Chương 43 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Dưới bầu trời rực rỡ pháo hoa, Ôn Ý Nùng ngửa mặt lên, ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trước mặt.

Ánh pháo hoa nhảy múa trên khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng của Mạc Thiếu Thương, lúc tỏ lúc mờ. Đôi mắt màu xanh đen sâu thẳm phản chiếu vầng sáng lung linh, tựa như một đại dương mênh mông, lại hệt như anh vừa ôm trọn cả một bầu trời sao rơi vào đáy mắt.

Khoảnh khắc chạm phải ánh nhìn ấy, cơ thể Ôn Ý Nùng dường như nảy sinh một ý thức độc lập, vượt ra khỏi sự kiểm soát của lý trí.

Chẳng biết là do cảm động, do biết ơn, hay là vì một lý do sâu xa nào đó mà cô luôn lẩn tránh, không dám thừa nhận?

Cô đã làm một việc khiến chính bản thân mình cũng phải sững sờ.

Ôn Ý Nùng nhón gót, vòng tay ôm lấy cổ anh, và đặt lên môi anh một nụ hôn.

Rất khẽ khàng.

Nhẹ tựa chuồn chuồn lướt nước.

Nụ hôn phớt ấy chỉ kéo dài chưa đầy hai giây, cô toan lùi lại.

Tuy nhiên, ngay lúc cô vừa định rời đi, vòng eo bỗng chốc bị siết chặt. Bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông giữ chặt lấy cô, mang theo một luồng nhiệt nóng rực, giam cầm vòng eo thon gọn của cô trong một cái ôm siết.

Mọi thứ diễn ra nhanh như chớp.

Chỉ trong một cái chớp mắt, Mạc Thiếu Thương đã chuyển khách thành chủ, giành lại quyền chủ động tuyệt đối.

Khác với nụ hôn nhẹ nhàng tựa cánh bướm của cô, đôi môi anh áp xuống mang theo khao khát cháy bỏng đã bị dồn nén từ lâu, cuồng nhiệt đến gần như điên dại. Anh hôn thật sâu, thật mạnh, đầu lưỡi cạy mở khớp hàm cô, xâm nhập thẳng vào trong như chẻ tre, càn quét từng ngóc ngách mềm mại trong khoang miệng. Chiếc lưỡi bá đạo ấy cuốn lấy lưỡi cô, ép cô phải triền miên quấn quýt, không rời không buông.

Môi lưỡi mềm mại và mong manh, hệt như trái tim con người.

Mỗi một lần anh m*t mát, mỗi một cú miết nhẹ, đều như đang chạm vào tận cùng sâu thẳm linh hồn cô.

Ôn Ý Nùng bị hôn đến mức nghẹt thở, không khí trong lồng ngực dường như bị rút cạn. Cảm giác sợ hãi vì thiếu oxy khiến cô hoảng hốt. Thế là, hai tay cô chống lên ngực anh, cố gắng dùng sức để đẩy anh ra.

Nhưng bức tường đồng vách sắt đang giam cầm cô chẳng mảy may suy suyển.

Anh vòng tay ôm lấy cô, siết chặt lấy cô, dùng một lực thật mạnh như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Nụ hôn càng lúc càng trở nên sâu hơn, dường như muốn nuốt chửng cả chiếc lưỡi lẫn con người cô vào trong bụng.

Sự thiếu oxy khiến tâm trí Ôn Ý Nùng lại một lần nữa trở nên mờ mịt.

Dần dần, cô không còn trốn tránh nữa. Đôi mắt khép lại, vòng tay lại một lần nữa ôm lấy cổ anh.

Mặc cho bản thân mình chìm đắm trong nụ hôn ấy.

Phía bên kia.

Cảm nhận được cô gái trong lòng không còn kháng cự, ánh mắt Mạc Thiếu Thương càng thêm sâu thẳm, nhưng lực hôn lại nhẹ đi vài phần. Chẳng còn là sự cướp đoạt dữ dội như cuồng phong bão táp, nụ hôn dần trở nên dịu dàng hơn, chuyển thành sự triền miên m*n tr*n tựa như làn mưa phùn mùa xuân.

Anh nhẹ nhàng m*t lấy môi dưới của cô, dùng đầu lưỡi phác họa hình dáng đôi môi cô, từng nhịp từng nhịp, giống như đang thưởng thức một món tráng miệng ngọt ngào. Sau đó, anh lại một lần nữa cạy mở khớp hàm cô, tiến sâu vào trong, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ bé đang rụt rè của cô. Sự trói buộc dịu dàng, sự nuốt chửng đầy tham lam, sự luyến lưu mang màu sắc b*nh h**n qua nhiệt độ của đôi môi đã thấm đẫm vào từng tấc da thịt, từng đốt xương tủy, làm cô nóng ran, toàn thân mềm nhũn.

Đầu óc Ôn Ý Nùng càng lúc càng mụ mị, những ngón tay vô thức cuộn lại, vò nát bộ vest phẳng phiu của anh thành một mớ hỗn độn.

Pháo hoa trên đỉnh đầu vẫn đua nhau khoe sắc, nối tiếp nhau thắp sáng rực rỡ cả bầu trời đêm như ban ngày. Những luồng sáng lấp lánh đan xen, khoảnh khắc này dường như đã ngưng đọng thành sự vĩnh cửu.

Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.

Đôi môi mỏng cuối cùng cũng rời khỏi môi cô.

Ngay lập tức, Ôn Ý Nùng như con cá trở lại với nước, cô há miệng thở hổn hển, nhịp thở hỗn loạn, hai má ửng hồng đỏ lựng như tờ giấy xuyến chỉ thấm đẫm màu son. Đôi mắt cô ướt át, lấp lánh như chứa đựng cả một hồ nước mùa xuân, phản chiếu ánh lửa pháo hoa rực rỡ và cả hai đại dương sâu thẳm màu xanh đen của người đàn ông.

Mạc Thiếu Thương đăm đắm nhìn cô.

Sâu trong đôi mắt ấy là một cơn sóng thần cuồn cuộn đang gào thét.

Chạm phải ánh mắt của anh, Ôn Ý Nùng thoáng sững sờ, rồi mới nhận ra điều gì vừa xảy ra.

... Ban nãy, cô đã làm gì vậy?

Vậy mà cô lại... chủ động hôn anh sao?

Trời ơi!

Sự bối rối và hoảng loạn khiến gương mặt cô càng thêm nóng bừng, như thể có hai ngọn lửa đang bốc cháy trên má.

Trong phút chốc, Ôn Ý Nùng hoàn toàn không biết phải đối mặt với người đàn ông trước mắt thế nào. Cô đành nói bừa một câu: "Cảm ơn anh vì màn pháo hoa, đẹp lắm... Những bông hồng này cũng rất đẹp. Muộn quá rồi, tôi phải về tắm rửa, chúc Mạc tiên sinh ngủ ngon..."

Lời còn chưa dứt, cô đã vội vã quay người định tẩu thoát.

Thế nhưng, mới bước được hai bước, cổ tay đã bị siết chặt.

Cả người cô bị một lực mạnh mẽ kéo giật lại, một lần nữa bị giam cầm trong vòng tay vừa xa lạ lại vừa thân thuộc.

"Cô Ôn."

Mạc Thiếu Thương khẽ gọi. Một tay anh vòng qua eo cô, tay kia nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Động tác tuy dịu dàng nhưng lại mang theo sự cương quyết không cho phép từ chối, buộc cô phải ngước nhìn lên, đối diện với ánh mắt anh.

"Hôn xong rồi quay người bỏ chạy." Anh nhìn cô, giọng nói trầm ấm lười biếng, nhẹ nhàng đến mức khó tin, "Không phải là một thói quen tốt đâu."

Khuôn mặt Ôn Ý Nùng càng thêm đỏ bừng, đôi môi mấp máy vài lần nhưng lại ngập ngừng không nói nên lời.

Nhận ra sự thay đổi trên nét mặt cô, anh hơi cúi đầu, kề sát cô hơn.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp. Gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường cong của hàng lông mi đen nhánh của anh.

Mạc Thiếu Thương: "Em muốn nói gì?"

Ôn Ý Nùng ấp úng vài giây, cuối cùng cũng lí nhí thốt lên: "Pháo hoa và hoa hồng anh chuẩn bị... là món quà hoành tráng nhất, lộng lẫy nhất mà tôi từng nhận được từ nhỏ đến lớn."

Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương vẫn không rời khỏi cô, anh không đáp lại.

"Tôi..." Cô nói thêm, "Tôi rất thích."

Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương hơi nhướng mày: "Ngoài ra, còn điều gì khác nữa không?"

Lời vừa thốt ra, tim Ôn Ý Nùng bỗng chốc đập nhanh hơn vài nhịp.

Cô ngước mắt lên, đôi mắt sáng long lanh. Lần đầu tiên, cô có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh lùng đầy uy lực này, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như đại dương băng giá ấy.

Trên đỉnh đầu, pháo hoa vẫn không ngừng bung nở, tạo nên những ảo ảnh lấp lánh đan xen.

Hàng vạn tia sáng lướt qua khuôn mặt anh, khắc họa nên những đường nét góc cạnh, cùng ngũ quan tinh tế nhưng không kém phần hoang dã. Ánh sáng lướt qua làn da trắng lạnh, phác họa sống mũi cao vút, rồi cuối cùng đọng lại trong đôi mắt xanh đen sâu thẳm.

Anh hệt như một Satan bước ra từ bóng tối, lặng lẽ và quyến rũ, mê hoặc lòng người.

Khoảnh khắc này, mọi thứ xung quanh dường như trở nên xa xôi và mờ nhạt.

Tiếng gió xa dần, tiếng pháo hoa câm lặng, cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người họ.

Mạc Thiếu Thương trở thành sự tồn tại rõ ràng duy nhất trong tầm mắt cô.

Trong vài giây ngắn ngủi, Ôn Ý Nùng cảm nhận được một luồng nhiệt trào dâng trong lồng ngực, nóng bỏng và mãnh liệt, xông thẳng lên não, khiến da đầu cô tê rần, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, thậm chí cả hơi thở cũng bắt đầu hơi run rẩy.

Anh bí ẩn, b*nh h**n và đầy nguy hiểm.

Nhưng có một điều không thể phủ nhận, cô không thể trốn tránh, cũng đành phải thừa nhận - anh có một sức hút chết người đối với cô.

Mỗi lần gặp gỡ, trái tim cô như bị một con rắn độc dịu dàng quấn lấy, chặt chẽ đến không một kẽ hở.

Đó là một sự ngọt ngào khiến người ta ngạt thở.

Khiến người ta nghiện.

Rất lâu, rất lâu, lâu đến mức tiếng gió bên tai cũng lắng xuống, lâu đến mức pháo hoa trên đầu cũng trở nên xa vời.

Cuối cùng, Ôn Ý Nùng cũng gom đủ can đảm, nhìn thẳng vào mắt anh và nói: "Mạc tiên sinh, em đồng ý."

Vừa nghe xong, ánh mắt Mạc Thiếu Thương bỗng chốc ngưng đọng.

Ngay sau đó, trong đôi mắt xanh đen ấy cuộn trào một trận bão tuyết, nuốt chửng hoàn toàn hình bóng nhỏ bé của cô trong đồng tử. Dữ dội, tự do, không chút kiêng dè, dường như đã bị kìm nén từ rất lâu, nay rốt cuộc cũng tìm được lối thoát để vỡ đê.

Anh chằm chằm nhìn cô, ánh mắt vô cùng tăm tối, nhất thời không thốt nên lời.

Ôn Ý Nùng hít một hơi thật sâu, chân thành đón nhận ánh mắt rực lửa của anh, từng chữ từng câu vô cùng rành mạch: "Việc anh nói muốn hẹn hò, thiết lập một mối quan hệ mật thiết hơn. Em đồng ý."

Nói đến đây, cô dừng lại một chút, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật bình tĩnh và tự nhiên, không để lộ sự rung động hỗn loạn trong lòng, cô nói tiếp: "Chúng ta có thể thử hẹn hò, trở thành người yêu của nhau... Tuy nhiên, em có một điều kiện."

Mạc Thiếu Thương cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần hơi khàn: "Điều kiện gì?"

"Mới bắt đầu quen nhau, cả hai chúng ta đều cần thêm thời gian để tìm hiểu đối phương." Ôn Ý Nùng nói, "Hơn nữa, em vẫn đang ở trong trang viên, ngày nào cũng phải chạm mặt những người xung quanh..."

Cô nhìn anh, ngừng một nhịp, rụt rè nói tiếp: "Để tránh gây ra những rắc rối không đáng có, trong giai đoạn này, em muốn giữ bí mật về mối quan hệ của chúng ta. Có được không?"

Lời vừa dứt, không gian xung quanh bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.

Một lúc sau, trong ánh mắt Mạc Thiếu Thương ánh lên một sự thích thú đầy ẩn ý, sau đó anh hững hờ nhếch mép cười.

"Được."

Anh nhàn nhạt đáp, không biết đang nghĩ gì.

Nghe thấy câu trả lời "được" của anh, sợi dây căng thẳng trong lòng Ôn Ý Nùng mới nhẹ nhàng được gỡ bỏ. Tâm trạng thoải mái, khóe môi cũng tự nhiên cong lên một nụ cười.

Sau một thoáng suy nghĩ, cô đưa một ngón út lên, hướng về phía anh: "Quyết định vậy nhé. Móc ngoéo làm chứng."

Đập vào mắt Mạc Thiếu Thương là ngón út trắng trẻo, thon thả, anh ngắm nghía trong hai giây, khẽ nhướng mày.

Thấy anh không có phản ứng gì, Ôn Ý Nùng sinh lòng nghi hoặc.

Chẳng lẽ Mạc Thiếu Thương không biết móc ngoéo là gì sao?

À, cũng có khả năng.

Anh ấy mang dòng máu lai, lại sống ở nước ngoài từ nhỏ, không biết đến cái "giao ước" kiểu này cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ vậy, cô bèn kiên nhẫn giải thích: "Móc ngoéo là một kiểu nghi thức. Nó có nghĩa là 'đã hứa rồi, cả hai bên đều không bao giờ được phép nuốt lời'."

Mạc Thiếu Thương nghe xong, không nói một lời, cứ thế đưa tay ra.

Hai ngón tay út từ từ móc vào nhau.

Rồi thân mật quấn quýt lấy nhau.

"Chúng ta quy ước trước nhé." Ôn Ý Nùng nói, giọng không lớn nhưng lại vô cùng trịnh trọng, mang theo chút dặn dò, "Giữ kín chuyện tình cảm, không được cho ai biết."

"Giao ước thêm một điều nữa, em và anh mãi mãi thuộc về nhau." Mạc Thiếu Thương điềm nhiên nói.

Nghe câu này, Ôn Ý Nùng bất giác ngước mắt lên nhìn anh.

Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt ấy, cô không khỏi ngẩn ngơ.

Mạc Thiếu Thương đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, vô cùng tập trung, thậm chí còn toát lên một sự say mê b*nh h**n và khao khát chiếm hữu tột độ, như muốn hút trọn cô vào trong, dìm cô vào vùng biển xanh đen không đáy ấy, cùng anh rơi xuống vực thẳm...

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Chưa đầy hai giây sau, đôi mắt xanh đen ấy đã trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày, thấp thoáng một nụ cười cực kỳ mờ nhạt.

Mạc Thiếu Thương mỉm cười, dịu dàng nhắc nhở cô: "Móc ngoéo nào."

Ôn Ý Nùng giật mình tỉnh lại, khẽ mím môi, chưa kịp suy nghĩ sâu xa về sự thay đổi ánh mắt của người đàn ông, đã lẩm nhẩm: "Móc ngoéo đóng dấu, một trăm năm, không được đổi thay."

Hai ngón út ngoắc chặt vào nhau.

Như thể đang ký kết một bản khế ước vĩnh hằng.

Gió đêm hiu hiu thổi, mái tóc mềm mại của cô gái bay bay trong gió, mang theo cái lạnh vương vấn quấn lấy mu bàn tay Mạc Thiếu Thương, và cũng quấn lấy trái tim anh.

Anh buông tay ra, một lần nữa kéo cô vào lòng.

Cúi đầu, một nụ hôn in lên trán cô.

Sau đó anh nhắm mắt lại, giọng nói khàn đặc, b*nh h**n và say đắm lẩm bẩm một mình: "Ôn Ý Nùng, em là của anh rồi."

Nữ yêu tinh trong mộng của anh, báu vật anh yêu thích không nỡ buông tay, vị thần mà anh nguyện dùng cả máu thịt và sinh mạng để phụng dưỡng.

Cuối cùng.

Cũng là của anh rồi.

Đêm đã về khuya.

Tại một căn hộ cao cấp trên tầng thượng ở trung tâm Kinh Hải, không một ngọn đèn nào được bật lên, cả căn phòng chìm trong bóng tối.

Bùi Tây Châu đứng trước cửa sổ sát đất, phóng tầm mắt xuống cảnh đêm rực rỡ dưới chân. Ánh đèn của vạn nhà như dòng ngân hà tuôn chảy, dòng xe cộ hối hả qua lại trên đường phố, tạo thành những dải ánh sáng chuyển động không ngừng.

Anh ta đứng trong bóng tối, hệt như một bức tượng điêu khắc hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Một lát sau.

Anh ta quay người bước về phía phòng làm việc.

Cánh cửa gỗ nguyên khối khép lại trong câm lặng, Bùi Tây Châu tiện tay bật chiếc đèn bàn trên bàn làm việc. Ánh sáng vàng vọt chỉ đủ soi rọi một góc nhỏ, chia khuôn mặt thanh tú của anh ta thành hai nửa sáng tối rõ rệt.

Bùi Tây Châu ngồi xuống ghế, trầm ngâm vài giây rồi cúi người, mở ngăn kéo dưới cùng đã bị khóa.

Vài tập tài liệu ố vàng cùng vài bức ảnh hiện ra trước mắt Bùi Tây Châu.

Anh ta đưa tay lấy từng thứ một ra, trải đều trên bàn.

Trên cùng là một bức ảnh cũ kỹ, úa vàng. Nhân vật chính trong ảnh là một đôi vợ chồng trẻ, người đàn ông mặc âu phục lịch lãm, nét mặt nho nhã, người phụ nữ dáng vẻ mảnh mai, diện chiếc váy liền họa tiết hoa nhí, nụ cười dịu dàng, đoan trang. Cặp vợ chồng đứng kề vai nhau dưới ánh mặt trời, trên tay bế một đứa trẻ sơ sinh còn đang quấn tã.

Nhìn chằm chằm bức ảnh không cảm xúc trong vài giây, Bùi Tây Châu cầm tập tài liệu thứ hai lên.

Đây là bản báo cáo điều tra tai nạn từ nhiều năm trước. Trang giấy đã ngả màu, mép giấy hơi quăn, thậm chí nét mực in cũng bắt đầu phai nhạt. Thế nhưng, từng câu chữ trong bản báo cáo vẫn hiện lên rõ mồn một, như dao khắc, như búa tạc giáng thẳng vào tim anh ta.

Ánh mắt lướt nhanh qua những cụm từ như "mất lái", "rơi xuống vách núi", "tử vong tại chỗ", Bùi Tây Châu siết chặt những ngón tay, trang giấy bị vò nát, phát ra âm thanh sột soạt khe khẽ.

Cầm tập tài liệu thứ ba lên.

Một bản hợp đồng thương mại đã cũ, ngày ký kết là ba tháng trước khi bố mẹ anh ta gặp nạn. Ở phần bên B của bản hợp đồng, bốn chữ "Tập đoàn Mạc thị" hiện lên rõ ràng, đập vào mắt anh ta.

Những điều khoản thương mại tưởng chừng như bình thường lại chi chít, đan xen, ẩn chứa bên dưới là một cái bẫy đủ sức khiến nhà họ Bùi phá sản.

Trong lúc thất thần, Bùi Tây Châu nhớ lại lời nói của gã người Ý nọ.

"Bố mẹ cậu đã phát hiện ra hành vi làm ăn mờ ám của Mạc thị và chuẩn bị tố giác. Vậy nên họ phải chết."

"Cậu thực sự nghĩ rằng, vụ tai nạn giao thông đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn sao?"

...

Bùi Tây Châu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Sau đó, anh ta tiếp tục lật giở những tài liệu đã thuộc nằm lòng này, mỗi lần lật sang trang mới, sự hận thù trong ánh mắt anh lại càng thêm sâu đậm.

Nét chữ của bố, bức ảnh của mẹ, chữ ký bị làm giả trên bản hợp đồng kia, và cả những bản báo cáo điều tra tai nạn được gắn mác "sự cố ngoài ý muốn"...

Không biết bao lâu trôi qua, Bùi Tây Châu sắp xếp lại toàn bộ tài liệu, cất gọn vào ngăn kéo, rồi rũ mắt xuống, tĩnh lặng nhìn những sự thật đang say ngủ trong góc tối không ai hay biết này.

Đúng lúc đó, một khuôn mặt chợt hiện lên trong tâm trí anh ta.

Một khuôn mặt trẻ trung, kiều diễm và quyến rũ.

Sau đó, anh ta lại nhớ đến ánh mắt mà Mạc Thiếu Thương dành cho khuôn mặt ấy.

Cực đoan, si mê, tràn đầy khao khát chiếm hữu, giống như một người thợ săn đang khóa chặt con mồi, giống như một nhà sưu tập đang thèm khát món bảo vật mà mình luôn mơ ước, lại giống như một kẻ điên đang khao khát liều thuốc giải độc duy nhất có thể giúp mình tỉnh táo.

Mạc Thiếu Thương rất thích cô.

Không, có lẽ dùng từ khác sẽ chính xác hơn.

Si mê.

Một sự si mê b*nh h**n, điên cuồng, ngấm sâu vào tận xương tủy.

Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Bùi Tây Châu khẽ bật cười thành tiếng.

"Mạc Thiếu Thương..."

Anh ta lẩm bẩm cái tên này, từng chữ, từng chữ một, nhai đi nhai lại vô số lần, "Anh rất thích cô ấy phải không."

Sau đó, Bùi Tây Châu ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt ra màn đêm xa xăm, tĩnh mịch ngoài cửa sổ, khóe miệng từ từ vẽ nên một nụ cười u ám.

"Đoán xem."

"Nếu cô ấy biết bản chất thật sự của anh là một con quái vật, cô ấy sẽ làm gì?"

Thật là k*ch th*ch và đáng mong chờ...

Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang vọng mãi trong không gian phòng làm việc tĩnh mịch, cuối cùng bị bóng đêm nuốt chửng hoàn toàn.

Bóng đêm tàn tạ, bầu trời bắt đầu hửng sáng, để lộ ra một màu trắng nhờ nhờ như bụng cá.

Ánh ban mai xuyên qua cửa kính sát đất tràn vào phòng ngủ, nhuộm căn phòng thành một sắc vàng óng ả, ấm áp.

Ôn Ý Nùng giơ tay dụi mắt, lơ mơ tỉnh giấc.

Gần như ngay giây đầu tiên khi tâm trí khôi phục lại, cô đã lập tức nhớ đến chuyện tối qua vừa mới xác nhận quan hệ yêu đương với Mạc Thiếu Thương.

Trái tim lại một lần nữa đập thình thịch, mất kiểm soát.

Ôn Ý Nùng kéo chăn trùm kín mặt, lầm bầm trong cổ họng như một con thú nhỏ, tự ép bản thân không được nghĩ ngợi lung tung nữa, vội vàng tung chăn ngồi dậy.

Đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, sửa soạn qua loa một chút.

Cô liền sang phòng bên cạnh để đón Eric.

Cậu nhóc đã thức giấc, đang ôm một chú mèo bông ngồi ngẩn ngơ trên giường. Thấy Ôn Ý Nùng bước vào, bé chớp chớp mắt, ánh mắt giao nhau với Ôn Ý Nùng trong giây lát rồi nhanh chóng lảng đi, ánh nhìn trống rỗng hướng về phía khác.

"Chào buổi sáng nhé, bé cưng Eric đáng yêu của cô." Ôn Ý Nùng cúi người xuống, nhẹ nhàng xoa đầu bé, giọng nói vô cùng dịu dàng, "Nào, chúng ta xuống lầu ăn sáng thôi."

Nói xong, cô dắt tay bé Eric, dẫn bé ra khỏi phòng trẻ em.

Trong phòng ăn, bữa sáng đã được dọn sẵn.

Một ly sữa ấm, món trứng rán vàng ươm, và cả món bánh kếp việt quất mà dạo gần đây Eric rất thích.

Ôn Ý Nùng ngồi xuống cạnh Eric, cố gắng hướng dẫn cậu bé tự bóc vỏ trứng.

"Nào Eric, chúng ta thử tự bóc xem sao nhé?"

Vừa nói, Ôn Ý Nùng vừa gắp quả trứng luộc đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt Eric, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, giúp cậu điều chỉnh lực để đập vỡ vỏ trứng.

Eric bắt chước một cách vụng về, đập đập gõ gõ.

Cuối cùng, vỏ trứng vỡ vụn vương vãi khắp bàn, nhưng bên trong đã lộ ra lớp lòng trắng trứng mềm mịn, tươi ngon.

"Giỏi quá!" Ôn Ý Nùng làm mặt hề khen ngợi, vỗ tay reo hò, rồi khựng lại nửa giây, dò xét nói tiếp, "Eric à, hôm nay chúng ta cũng sẽ ra ngoài chơi với các bạn khác đấy nhé."

Eric đang chật vật bóc vỏ trứng, nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì. Không biết là do phản xạ bài xích tự nhiên, hay là vì bé hoàn toàn không hiểu ý cô nói.

Ôn Ý Nùng cũng không vội, mỉm cười hiền hậu, đưa ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ lên chiếc mũi nhỏ xinh của cậu bé.

"Không sao đâu, cô sẽ luôn ở bên cạnh con."

Hai cô trò đang vừa tương tác vừa ăn sáng, thì ngay lúc này, một tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sảnh thang máy.

Ôn Ý Nùng quay đầu nhìn.

Một bóng dáng cao ráo, thon dài đang chầm chậm bước tới.

Mạc Thiếu Thương diện một bộ vest xanh sẫm, kết hợp cùng chiếc cà vạt họa tiết chìm cùng tông màu. So với bộ âu phục đen tuyền thường ngày, trang phục này mang lại cảm giác thoải mái hơn hẳn, khiến toàn bộ con người anh toát lên vẻ quý phái, thư thái, lại pha thêm chút lười biếng, bất cần.

Ôn Ý Nùng hơi giật mình.

Chỉ trong chớp mắt, hình ảnh nụ hôn nồng cháy dưới màn pháo hoa đêm qua lại hiện về rõ mồn một. Cô thấy hơi bối rối, hai vành tai nóng râm ran, mất một lúc mới dám hít sâu một hơi đứng lên, cố gắng dùng giọng điệu tự nhiên nhất, mỉm cười chào hỏi: "Chào buổi sáng, Mạc tiên sinh."

Nói rồi, như sực nhớ ra điều gì, cô vội vàng giải thích thêm: "À, tôi tưởng anh không có ở trang viên nên không đợi anh ăn sáng cùng, thật sự xin lỗi..."

"Cô Ôn không cần phải câu nệ thế đâu." Mạc Thiếu Thương thản nhiên ngắt lời cô, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô một thoáng, rồi nhanh chóng lảng đi, "Ngồi đi."

Mọi hành động đều diễn ra một cách bình tĩnh, chừng mực, không để lộ bất cứ kẽ hở nào.

Vốn dĩ Ôn Ý Nùng còn lo lắng, sợ người này sẽ quên béng mất cái giao ước "yêu đương bí mật" đêm qua, nhưng thấy Mạc Thiếu Thương xử sự như vậy, tảng đá đè nặng trong lòng cô cuối cùng cũng được dỡ bỏ. Cô gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Ba người cùng nhau dùng bữa.

Không hiểu là do khí chất quá mức uy nghiêm, bức người của Mạc Thiếu Thương, hay vì một lý do nào khác, mà từ lúc anh xuất hiện, bầu không khí trong phòng ăn dường như lạnh đi vài độ, ngay cả sự ấm áp của tia nắng hắt vào từ cửa sổ cũng nhạt nhòa hẳn.

Ôn Ý Nùng buộc lòng phải gạt bỏ những xao động đang lan tỏa trong lòng, tiếp tục chú tâm tương tác với bé Eric.

Cô xúc một thìa bánh kếp, đưa đến miệng Eric. Cậu nhóc ngoan ngoãn há miệng ăn, khóe môi dính chút mứt việt quất. Ôn Ý Nùng cầm khăn ăn lên, nhẹ nhàng lau sạch cho bé, động tác vô cùng tự nhiên và ân cần, hệt như làn gió xuân lướt nhẹ qua mặt hồ tĩnh lặng.

Đúng lúc này, Eric cầm ngược chiếc thìa nhỏ, cố gắng xúc một thìa yến mạch sữa, dáng vẻ vụng về, loay hoay mãi mà không tài nào đưa được vào miệng. Nhận thấy sự lúng túng của cậu bé, Ôn Ý Nùng vội vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Eric, ân cần chỉnh lại cách cầm thìa cho cậu bé.

"Đúng rồi, như thế này... Đừng vội, cứ từ từ thôi."

Trong phòng ăn ngập tràn ánh nắng dìu dịu, cô gái ngồi nghiêng người, khẽ khàng thủ thỉ với cậu bé, ánh mắt cong cong, khóe môi hé mở nụ cười, cả người như được phủ lên một lớp ánh sáng vàng ấm áp.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương tĩnh lặng, lặng lẽ quan sát một lớn một nhỏ trước mặt.

Cứ như đang xem hai con vật ăn cỏ vậy.

Đứa nhỏ ngốc nghếch học cách ăn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt xanh biếc trong veo ngơ ngác nhìn quanh một vòng, rồi lại tiếp tục cắm cúi ăn. Còn người lớn thì dịu dàng, kiên nhẫn, nụ cười trên môi tựa như ánh nắng chan hòa, đủ sức làm tan chảy cả những lớp băng lạnh giá nhất.

Anh cứ thế, vừa lặng lẽ dùng bữa, vừa âm thầm quan sát hai người họ.

Đáy mắt lạnh lẽo, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Chẳng bao lâu sau, Mạc Thiếu Thương bất chợt lên tiếng: "Đúng rồi."

Vừa nghe thấy câu này, Ôn Ý Nùng lập tức quay đầu lại, đôi mắt to tròn, sáng lấp lánh như hai viên đá vỏ chai ngâm trong dòng suối trong vắt, tò mò nhìn anh, chờ đợi anh nói tiếp.

"Nếu tôi nhớ không lầm," Mạc Thiếu Thương nói, "Eric hôm nay có một tiết học giao tiếp xã hội phải không?"

"Dạ, đúng rồi thưa Mạc tiên sinh." Ôn Ý Nùng gật đầu, đáp, "Ăn sáng xong, tôi và dì giúp việc sẽ đưa Eric ra ngoài ạ."

Mạc Thiếu Thương cúi mắt xuống, nhấp một ngụm cà phê, "Biết rồi."

Ôn Ý Nùng hơi ngẫm nghĩ, cho rằng anh muốn biết tiến trình của lớp học giao tiếp xã hội của Eric, liền nói thêm: "Anh yên tâm, nếu anh muốn biết biểu hiện của Eric trên lớp, sau giờ học tôi sẽ đưa sổ ghi chép cho anh xem."

"Không cần đâu."

"Dạ?" Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt đầy vẻ khó hiểu.

Không cần? Nghĩa là sao?

Mạc Thiếu Thương khẽ ngước mắt lên, đôi mắt màu xanh đen nhìn cô đăm đăm, giọng điệu nhàn nhạt: "Tôi sẽ đi cùng hai người."

Trung tâm phục hồi chức năng dành cho trẻ em Tinh Kiều.

Trong phòng trị liệu bằng phương pháp Sensory Integration vẫn là bốn gương mặt quen thuộc. Ngoài Eric còn có ba học sinh khác chạc tuổi nhau, cả nhóm ngồi thành vòng tròn quanh chiếc bàn vuông nhỏ, tiếp tục luyện tập các kỹ năng tương tác xã hội cơ bản.

"Các bạn nhỏ ơi, nhìn xem, cô có một quả bóng này." Ôn Ý Nùng cầm trên tay một quả bóng mềm mại, tươi cười thân thiện, rồi cô vươn tay, nhẹ nhàng lăn quả bóng về phía một cậu bé ngồi đối diện, "Wow, đến lượt con rồi! Con lăn quả bóng cho bạn nhỏ ngồi cạnh đi, được không nào?"

Cậu bé đó ngơ ngác, nhưng vẫn nhận lấy quả bóng, bắt chước động tác của Ôn Ý Nùng, lăn quả bóng về phía Eric ngồi bên cạnh.

Eric nhìn quả bóng đang lăn về phía mình, cả người hơi cứng đờ lại, không hề chủ động đưa tay ra đỡ. Cậu bé cúi gằm mặt xuống, thẫn thờ nhìn quả bóng lăn ngày càng gần, cho đến khi nó chạm vào đầu gối thì mới dừng lại.

Nụ cười trên khuôn mặt Ôn Ý Nùng không hề giảm bớt, cô không mắng mỏ, cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Vài giây sau.

Eric thử vươn tay ra, những ngón tay nhỏ xíu trắng trẻo khẽ nhấc lên, thử chạm vào quả bóng da ở dưới chân.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Ôn Ý Nùng lập tức vỗ tay hoan hô, ánh mắt cong lên thành một nụ cười rạng rỡ đầy khích lệ: "Giỏi quá Eric ơi! Siêu phàm quá! High five nào!"

Ánh mắt Eric đảo đi đảo lại, rồi đưa tay đập nhẹ vào lòng bàn tay cô.

Trò chơi lại tiếp tục.

Ôn Ý Nùng hoàn toàn đắm chìm vào công việc, sự chú ý của cô luôn tập trung cao độ vào đám trẻ. Thế nhưng chẳng hiểu sao, từ một lúc nào đó, cô bắt đầu cảm nhận được điều gì đó bất thường.

Cảm giác như có một ánh mắt từ ngoài cửa sổ xuyên vào, tựa như một tấm lưới nhện vô hình, từng chút, từng chút một siết chặt lấy cô.

Thực chất như đang bám lấy sống lưng cô, thu lại, trói buộc, kìm kẹp. Từ gáy đến bả vai, từ vòng eo đến hõm gối.

Mỗi tấc da thịt bị ánh mắt ấy lướt qua đều như bị rắn độc l**m láp, mang đến một cơn rùng mình sởn gai ốc.

"..." Gần như theo bản năng, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong hành lang đầy ắp học sinh, phụ huynh đang chờ phục hồi chức năng và những giáo viên đang trao đổi với phụ huynh.

Không có gì bất thường cả.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, trực giác của Ôn Ý Nùng lại mách bảo rằng, ánh mắt đó vẫn đang dõi theo cô, và chưa từng rời đi.

Vài phút sau, tiếng chuông reo lên, leng keng, leng keng.

Đã đến giờ nghỉ giải lao.

Dì bảo mẫu bước vào lớp, cùng Eric chơi đồ chơi. Bận rộn suốt nửa buổi, Ôn Ý Nùng cũng thấy hơi mệt. Cô đứng dậy, chào dì bảo mẫu một tiếng rồi vặn vẹo cái cổ và cổ tay đang mỏi nhừ, ra khỏi lớp đi về phía nhà vệ sinh.

Bước ra từ nhà vệ sinh, cô nhìn dáo dác khắp hành lang.

Vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu.

Lạ thật...

Ông chủ của cô hôm nay cố ý bảo sẽ cùng Eric đi học lớp kỹ năng xã hội, đi cùng hai cô trò đến tận Tinh Kiều. Nhưng bây giờ anh đang ở đâu?

Lẽ nào chê việc quan sát trẻ con học quá tẻ nhạt nên đã đi trước rồi?

Nhưng ít ra cũng phải báo cho cô một tiếng chứ...

Đang lúc nghi ngờ, Ôn Ý Nùng cúi đầu, rút điện thoại ra định gọi cho Mạc Thiếu Thương.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, một lực đạo vô cùng mạnh mẽ bỗng dưng ập tới.

Một bàn tay tóm chặt lấy cổ tay cô, rồi kéo tuột cô vào một căn phòng nghỉ bên cạnh.

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.

Chăm sóc trẻ em đặc biệt là một công việc cực kỳ tiêu hao sức lực. Rất nhiều phụ huynh vì phải trông chừng con cái nên ngày đêm đều không được ngủ ngon giấc. Phòng nghỉ này được bố trí nhằm tạo không gian cho phụ huynh chợp mắt lấy lại sức trong khoảng thời gian con cái đang học.

Vô cùng tinh tế và chu đáo.

Cũng chính vì lý do này, căn phòng này được thiết kế với khả năng cách âm và cản sáng tuyệt đối.

Kéo kín rèm lại.

Toàn bộ không gian chìm vào bóng tối dày đặc, không một tia sáng lọt vào.

Ví dụ như lúc này đây.

Trong màn đêm, khuôn mặt Ôn Ý Nùng đỏ bừng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Cơ thể cô bị bóng dáng cao lớn của người đàn ông đè ép vào tường, hai cổ tay mảnh mai bị khóa chặt trên đỉnh đầu, ngay cả đôi môi cũng bị một bàn tay lớn bịt kín.

Chẳng thể phát ra một âm thanh nào.

Xung quanh tối om, cô không thể nhìn rõ khuôn mặt đối phương, nhưng lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc của tuyết tùng và sương giá, vừa thân quen lại mang đến cảm giác nguy hiểm khôn tả.

Là anh.

"Ưm..."

Ôn Ý Nùng cố gắng giãy giụa, đôi mắt mở to hoảng hốt.

Anh đang làm cái gì thế này?

Ngay lúc đó, một hơi thở thanh lạnh, hơi lạnh phả vào vành tai nhạy cảm của cô.

Giây tiếp theo, giọng nói của người đàn ông vang lên sát bên tai, trầm ấm, pha chút khàn khàn đầy quyến rũ, một sự gợi cảm đến khó tin. Tiếng Ý trầm bổng, tinh tế, vừa như lời nỉ non của những đôi tình nhân, lại vừa như tiếng gầm gừ dịu dàng của loài dã thú:

"Non fare rumore, e non ti preoccupare. È solo che all'improvviso ho una gran voglia di baciarti."

Đừng làm ồn, cũng đừng sợ hãi hay lo lắng. Bé cưng à, chỉ là tự nhiên anh rất muốn hôn em thôi.

[Lời tác giả] Mạc Mạc: Vợ ơi, cho anh hôn một cái đi mà [Đáng thương]