Một đêm không mộng mị.
Đêm nay, Ôn Ý Nùng ngủ vô cùng ngon giấc. Trước kia ở Toulouse, sống một mình trong căn hộ nhỏ, cô thường hay giật mình tỉnh giấc vì ác mộng. Mà hễ tỉnh lại là không sao ngủ tiếp được nữa.
Nhưng đêm nay thì khác.
Chẳng rõ là do chuyện ân ái trước lúc ngủ vắt kiệt sức lực, hay vì lý do nào khác, cô chỉ thấy cả người mình như chìm vào một vùng biển sâu ấm áp, được một sức mạnh mềm mại mà vững chãi nâng đỡ, bồng bềnh trôi.
Không cần phải suy nghĩ, cũng chẳng cần phải sợ hãi điều gì. Cứ thế đánh một giấc tới lúc trời sáng bảnh mắt.
Ý thức dần hồi phục, điều đầu tiên Ôn Ý Nùng cảm nhận được chính là nhiệt độ.
Hơi thở ấm áp phả lướt qua đỉnh đầu cô, đều đặn, nhịp nhàng. Một vật thể thon dài, mạnh mẽ mang hình dáng cánh tay đang vắt ngang eo cô, lòng bàn tay hờ hững đặt lên hõm eo tr*n tr**. Nhiệt độ cơ thể không phải của mình xuyên qua làn da truyền đến, ủ ấm khiến cả người cô lười biếng.
Tiếp đó là thính giác.
Tiếng tim đập đều đặn truyền đến bên tai, thình thịch, thình thịch. Trầm ổn, mạnh mẽ, tựa như một chiếc máy đếm nhịp, đồng hóa nhịp tim cô đập cùng một tần số.
Một lát sau, Ôn Ý Nùng mơ màng mở mắt.
Đập vào mắt đầu tiên là mảng da trắng lạnh, những đường nét cơ bắp săn chắc của động vật giống đực được ánh ban mai phác họa, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Hình xăm rắn đen trước ngực đang ở trạng thái ngủ đông, bớt đi vài phần nguy hiểm, thêm một chút lười biếng, tựa hồ như chủ nhân của nó, vẫn đang chìm trong giấc mộng.
Ôn Ý Nùng chớp mắt, đôi con ngươi lặng lẽ đảo một vòng.
Cô nhận ra chóp mũi mình đang chạm nhẹ vào xương quai xanh của người đàn ông, nhịp thở ngập tràn mùi hương tuyết tùng thanh mát quen thuộc. Chân cô cũng đang quấn lấy cặp chân dài của anh, cánh tay ôm chặt vòng eo thon gọn săn chắc ấy.
Tư thế này thân mật đến mức khó tin, cả người cô mềm nhũn cuộn tròn trong lòng anh, giống hệt một chú mèo con đang nép mình dính chặt lấy mẹ.
Đầu óc Ôn Ý Nùng trống rỗng mất một giây.
Ngay sau đó, những ký ức về trận ân ái điên cuồng đêm qua ùa về. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hai má cô đã nóng bừng, trong lòng đan xen giữa sự xấu hổ và ngọt ngào.
Ngẩng đầu lên, cô lập tức nhìn thấy đường nét xương hàm góc cạnh, lạnh lùng của người đàn ông.
Ánh nắng sớm lặng lẽ hắt vào, một tia sáng mỏng màu vàng nhạt vương trên khuôn mặt sâu thẳm, nam tính ấy, tô điểm thêm vài phần dịu dàng.
Thừa dịp Mạc Thiếu Thương vẫn đang ngủ, Ôn Ý Nùng lén lút ngắm nhìn anh. Càng nhìn, tim cô lại càng đập nhanh hơn một cách vô thức.
Ý thức được thời gian không còn sớm, Ôn Ý Nùng rón rén lùi về sau một chút, định trượt khỏi vòng tay anh. Thế nhưng vừa mới cử động, cô liền cảm thấy cả người như bị xe tải cán qua, một chỗ nào đó dâng lên cảm giác nhức mỏi, tê rần khó nói nên lời.
Hết cách, cô đành cắn nhẹ môi, cố nhịn cảm giác khó chịu đó, từng chút từng chút một nhấc cánh tay đang vắt ngang eo mình lên, rồi cẩn thận dời nó sang một bên.
Cánh tay của người đàn ông nặng trịch, đè lên cô cả một đêm, sau khi nhấc ra, trên da eo cô lập tức hằn lên một vệt đỏ mờ. Ám muội và thân mật vô cùng.
Ôn Ý Nùng chú ý tới vệt hằn này, mặt càng đỏ hơn, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chống tay xuống giường, chậm rãi nhích về phía mép giường.
Thế nhưng, bàn chân trần vừa chạm xuống sàn gỗ, một lực kéo mạnh bạo từ phía sau chợt ập tới.
Cả người cô bị vớt ngược trở lại, lưng va vào một lồng ngực nóng rực. Cánh tay vừa bị cô dời đi lại quấn lấy, còn dùng lực mạnh hơn trước, siết chặt lấy cô như muốn khảm cô vào cơ thể anh.
Ôn Ý Nùng khẽ kêu lên một tiếng, chưa kịp phản ứng thì một nụ hôn đã rơi xuống chóp mũi cô.
"Đi đâu đấy?" Giọng người đàn ông cất lên từ đỉnh đầu. Có lẽ vì chưa tỉnh ngủ hẳn nên âm vực khàn khàn, trầm thấp, mang theo âm mũi đặc sệt. Lọt vào tai cô, lại dấy lên từng đợt rùng mình ngứa ngáy.
Nhiệt độ trên hai gò má Ôn Ý Nùng càng tăng cao, cô nhẹ giọng giải thích: "Lát nữa em có việc, nên phải dậy rồi."
Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương chậm rãi mở mắt, nhìn chằm chằm cô gái trong lòng.
Nắng sớm đậu trên khuôn mặt cô. Đôi mắt cô sáng long lanh, con ngươi đen láy thấp thoáng in bóng hình anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, sắc hồng diễm lệ, trên làn da trắng ngần mịn màng như mỡ đông là những điểm đỏ tựa hoa mai, đậm nhạt khác nhau, tất cả đều là dấu vết anh để lại đêm qua.
Một khuôn mặt thuần khiết ngây thơ nhường ấy, rõ ràng trong sáng như thiên thần trên bích họa nhà thờ, ngơ ngác vô tội, chưa trải sự đời, vậy mà cơ thể lại đầy đặn, yêu kiều đến thế. Phản ứng trên giường lại quyến rũ chết người: nồng nhiệt, lẳng lơ, lả lơi, quả thực giống hệt một mị ma bẩm sinh, mỗi tấc da thịt đều đang dụ dỗ người ta phạm tội.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương trượt xuống, lần lượt lướt qua chiếc cổ thanh mảnh, bờ vai tròn trịa, cùng làn da ửng hồng mỏng manh sau một đêm bị anh hung hăng yêu thương.
Trong lúc tâm tư dao động, yết hầu anh khẽ trượt. Bụng dưới cũng trào dâng một cỗ lửa nóng khó cất thành lời, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng đến ngứa ngáy.
Tiếp đó, đầu ngón tay thon dài nâng khuôn mặt nhỏ nhắn động lòng người kia lên, đôi môi mỏng kề sát rồi hé mở, cắn nhẹ một cái.
Không nặng không nhẹ. Vừa đủ để khiến cô cảm thấy hơi đau ngứa, nhưng lại không nhịn được mà muốn nhiều hơn.
Bàn tay còn lại dọc theo sống lưng tr*n tr** thanh mảnh v**t v*. Phần bụng ngón tay mang theo lớp chai mỏng thong thả trượt xuống, vừa đi xuống vừa chậm rãi x** n*n, lúc thì vẽ vòng tròn, lúc lại miết nhẹ.
v**t v* đến mức cả người Ôn Ý Nùng khẽ run rẩy.
Kỹ năng hôn của Mạc Thiếu Thương trước nay luôn rất điêu luyện. Cộng thêm việc quen thuộc với cơ thể cô, hiểu rõ sở thích của cô, đa phần chỉ cần một nụ hôn cũng đủ khiến tâm trí cô say đắm, hệt như bị rút cạn xương cốt, mềm nhũn thành một vũng nước xuân.
Ôn Ý Nùng bị hôn đến đầu óc mụ mẫm, cánh tay vô thức ôm lấy cổ người đàn ông, mơ màng đáp trả. Chiếc lưỡi nhỏ mềm mại vừa thò ra, lập tức bị cuốn lấy, quấn quýt mạnh mẽ.
Ngẩng đầu lên, cô vừa vặn bắt gặp đôi mắt màu xanh đen. Trong mắt anh là dòng sóng ngầm cuộn trào, rực cháy thứ d*c v*ng không hề che giấu dành cho cô.
"..." Ý thức được anh muốn làm gì, Ôn Ý Nùng xấu hổ đến đỏ bừng mặt, lí nhí hỏi: "Anh làm gì vậy?"
Đêm qua làm nhiều lần như thế, đến mức bây giờ cô vẫn thấy eo đau lưng mỏi, hai chân nhũn ra. Chẳng lẽ anh còn muốn...
Mạc Thiếu Thương h*n l*n ch*p m** cô, trầm giọng: "Anh muốn em."
Ôn Ý Nùng: "..."
Ôn Ý Nùng trợn tròn mắt, mấp máy môi định lên án con người không biết tiết chế, đòi hỏi vô độ này, thì những nụ hôn dày đặc đã như hạt mưa rơi xuống vành tai, bên cổ, gáy cô.
Đôi môi ướt át mềm mại, nhẹ như sương, mỏng như lụa, khiến tim người ta vừa ngứa ngáy vừa chìm đắm.
Cùng lúc đó, những đường nét cơ bắp săn chắc của anh dán sát vào lưng cô, ngang tàng cọ xát với làn da mướt mát...
Nhịp thở của Ôn Ý Nùng rối loạn hoàn toàn.
May thay, trước khi tình hình hoàn toàn mất kiểm soát, lý trí đã chiếm thế thượng phong. Đầu óc cô tỉnh táo lại, mặt đỏ bừng, mắt ướt át, cô dùng sức đè lại bàn tay lớn đang làm càn của anh, ngượng ngùng mắng: "Lát nữa em còn có việc phải làm, phải dậy rồi! Anh... anh không nhịn một chút được sao?"
Nghe vậy, động tác của Mạc Thiếu Thương khựng lại. Ngón tay anh bóp nhẹ cằm cô, nhìn chăm chú, trầm giọng nói: "Em bị người ta xúi giục, hiểu lầm anh, rời bỏ anh, không nói một lời bỏ trốn đến Toulouse, bắt anh phải chịu đựng suốt hơn hai tháng trời nhớ nhung và bất an. Ôn Ý Nùng, anh nhịn đủ lâu rồi."
Nghe những lời này, cảm giác áy náy trong lòng Ôn Ý Nùng lại trào dâng. Cô có hơi chột dạ. Im lặng một chút, cô vươn tay ôm lấy anh, áp sát gò má mềm mại của mình vào má anh, dịu dàng dỗ dành: "Trước đây đều do em không tốt, anh đừng giận nữa nhé."
Mạc Thiếu Thương quay đầu, hôn lên má cô, sau đó nhắm mắt lại, dùng sống mũi cao thẳng cọ nhẹ lên má cô, giọng nói khàn khàn: "Anh không giận em."
Anh làm sao nỡ giận cô chứ? Cô chỉ cần nhìn anh một cái, cả trái tim anh đã run rẩy kịch liệt, đập loạn nhịp, còn tâm trí đâu mà hờn dỗi.
"Anh chỉ giận chính mình thôi." Mạc Thiếu Thương điềm tĩnh nói, "Là do anh không cho em đủ cảm giác an toàn, không xây dựng nền tảng tình cảm và sự tin tưởng với em ngay từ đầu. Đó là sơ suất của anh."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng mím môi, nói: "Đừng có tự đổ lỗi cho mình như thế, sao có thể trách anh được? Rõ ràng là do em không biết nỗi khổ tâm của anh, nên mới hiểu lầm... Hơn nữa những chuyện không vui đều đã qua rồi, từ nay về sau chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, thật hạnh phúc ở bên nhau."
Mạc Thiếu Thương mỉm cười: "Ừm."
Một lát sau, Ôn Ý Nùng ngẫm nghĩ vài giây. Cô thử thăm dò, hôn lên chiếc cằm góc cạnh của anh, dùng giọng điệu thương lượng nói tiếp: "Vậy chúng ta dậy trước, ăn sáng xong rồi cùng ra ngoài nhé?"
Nói đến đây, vành tai cô nóng ran. Ngập ngừng một chút, khi mở miệng lần nữa, giọng cô lí nhí hẳn đi, dường như vô cùng ngượng ngùng: "Còn chuyện kia... anh ráng nhịn đi, nếu tinh lực không có chỗ xả, anh có thể tập thể dục. Ngoài ban công phòng khách có tạ tay em hay dùng tập gym đấy..."
Mạc Thiếu Thương nhìn cô chằm chằm, không nói gì.
Trong phòng ngủ là một khoảng lặng.
Ôn Ý Nùng hơi thấp thỏm, nhìn anh, đôi mắt đen láy trong veo chớp chớp, vẻ mặt mong mỏi đáng thương.
Một lát sau, cuối cùng anh cũng cất lời: "Em ra ngoài có việc gì?"
"Đi đón mèo của em ở cửa tiệm gửi thú cưng." Nghe anh hỏi vậy, Ôn Ý Nùng thầm thở phào nhẹ nhõm, biết là tạm thời an toàn rồi, khóe miệng cũng bất giác cong lên, "Hai tháng trước em không có ở nhà, mẹ em lại hay chê mèo rụng lông, nên em đem gửi nhà trẻ rồi."
Mèo con? Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày.
Ôn Ý Nùng quan sát phản ứng của anh, đột nhiên thấy căng thẳng, chần chừ hỏi: "Anh... anh không bị dị ứng lông mèo hay gì đó chứ?"
Mạc Thiếu Thương lắc đầu.
"Làm em hết hồn." Ôn Ý Nùng vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi, "Em còn tưởng anh không thể ở chung với Đào Tử được cơ."
Mạc Thiếu Thương giơ tay, nhẹ nhàng nựng má cô: "Mèo của em, nhất định cũng đáng yêu như em vậy."
Hai đám mây hồng bay lên má Ôn Ý Nùng, cô ôm lấy cổ anh, cười tươi rạng rỡ: "Sau này á, chúng ta sẽ là gia đình ba người. Mong anh Mạc đối xử tốt với quý cô mèo Đào Tử nhé."
Anh bị cô chọc cười, bàn tay v**t v* má cô: "Được."
Cửa tiệm gửi thú cưng nằm trong một con hẻm ở khu phố cổ. Mặt tiền không lớn lắm, biển hiệu vẽ tay rất dễ thương với hình một chú mèo béo ú màu cam trắng.
Ôn Ý Nùng đẩy cửa bước vào, chuông gió kêu leng keng, một luồng mùi hương pha trộn giữa thức ăn cho mèo và thuốc sát trùng ập vào mũi.
Chủ quán là một cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa. Ôn Ý Nùng rõ ràng là khách quen, vừa thấy cô, chủ quán lập tức mỉm cười, nhiệt tình chào hỏi: "Cô Ôn đến đón Đào Tử đấy ạ?"
"Vâng, tôi mới về nước hôm qua." Ôn Ý Nùng cười tít mắt, "Làm phiền cô rồi." "Được ạ, chị chờ một lát nhé."
Nói rồi, chủ quán quay vào trong bế mèo, Ôn Ý Nùng đứng ở quầy lễ tân bắt đầu điền thông tin.
Lúc này, một bóng người cao lớn cũng bước theo vào. Vì khung cửa hơi thấp, anh hơi khom người xuống theo bản năng.
Ôn Ý Nùng liếc thấy, trong lòng thấy hơi ngại ngùng, vội nói: "Cửa tiệm này hơi nhỏ, hay là anh... ra ngoài đợi em nhé?"
"Không cần đâu." Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt đáp.
Ôn Ý Nùng không hề nói quá. Diện tích cửa hàng này thực sự không lớn, trần nhà cũng thấp, quả thật rất nhỏ bé. Nhỏ đến mức, sự tồn tại của Mạc Thiếu Thương ở đây bị phóng đại lên gấp nhiều lần.
Anh giữ vẻ mặt điềm nhiên, đứng cạnh một dãy trụ cào móng cho mèo, trông có vẻ hoàn toàn lạc lõng với mọi thứ xung quanh.
Một chú mèo Ragdoll nằm sấp trên quầy, dường như đánh hơi thấy nguồn nguy hiểm, bản năng sinh tồn khiến nó đứng phắt dậy, tai cụp ra sau, chằm chằm nhìn "kẻ xâm nhập" quá đỗi to lớn kia.
Mạc Thiếu Thương vô cảm nhìn lại chú mèo Ragdoll. Một người một mèo nhìn nhau không chớp mắt.
Lát sau, cô chủ quán bế một bé mèo Anh lông ngắn màu trắng đốm bước ra.
Thấy người đàn ông cao lớn đột ngột xuất hiện, cô nàng sững lại, bước chân rõ ràng khựng đi một nhịp. Cô bị khí thế bức người của Mạc Thiếu Thương dọa cho sợ, mất mấy giây mới nặn ra được nụ cười, hỏi: "Chào anh. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh không?"
"À, đây là bạn trai tôi." Ôn Ý Nùng nhỏ giọng giải thích.
"Ồ!" Cô chủ chợt hiểu ra, trong mắt lóe lên tia "thì ra là thế", không hỏi gì thêm, tươi cười trao bé mèo trong tay cho cô.
Đào Tử là một bé mèo Anh lông ngắn trắng đốm, lông lá xù xì, thân hình béo mập, khuôn mặt tròn vo, năm nay vừa tròn hai tuổi.
Hai tháng không gặp, dưới góc nhìn của Ôn Ý Nùng, bé mèo đã béo lên một vòng, lông mượt mà bóng bẩy, mũi ươn ướt đen nhánh, vô cùng khỏe mạnh. Rõ ràng, chủ tiệm làm việc rất tận tâm, chăm sóc Đào Tử cực kỳ chu đáo.
"Đào Tử!" Ôn Ý Nùng khẽ gọi, cười híp mắt vươn tay ra, "Lâu thế không gặp, có nhớ chị không nào?"
Bé Đào Tử kêu meo meo, cái đuôi nhỏ vểnh cao, thong dong đung đưa qua lại.
Lúc này, Mạc Thiếu Thương bước lên nửa bước. Đào Tử nhận ra điều gì đó, đôi tai mèo bỗng dựng đứng, cặp mắt tròn xoe cũng mở to, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.
Ôn Ý Nùng tưởng Đào Tử sợ anh, vội vàng đưa tay gãi gãi chiếc cằm nhỏ của bé, v**t v* dỗ dành: "Không sao đâu, không sao đâu. Anh không phải người xấu, anh rất dịu dàng nha, đừng sợ."
Ai ngờ giây tiếp theo, đồng tử dạng khe dọc của Đào Tử bỗng giãn nở thành hình tròn đen xoe. Cơ thể đầy lông mượt hơi rướn về phía trước trong lòng Ôn Ý Nùng, chiếc mũi nhỏ liên tục khịt khịt, như đang đánh hơi phân biệt mùi gì đó.
Mạc Thiếu Thương dừng bước, hơi rũ mắt, lẳng lặng nhìn chú mèo trong tay bạn gái.
Đào Tử lại ngửi ngửi. Sau đó, con mèo béo ú làm ra một hành động khiến Ôn Ý Nùng há hốc mồm: Nó thế mà lại vươn hai chân trước ra, đặt lên cánh tay Mạc Thiếu Thương, vừa kêu meo meo nũng nịu vừa ngẩng cái đầu tròn vo lên, cọ nhiệt tình vào lòng bàn tay anh.
Mạc Thiếu Thương không né tránh cũng chẳng đáp lại, mặc kệ chú mèo cọ tới cọ lui trên cánh tay mình.
Một lúc lâu sau, anh mới đón lấy chú mèo ôm vào lòng, nâng tay lên, bắt chước dáng vẻ của Ôn Ý Nùng vừa nãy, dùng đầu ngón tay gãi gãi chiếc cằm lông lá của nó.
Đôi mắt Đào Tử lập tức híp lại, cổ họng phát ra tiếng "gừ gừ", cái đuôi nhỏ càng dựng cao hơn. Cả con mèo dán sát vào người anh, hận không thể treo lơ lửng luôn trên người anh vậy.
Đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, mắt Ôn Ý Nùng tròn xoe kinh ngạc, lẩm bẩm: "Bình thường Đào Tử lạnh lùng chảnh chọe lắm, chẳng bao giờ cho người lạ chạm vào đâu..."
"Bảo sao, lần trước có cậu sinh viên vào tiệm, thấy Đào Tử đáng yêu muốn v**t v* một chút, suýt nữa thì bị nó cào cho một phát." Chủ tiệm cũng vô cùng ngạc nhiên, hùa theo, "Tôi còn tưởng Đào Tử rất quen thân với bạn trai cô cơ đấy."
"Xem ra bé nó rất thích anh đấy." Nhìn dáng vẻ chú mèo lim dim mắt ngáy khò khò trong vòng tay người đàn ông, Ôn Ý Nùng cong khóe môi, giọng điệu lộ ra sự vui mừng.
Thật tốt quá. Trước đó cô còn lo Đào Tử sẽ ghen tị và tranh sủng với "vị khách không mời" mới đến nhà này.
Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn cục bông xù nhỏ xíu trong lòng, khóe miệng khẽ nhếch lên, lại dùng tay v**t v* lông trên lưng nó. Đào Tử càng thoải mái hơn, hai chân trước giẫm giẫm lên cánh tay người đàn ông, nhịp nhàng từng nhịp một, rõ ràng đã coi anh như mèo mẹ, bắt đầu tận hưởng việc nhào bột.
"Nó tên Đào Tử à?" Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt hỏi.
Ôn Ý Nùng gật đầu: "Vâng!"
"Đào Tử quả nhiên rất đáng yêu." Anh hờ hững nói, ánh mắt lại dừng trên góc nghiêng dịu dàng xinh đẹp của cô gái, "Chủ nào tớ nấy."
"..." Nghe vậy, vành tai Ôn Ý Nùng hơi nóng lên, nhịn không được giục giã: "Đi mau thôi."
Người ta còn phải làm ăn buôn bán. Anh to cao lù lù đứng giữa cái tiệm nhỏ xíu này, chắn hết cả lối đi rồi.
Mạc Thiếu Thương không nói thêm gì nữa, bế Đào Tử xoay người bước ra ngoài.
Cô chủ tiệm đưa mắt nhìn theo hai người một mèo rời đi, cười tủm tỉm vẫy tay: "Hẹn gặp lại nhé!"
Ra khỏi cửa hàng gửi thú cưng, Ôn Ý Nùng đang đi bỗng vỗ cái đét lên trán, lúc này mới nhớ ra thức ăn cho mèo ở nhà sắp hết.
Cô nhìn thời gian trên điện thoại, lại nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh một tay bế mèo, một tay xách balo vận chuyển, ngập ngừng một chút, dò hỏi: "Em muốn qua siêu thị mua chút hạt với pate cho mèo. Hay anh về nhà nghỉ ngơi trước nhé?"
"Đi cùng nhau." Mạc Thiếu Thương đáp.
Ôn Ý Nùng hơi sững lại, định nói gì đó rồi lại im bặt nuốt xuống.
Siêu thị Ôn Ý Nùng thường đi nằm ngay dưới lầu nhà cô, hàng hóa đa dạng, cho phép mang thú cưng vào, đi bộ chỉ mất năm phút. Bình thường cô hay đi một mình, đẩy chiếc xe đẩy nhỏ, thong dong đi dạo nửa tiếng đồng hồ, vừa coi như tập thể dục vừa để giết thời gian.
Nhưng hôm nay, bên cạnh cô lại có thêm một người. Một người đàn ông lai cao mét chín, ngũ quan sắc sảo, khí chất cao quý, trong lòng còn bế một chú mèo béo tròn vo.
Ngay từ giây phút bước vào siêu thị, Ôn Ý Nùng đã nhận ra ánh mắt kỳ lạ của mọi người xung quanh.
Tốc độ quẹt mã vạch của chị thu ngân chậm đi trông thấy, cậu thanh niên xếp hàng hóa cũng lơ đãng, xếp cả thùng nước giải khát vào khu vực rau củ.
Một bà cụ đẩy xe ngang qua hai người, đi được mấy bước rồi vẫn không ngừng ngoái đầu lại nhìn. Ông cụ thấy ánh mắt dán chặt của bà lão thì khó chịu vô cùng, kéo tay bà một cái, hậm hực nói: "Nhìn cái gì mà nhìn? Đi mau."
"Cậu thanh niên kia cao quá, lại còn đẹp trai nữa." Bà cụ nhìn với ánh mắt kinh ngạc, "Có phải ngôi sao đang đóng phim không?"
Ông cụ bĩu môi: "Đóng phim cái nỗi gì, bà nhìn con mèo cậu ta bế xem, béo như quả bóng. Có ai bế con mèo béo ục ịch đi đóng phim bao giờ."
"Ồ, cũng đúng, tôi cũng chẳng thấy máy quay phim đâu..." Bà cụ dừng lại một chút, rồi không nhịn được tắc lưỡi khen ngợi, "Nhưng mà công nhận cậu ấy bảnh trai thật đấy."
Giọng bà cụ không hề nhỏ, Ôn Ý Nùng nghe rõ mồn một. Cô thấy hơi xấu hổ, lén liếc nhìn người đàn ông bên cạnh. Đối phương đang đẩy xe hàng, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
"Chuyện là..." Ôn Ý Nùng hạ thấp giọng, "Mấy cô mấy bác đó không có ác ý đâu, chỉ là thuận miệng nói vài câu thôi."
Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt "Ừ" một tiếng: "Anh biết."
"Siêu thị thì lúc nào cũng vậy, đông người lại phức tạp." Ôn Ý Nùng lại nói, "Trước đây chắc chắn anh chưa từng tự mình đi siêu thị mua đồ, nên nếu thấy không thoải mái cũng là chuyện bình thường, đừng cố ép bản thân nhé."
"Anh sẽ quen thôi." Mạc Thiếu Thương đáp.
Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ dao động.
Người đàn ông quay sang, ánh mắt rơi thẳng vào khuôn mặt đang sững sờ của cô, "Đây là cuộc sống của em, thế giới của em. Dù hiện tại đúng là có chút xa lạ, nhưng anh hứa với em, anh sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để làm quen và hòa nhập."
Nghe những lời của anh, một dòng suối ngọt ngào tuôn chảy trong lồng ngực Ôn Ý Nùng, trái tim trở nên ấm áp vô cùng, cô không nói thêm gì nữa.
Hai người cùng nhau đi về phía khu vực bán thức ăn cho thú cưng.
Lát sau, Ôn Ý Nùng thuần thục rẽ vào một dãy kệ hàng quen thuộc. Ánh mắt quét một vòng, lông mày cô dần cau lại. Cô ngồi thụp xuống, lục lọi ở tầng thấp nhất của kệ hàng một lúc, rồi lại đứng lên, ngó nghiêng dãy phía trên, lẩm bẩm trong miệng: "Lạ thật, sao không thấy đâu nữa..."
Mạc Thiếu Thương ôm Đào Tử đứng bên cạnh, thấy vậy khẽ cau mày: "Không tìm thấy à?"
"Vâng." Ôn Ý Nùng kiễng chân, với tay lên kệ cao thêm một chút, vẫn không thấy bao bì quen thuộc đó, lập tức có chút chán nản, "Loại hạt mà Đào Tử hay ăn, trước nay toàn để ở đây mà."
Nói đoạn, cô nhìn ngó xung quanh, thấy một nhân viên mặc áo gilê đỏ cách đó không xa đang xếp hàng lên kệ, vội vàng chạy chậm lại gần.
"Chào anh, cho tôi hỏi một chút, loại hạt vị thịt gà của hãng Quán Lĩnh có phải bị đổi vị trí rồi không?"
Cậu nhân viên ngoài hai mươi tuổi nghe Ôn Ý Nùng hỏi vậy thì kiểm tra thiết bị cầm tay, lắc đầu: "Mấy hôm nay loại đó đang hết hàng, nhà cung cấp đang bổ sung, chắc phải đợi hai ba ngày nữa mới có hàng."
"A..." Ôn Ý Nùng hơi khó xử, quay đầu nhìn bóng dáng cao lớn trước kệ hàng và chú mèo béo ú trong lòng anh.
"Vậy có loại hạt nào thành phần tương tự không?" Cô hỏi, "Mèo nhà tôi hơi kén ăn."
Nghe vậy, nhân viên xếp hàng chỉ tay về phía mấy dãy kệ bên cạnh: "Hãng khác cũng có vị tương tự, đều là loại không hạt, thành phần thịt cao. Chị có thể cho bé thử xem."
Ôn Ý Nùng bèn nói lời cảm ơn, quay lại ngồi xổm trước kệ hàng, cầm từng bịch lên xem bảng thành phần. Mày cô cau lại, lẩm bẩm: "Loại này đạm thô thấp quá... loại này có thêm chất tạo mùi... thành phần loại này thì được, nhưng lại là vị cá hồi, không biết Đào Tử có chịu ăn không..."
Mạc Thiếu Thương đứng cạnh cô một lúc, đổi tay ôm Đào Tử sang tay trái, rồi cũng ngồi xổm xuống. Anh vươn tay lấy một bịch thức ăn cho mèo, lật mặt sau, bắt đầu xem bảng thành phần.
Ôn Ý Nùng nhận ra, hơi kinh ngạc, ánh mắt vô thức nhìn sang.
Người đàn ông này cầm trên tay túi thức ăn cho mèo đủ màu sắc, thật sự nhìn thế nào cũng thấy sai sai. Tuy nhiên, vẻ mặt anh lại cực kỳ nghiêm túc, chăm chú, cứ như đang phê duyệt một tài liệu quan trọng.
"Hàm lượng thịt không đủ." Anh nói, đặt túi trên tay xuống, lại cầm lên một túi khác, "Túi này lượng carbohydrate hơi cao."
Ôn Ý Nùng khá bất ngờ: "Anh không nuôi mèo, sao lại rành mấy thứ này vậy?"
"Vừa nãy anh tra mạng." Mạc Thiếu Thương đáp, ánh mắt vẫn nán lại trên bảng thành phần.
Cô ngơ ngác: "Anh tra cái này làm gì?"
"Em thích mèo, còn anh thích em." Mạc Thiếu Thương nhạt giọng đáp, "Yêu ai yêu cả đường đi lối về."
Ôn Ý Nùng sững người, trong lòng lập tức trào dâng một sự mềm mại khó tả. Cô mím môi, khóe miệng khẽ cong lên, cúi đầu tiếp tục lựa chọn thức ăn cho mèo.
Cuối cùng, Ôn Ý Nùng chọn được loại hạt vị ức gà của một thương hiệu khác. Cô cho hai túi thức ăn vào giỏ hàng, lấy thêm vài lon pate, và tiện đường mua luôn một bao cát vệ sinh loại lớn.
Mạc Thiếu Thương vẫn đi sát bên cô, đẩy xe, bế mèo, thi thoảng thấy cô phải kiễng chân với đồ trên cao thì chủ động vươn tay giúp đỡ.
Nhìn bộ dạng này của anh, Ôn Ý Nùng chợt thấy bàng hoàng.
Người đàn ông này, không lâu trước đó vẫn còn đứng ở tầng cao nhất của tòa nhà Mạc thị, từ trên cao nhìn xuống cả thành phố, đặt bút ký những hợp đồng trị giá hàng trăm triệu. Cứ thế mà lúc này, anh lại đứng trước quầy hàng siêu thị, cẩn thận so sánh xem một con mèo nên ăn loại thức ăn nào.
Dường như đã thay đổi rất nhiều, lại dường như chẳng hề thay đổi chút nào.
Cho đến khoảnh khắc này, Ôn Ý Nùng mới phát hiện ra, trên người anh có một điểm vô cùng kỳ diệu. Rằng, cho dù rơi vào tuyệt cảnh nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ chẳng bao giờ để lộ ra dù chỉ là một tia thảm hại. Lúc nào cũng mạnh mẽ, thong dong, bình tĩnh và tự tại.
Một người như anh, so với cái dáng vẻ cao quý như ngọc, xa vời vợi lúc trước, dường như lại càng khiến cô rung động hơn.
Rời khỏi khu vực thú cưng, hai người đi loanh quanh trong siêu thị, bất tri bất giác đã đến khu đồ chơi trẻ em.
Ôn Ý Nùng chú ý đến dãy thú nhồi bông trên kệ, bỗng nhớ ra chuyện gì, giọng điệu tức thì trở nên căng thẳng, bật thốt: "Đúng rồi. Silvio đâu? Và cả mấy con rắn cảnh khác của anh nữa?"
"Có người chuyên chăm sóc rồi." Mạc Thiếu Thương tiện tay sắp xếp lại đồ đạc trong xe đẩy, giọng điệu thản nhiên.
Ôn Ý Nùng thở phào nhẹ nhõm, ngừng lại vài giây rồi thở dài, cảm khái nói: "Biến cố gia đình anh lần này, quả thực quá đột ngột."
Nói xong, cô khựng lại, khóe mắt khẽ liếc lên, dè dặt nhìn anh.
Mạc Thiếu Thương đang đẩy xe hàng, bước đi ung dung. Ánh đèn lạnh lẽo trong siêu thị hắt lên mặt anh, càng làm tôn lên đường nét ngũ quan sâu thẳm, tuấn mỹ tựa như một vị thần.
Lúc này, cảm nhận được ánh mắt của cô gái bên cạnh, Mạc Thiếu Thương quay sang: "Muốn nói gì à?"
Ôn Ý Nùng cắn nhẹ môi, chần chừ mãi, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: "Những chuyện này... có phải đều liên quan đến Bùi Tây Châu không?"
Lời vừa dứt, bước chân của Mạc Thiếu Thương khựng lại.
Sắc mặt anh lạnh đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, đôi môi mỏng khẽ mím, ánh mắt âm u lạnh lẽo. Bầu không khí ôn hòa trên người anh biến mất tăm, chỉ còn lại sát khí ác liệt thấu xương.
Ôn Ý Nùng thầm kêu hỏng bét. Hình như cô đã chọc trúng chỗ đau của anh rồi...
Giữa lúc bối rối, Ôn Ý Nùng hắng giọng, chuẩn bị nói vớ vẩn gì đó để lảng sang chuyện khác thì người đàn ông trước mặt đã hé môi, lên tiếng.
"Bảo bối."
Khi cất lời lần nữa, sắc mặt anh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Anh đưa tay lên, vén lọn tóc vương bên tai cô ra sau, động tác dịu dàng, chất giọng rất khẽ, "Những chuyện này không liên quan đến em. Không cần phải đi tìm hiểu sự thật đằng sau, cũng đừng vì vậy mà tự trách hay buồn bã."
"Chẳng lẽ em đoán đúng rồi?" Ôn Ý Nùng khẽ cau mày, ngước mắt nhìn thẳng vào anh, "Có phải Bùi Tây Châu đã lợi dụng em, khiến anh rối trí, nên anh ta mới có cơ hội giáng một đòn chí mạng vào Mạc thị?"
Mạc Thiếu Thương nhìn sâu vào mắt cô, không phủ nhận.
Suy đoán trong lòng khoảnh khắc này đã được kiểm chứng, Ôn Ý Nùng chợt thấu hiểu toàn bộ sự việc.
Hồi ông ngoại nhập viện, Bùi Tây Châu là bác sĩ điều trị chính, đã thể hiện sự thân thiện vượt xa mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân bình thường đối với gia đình cô. Ân cần thăm hỏi, chăm sóc chu đáo. Lúc đó cô chỉ nghĩ anh ta tốt bụng, lương thiện, nhiệt tình bẩm sinh. Bây giờ ngoảnh lại nhìn, mới bàng hoàng nhận ra tất cả đều là âm mưu.
Bùi Tây Châu từng bước tiếp cận cô, tiếp cận bố mẹ cô, rồi lợi dụng sự bất cân xứng thông tin, truyền đạt cho cô tín hiệu sai lệch rằng "Mạc Thiếu Thương là thành viên tổ chức Thánh đồ". Anh ta khiến cô trong cơn hoảng sợ tột độ đã không dám đối chất với anh, mà lại quay đầu bỏ trốn đến Toulouse.
Cô suy đoán, việc cô bỏ trốn đến Toulouse mới chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của Bùi Tây Châu. Nước cờ thứ hai của anh ta, có lẽ là lợi dụng việc Mạc Thiếu Thương đuổi theo đến Toulouse, mượn lúc tâm trí anh bị cô làm xáo trộn, nhân cơ hội đó mà động tay động chân vào Tập đoàn Mạc thị...
Nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Ý Nùng như bị một tảng đá đè nặng, khiến cô nghẹt thở.
Nếu như lúc đó cô tin tưởng anh hơn một chút, nếu như lúc đó cô có thể bình tĩnh hơn một chút, thì giữa cô và Mạc Thiếu Thương đã không xảy ra một sự hiểu lầm lớn đến thế. Mạc thị có lẽ đã có thể tránh được tai kiếp này.
Mà để làm rung chuyển một đế chế thương mại khổng lồ như Mạc thị, tuyệt đối không phải sức lực của một mình Bùi Tây Châu là có thể làm được. Cộng thêm những ân oán vướng mắc ròng rã nửa thế kỷ giữa Mạc thị và tổ chức Thánh đồ, liệu điều đó có chứng tỏ rằng đằng sau Bùi Tây Châu còn có một thế lực bí ẩn và cường đại vô cùng khác chống lưng?
Cho nên, câu hỏi lại được đặt ra. Tại sao Bùi Tây Châu lại hợp tác với Thánh đồ? Anh ta chẳng phải là con côi nhà thế giao được ông cụ Mạc nuôi lớn sao? Tại sao lại lấy oán báo ân?
Vô số mảnh vỡ cuộn trào, va đập trong tâm trí Ôn Ý Nùng, giống hệt một bức tranh xếp hình bị làm xáo trộn. Cô có thể mường tượng được vài nét phác thảo mờ ảo, nhưng mãi vẫn không thể ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Cứ như có thứ gì đó bị một lớp màn mỏng ngăn cách, lúc ẩn lúc hiện, tưởng chừng như gần trong gang tấc nhưng lại xa tận chân trời.
Trong siêu thị người qua kẻ lại tấp nập. Khách hàng đẩy xe lướt qua họ, tiếng trẻ con khóc lóc, tiếng rao hàng của nhân viên tiếp thị, nhạc nền phát ra từ loa phóng thanh, tạo thành một mớ âm thanh ồn ào hỗn tạp như nồi cháo sôi.
Nhưng Ôn Ý Nùng lại chẳng nghe thấy gì, cô chỉ nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, từng nhịp từng nhịp, trĩu nặng, đè nén.
Trên đỉnh đầu.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương rơi xuống mặt cô, đột nhiên anh cong khóe môi, cười một nụ cười cực nhạt: "Cô giáo Ôn rất thông minh."
Không hiểu sao mũi Ôn Ý Nùng chợt cay xè. Cô muốn khóc, nhưng vì đang ở chốn đông người nên đành nén nước mắt, cố hết sức kiềm chế cảm xúc, lí nhí nặn ra mấy chữ: "Đều tại em cả. Xin lỗi anh."
Sự huyên náo xung quanh dường như ngưng bặt trong khoảnh khắc này.
Nhìn khóe mắt ửng đỏ của cô gái, trong thâm tâm Mạc Thiếu Thương bỗng vô cớ dấy lên một trận hoảng hốt. Tận sâu trong đôi mắt màu xanh đen, vẻ nham hiểm tàn nhẫn và khí chất lạnh lùng đã hoàn toàn tan biến ngay tắp lự, thay vào đó là sự xót xa và yêu thương mãnh liệt. Anh vươn tay, kéo cô gái mắt đỏ hoe vào lòng, ôm chặt cô, cúi xuống sát vành tai đang đỏ bừng của cô, khẽ dỗ dành: "Đồ ngốc, không phải lỗi của em. Đừng xin lỗi."
Ai ngờ Ôn Ý Nùng nghe xong lại càng thấy có lỗi hơn, nước mắt như vỡ đê mất khống chế mà tuôn trào. Cô chôn đầu vào ngực anh, bật khóc nức nở không thành tiếng.
Cảm nhận được nước mắt nơi khóe mắt người trong lòng, tâm tư Mạc Thiếu Thương khẽ động, cúi đầu, dùng môi nhẹ nhàng hôn đi những giọt lệ ấy, giọng nói trầm hơn: "Em còn khóc nữa là anh hôn em ngay tại đây đấy."
"..." Ôn Ý Nùng cạn lời. Hai má cô nóng rực, ngượng ngùng vung tay đánh anh một cái.
Đúng lúc này, bất thình lình, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau hai người, kinh ngạc đến mức hơi run rẩy.
"Nùng Nùng? Ngài Mạc Thiếu Thương? Hai người đang làm gì vậy?"
Chỉ trong vài phần mười giây ngắn ngủi, cả người Ôn Ý Nùng như bị sét đánh. Mặt cô tái mét, từng chút từng chút ngóc đầu lên khỏi lồng ngực Mạc Thiếu Thương, không dám tin vào tai mình mà quay nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một đôi vợ chồng trung niên với nét mặt đan xen giữa ngỡ ngàng và nghi hoặc, đang đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm họ. Đó chính là bà Thẩm Ngọc Lan và ông Ôn Chấn Hoa kính mến của cô.
Ôn Ý Nùng: "............"