cô trấn tĩnh lại tinh thần, nở một nụ cười chuyên nghiệp trên môi, bước vào cổng trường.

Hành lang của Tinh Kiều rất dài, trên tường hai bên dán đầy những bức tranh do bọn trẻ vẽ. Ông mặt trời, bãi cỏ, những bông hoa xiêu vẹo, và cả một chú mèo có cánh.

Ôn Ý Nùng nhớ, chú mèo có cánh là do một cậu bé mắc chứng tự kỷ ở lớp mầm vẽ. Cậu bé hướng về bầu trời, khao khát được bay lượn, khao khát sự tự do không bị trói buộc, vì vậy vẽ cái gì cũng thích gắn thêm đôi cánh. Ngay cả quả táo bé vẽ cũng là quả táo thiên thần mọc cánh.

Khi đi ngang qua hành lang, Ôn Ý Nùng chạm mặt vài người quen. Thầy Triệu ở phòng giáo dục hòa nhập giác quan bưng bình giữ nhiệt từ phòng lấy nước sôi bước ra. Trông thấy Ôn Ý Nùng, thầy "Yo" lên một tiếng, cười tít mắt nói: "Cô giáo Ôn về rồi đấy à? Đi nghỉ mát về sắc mặt tốt ghê."

Ôn Ý Nùng cười đáp lại, tiện miệng trả lời: "Cháu đi Giang Nam một chuyến, vui lắm ạ." Chào hỏi dăm ba câu đơn giản, hai người tạm biệt, ai bận việc nấy.

Lát sau, Ôn Ý Nùng đã đến trước cửa phòng làm việc của hiệu trưởng. Cánh cửa khép hờ, bên trong thoang thoảng mùi trà thanh tao, chẳng rõ là loại trà gì.

Cô giơ tay, gõ cửa ba tiếng. Cốc cốc cốc.

"Vào đi." Tiếng của Trương Dao vọng ra từ bên trong. Ôn Ý Nùng đẩy cửa bước vào.

Trương Dao đang ngồi sau bàn làm việc, mặc một chiếc áo len lông cừu màu xanh sẫm, cổ áo cài một chiếc trâm ngọc trai nhỏ nhắn, tóc búi gọn gàng không xù một sợi. Bà đang xem một tập tài liệu, cặp kính trễ xuống sống mũi, lúc ngước lên nhìn người khác, ánh mắt xuyên qua phần rìa trên của mắt kính, mang theo vẻ hiền từ, thân thiện, khiến người ta bất giác thả lỏng.

"Tiểu Ôn đến rồi à, ngồi đi." Bà tháo kính đặt lên bàn, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. Ôn Ý Nùng nghe lời ngồi xuống.

Trương Dao không vội nói chuyện chính. Bà nâng tách trà lên, thổi nhẹ những cánh trà nổi trên mặt nước, nhấp một ngụm nhỏ. Sau đó, bà đặt tách trà xuống, ngả người ra lưng ghế, dùng ánh mắt thong dong đánh giá Ôn Ý Nùng. Hồi lâu sau mới lên tiếng: "Cô giáo Ôn này, em giấu cũng kỹ thật đấy."

Ôn Ý Nùng khẽ giật mình.

"Nếu không có màn cầu hôn hoành tráng leo lên khắp các trang nhất của ngài Mạc, thì đến giờ tôi vẫn còn bị em qua mặt đấy." Trương Dao lại nâng tách trà lên nhấp một ngụm, nếp nhăn nơi khóe mắt khi cười hằn sâu hơn ngày thường một chút, bà lắc đầu cảm thán, "Bọn trẻ các em đúng là..."

Ôn Ý Nùng vô cùng lúng túng và ngượng ngùng, vội vàng giải thích: "Em xin lỗi hiệu trưởng, em không cố ý giấu cô đâu, em..."

"Xem em kìa, căng thẳng làm gì." Trương Dao khẽ cười, "Em và ngài Mạc đều còn trẻ, trai chưa vợ gái chưa chồng, yêu đương bình thường, có gì đâu mà phải xin lỗi?"

Bà ngừng một lát, ánh mắt rơi trên mặt Ôn Ý Nùng, dường như đang chờ cảm xúc của cô bình tĩnh lại. "Hơn nữa, hai người có được mối quan hệ này sẽ mang lại tác động rất tích cực cho quá trình phục hồi của Eric. Điểm này, với trình độ chuyên môn của cô giáo Ôn, tin chắc không cần tôi phải giải thích nhiều."

Ôn Ý Nùng im lặng một chốc, sau đó gật đầu. Cô biết những lời Trương Dao nói không hề sai.

Đối với trẻ tự kỷ, một môi trường phục hồi ổn định, hài hòa và ngập tràn sự tin tưởng quan trọng hơn bất kỳ một phương pháp can thiệp tinh vi nào. Mối quan hệ giữa cô và Mạc Thiếu Thương, từ mối quan hệ chủ tớ đơn thuần ban đầu, giờ đã biến thành trạng thái thân thiết và tin cậy lẫn nhau. Điều này đóng vai trò như một nguồn dưỡng chất âm thầm tích cực đối với sự phát triển tình cảm và nhận thức xã hội của Eric.

Lát sau, Trương Dao đẩy một kẹp tài liệu trên bàn đến trước mặt cô. Kẹp tài liệu màu xanh sẫm, trên bìa dán một nhãn dán màu trắng, bên trên in một dòng chữ: "Phương án thành lập quỹ từ thiện".

Nhìn dòng chữ ấy, hàng mi Ôn Ý Nùng khẽ chớp động.

"Có một tập đoàn tài chính lớn đã tìm đến Tinh Kiều của chúng ta, chuẩn bị hợp tác với chúng ta thành lập một quỹ từ thiện, cung cấp các loại hỗ trợ cho trẻ em mắc chứng phổ tự kỷ trên toàn quốc, thậm chí là trên toàn thế giới." Giọng Trương Dao không lớn, nhưng lại mang đến một sức mạnh khiến tinh thần người nghe phấn chấn, "Từ sàng lọc sớm, đào tạo phụ huynh, đào tạo giáo viên phục hồi, đến hỗ trợ gia đình khó khăn, phổ biến giáo dục hòa nhập, tuyên truyền nâng cao nhận thức cộng đồng. Chiếc vòi bạch tuộc của quỹ này sẽ chạm tới từng khâu yếu kém nhất của ngành."

Đôi mắt Ôn Ý Nùng bỗng chốc sáng ngời: "Đây đúng là một tin tốt lành chấn động!"

Trương Dao đan mười ngón tay vào nhau đặt trên bàn, nhìn nhà trị liệu trẻ tuổi trước mắt, tiếp lời: "Lần này gọi em đến, là muốn hỏi xem em có nguyện ý trở thành người phụ trách của quỹ từ thiện này hay không."

Ôn Ý Nùng bàng hoàng kinh ngạc. Nhìn khuôn mặt điềm tĩnh và hiền từ của hiệu trưởng, đầu óc cô bỗng chốc trống rỗng.

Rất lâu sau, Ôn Ý Nùng mới cất giọng khẽ khàng: "Hiệu trưởng, cô tin tưởng em như vậy, sẵn sàng giao phó trọng trách lớn lao này vào tay em, đương nhiên em rất vui ạ. Thế nhưng... cô cũng biết, hiện tại e. là giáo viên trị liệu riêng của Eric. Em e rằng mình không đủ sức lực để gánh vác cả hai công việc này cùng một lúc."

Trương Dao lắc đầu. "Chuyện này em không cần lo. Bên phía Eric, tôi sẽ để cô giáo Tưởng tiếp tục hỗ trợ em. Những lúc em bận, cô giáo Tưởng sẽ dạy thay. Em cũng biết rồi đấy, trình độ chuyên môn của cô Tưởng hoàn toàn đạt chuẩn."

Bà ngừng lời, tốc độ nói chậm lại đôi chút, bóc tách từng tầng từng lớp, từ từ dẫn dắt: "Đối với những trẻ em mắc chứng phổ tự kỷ như Eric, việc có thể thiết lập mối quan hệ thân thiết, tin cậy với nhiều người hơn, là trăm bề có lợi chứ chẳng có hại. Điểm này, chắc không cần tôi phải nói nhiều thêm nữa."

Ôn Ý Nùng rũ mắt, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ. Giây lát sau, cô ngước mắt lên, trịnh trọng trả lời Trương Dao: "Hiệu trưởng, cảm ơn cô đã tín nhiệm em. Em sẵn sàng tiếp nhận ạ."

Khóe miệng Trương Dao từ từ cong lên một độ cung, trong đáy mắt hiện rõ sự tán thưởng và khen ngợi nồng nhiệt.

"Tốt." Bà cầm lấy kẹp tài liệu kia, lật mở trang đầu tiên, đẩy đến trước mặt Ôn Ý Nùng, "Vậy chúng ta cùng bàn bạc xem, sắp tới em sẽ phải đảm nhận những công việc gì nhé."

Giọng Trương Dao không vội không chậm, như một dòng suối róc rách chảy. Ngón tay bà chỉ vào từng điều mục trên tài liệu, từ tốn, kiên nhẫn giảng giải cho Ôn Ý Nùng.

"Cấu trúc của quỹ được chia thành một vài mảng. Mảng thứ nhất là gây quỹ và quản lý nguồn vốn. Phần này sẽ có một đội ngũ tài chính chuyên nghiệp đảm nhận, không cần em phải bận tâm. Việc em cần làm là thiết kế, thực thi và đánh giá dự án." Ngón tay bà di chuyển xuống một hàng.

"Đầu tiên, em cần phải kết nối với các cơ quan ban ngành liên quan của chính phủ. Ủy ban Y tế, Liên đoàn Người khuyết tật, Bộ Dân chính, Bộ Giáo dục, mấy cửa này đều phải đả thông. Rất nhiều công việc của quỹ không thể thiếu được sự hỗ trợ từ chính sách và sự tích hợp tài nguyên."

Ôn Ý Nùng mím môi, chú tâm lắng nghe, nghiêm túc gật đầu.

"Thứ hai, là hợp tác truyền thông. Chúng ta cần thông qua sức mạnh truyền thông để giúp nhiều người hơn hiểu rõ về chứng tự kỷ, hiểu được những đứa trẻ này, thấu hiểu những khó khăn mà ngành nghề này đang phải đối mặt. Ngoại hình em tốt, lại có nền tảng chuyên môn, rất thích hợp để làm người đại diện cho quỹ." Ngón tay Trương Dao lại trượt xuống dưới.

"Tiếp đến là tiến vào các vùng núi nghèo khó." Nói đến đây, Trương Dao dừng nửa giây, giọng nói trầm xuống đôi phần, "Rất nhiều khu vực hẻo lánh thậm chí không có lấy một nhà trị liệu chuyên nghiệp. Rất nhiều đứa trẻ vì không nhận được sự can thiệp kịp thời mà bỏ lỡ giai đoạn vàng tốt nhất. Quỹ dự định mỗi năm sẽ tổ chức ít nhất bốn đội tình nguyện, tiến sâu vào vùng núi, cung cấp đào tạo cho giáo viên và phụ huynh địa phương, đồng thời tiến hành sàng lọc, hướng dẫn can thiệp miễn phí cho các em nhỏ."

Nghe lời hiệu trưởng nói, không hiểu sao, tận sâu trong đáy lòng Ôn Ý Nùng bỗng dâng lên một nỗi chua xót. Cô lại nhớ đến lúc nhỏ, nhớ đến hình ảnh Hàn Tiểu Cầm mặt mũi đầy máu, trốn trong con hẻm hẹp...

"Cuối cùng, là nghiên cứu và giao lưu quốc tế." Hiệu trưởng cười nói, "Quỹ sẽ tài trợ cho các nhóm nghiên cứu khoa học trong nước, đồng thời mời các chuyên gia nước ngoài đến Trung Quốc giảng dạy và chỉ đạo. Khả năng giao tiếp tiếng Anh của em rất tốt, lại còn biết cả tiếng Ý, chuyên môn cũng cực kỳ vững chắc, mảng này lại càng không thể thiếu vắng cháu."

Ôn Ý Nùng cầm lấy tập tài liệu, lật từng trang một. Cô khẽ nhíu mày, xem vô cùng cẩn thận. Thế nhưng, khi lật đến trang cuối cùng, đầu ngón tay trắng ngần bỗng nhiên khựng lại.

Trang cuối cùng là một bản hợp đồng hợp tác mẫu. Vị trí Bên A đã được đóng dấu mộc đỏ của Tinh Kiều. Vị trí Bên B vẫn đang để trống, chờ được ký tên.

Nhưng ở phần phía trên Bên A, tại mục "Đơn vị tài trợ dự án", đập thẳng vào mắt là bốn chữ in đậm to tướng Tập đoàn họ Mạc.

Ôn Ý Nùng thảng thốt ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to hết cỡ, trong con ngươi phản chiếu khuôn mặt với nụ cười bí ẩn của Trương Dao. "Hiệu trưởng, cái tập đoàn tài chính lớn mà cô bảo sẽ hợp tác với chúng ta, lại là..."

"Đúng thế." Trương Dao gật đầu, "Chính là tập đoàn họ Mạc."

Ôn Ý Nùng sững sờ ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc, dòng ký ức về Phần Ninh tràn về trong tâm trí.

Vài ngày trước, tại Khế Viên. Dưới gốc cây đa cổ thụ, ánh nắng lọt qua kẽ lá rọi xuống. Lão tiên sinh tóc hoa râm ngồi sau chiếc bàn xếp, thốt ra một câu đầy ẩn ý: "Chồng của cháu, tương lai sẽ là trợ thủ đắc lực không nhỏ cho công việc của cháu đấy."

Lúc đó, Ôn Ý Nùng chỉ coi đó là lời nói dỗ dành người khác của ông lão, là xin một quẻ tốt lành cho có, chứ hoàn toàn không để tâm. Nhưng ngay giây phút này đây, bốn chữ "Tập đoàn họ Mạc" tựa như một thanh sắt nung đỏ, in hằn không lệch một ly vào n** m*m m** nhất trong trái tim cô.

Hóa ra là Mạc Thiếu Thương. Hóa ra tất thảy mọi chuyện đều do anh sắp xếp.

Anh đang dùng cách riêng của mình để nói với cô rằng, từng ước mơ em cất lời, anh đều ghi tạc trong lòng. Từng bước đường em đi, anh sẽ trải hoa hồng cho em bước.

"..." Muôn vàn suy nghĩ dâng trào. Trong phút chốc, đủ mọi loại cảm xúc ngổn ngang đan xen trong lòng Ôn Ý Nùng. Cô bất giác rũ mắt, hàng lông mi khẽ chớp động hai cái.

Một chốc sau, cô đột nhiên lên tiếng: "Hiệu trưởng, em có thể hỏi cô một câu được không ạ?"

"Em cứ hỏi đi." Trương Dao nói.

Ôn Ý Nùng hơi mím môi, thăm dò hỏi: "Cô giao cho em phụ trách quỹ từ thiện này... có phải là ý của ngài Mạc không ạ?"

Trương Dao không hề mảy may do dự, thẳng thắn trả lời: "Không phải."

Vẻ mặt Ôn Ý Nùng thoáng đơ ra trong giây lát.

"Tiểu Ôn này, em là một cô gái rất tốt. Kể từ ngày đầu tiên em bước chân vào Tinh Kiều, tôi đã có ấn tượng rất tốt về em." Giọng Trương Dao cực kỳ nhẹ nhàng, mang theo một âm sắc mềm mại, "Đầu óc em nhạy bén, trình độ chuyên môn cao, năng lực cá nhân cũng rất xuất sắc. Cho dù không có mối quan hệ với ngài Mạc, tôi cũng sẽ cử em phụ trách quỹ từ thiện này."

Một dòng suối ấm áp chảy tràn trong lồng ngực Ôn Ý Nùng.

"Em cảm ơn hiệu trưởng." Giọng cô hơi nghẹn lại, "Cảm ơn sự ghi nhận của cô dành cho em."

"Không có gì." Trương Dao vừa nói, vừa dừng lại một nhịp. Bà hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên mép bàn, đổi sang giọng điệu như đang dốc bầu tâm sự, khẽ khàng nói, "Bên cạnh đó, tôi lắm lời dặn dò thêm một câu."

Ôn Ý Nùng hơi nghiêng đầu.

"Tiểu Ôn, em ưu tú như vậy, nên tự tin hơn một chút." Trương Dao thấm thía nói, "Đường đường là bà chủ tương lai của tập đoàn họ Mạc, để có thể đứng cạnh một người đàn ông như vậy, được sánh vai cùng cậu ấy, cuộc đời em định sẵn sẽ không thể nào bình phàm được nữa."

Ôn Ý Nùng im lặng vài giây, sau đó cong môi cười, đáp lời: "Nếu đã định sẵn không thể bình phàm nữa, vậy thì em sẽ nỗ lực vươn lên, nỗ lực tỏa sáng ạ."