Chương 4 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Ôn Ý Nùng kinh ngạc mở to hai mắt.

Hóa ra người nhắn tin với cô qua điện thoại mấy ngày nay không phải là Trợ lý Lâm, mà chính là vị Mạc tiên sinh này sao?

Vài chữ nhẹ bẫng thốt ra từ miệng anh lại tựa như một trận cuồng phong bão táp ập tới. Lực sát thương quá mạnh khiến máu trong người Ôn Ý Nùng như đông cứng lại trong tích tắc, cả người cô tê rần.

Cô đã gửi những tin nhắn gì cho số điện thoại đó vậy?

Ôn Ý Nùng cố ép bản thân phải giữ bình tĩnh, đồng thời não bộ hoạt động hết công suất, lùng sục lại mọi ký ức.

Cô từng hỏi xem bé Eric có bị dị ứng thực phẩm hay không, từng xác nhận lại xem mức lương có thực sự gấp ba lần bình thường không, và dường như... cô còn lén lút phàn nàn rằng Mạc tiên sinh trông rất dữ tợn nữa...

Trời ơi đất hỡi.

Nhớ lại dòng tin nhắn mỉa mai chí mạng đó, Ôn Ý Nùng tức thì tối sầm mặt mũi. Chẳng hiểu lúc trước cô bị đứt dây thần kinh nào mà lại đi gửi cái tin nhắn ngu ngốc đó chứ!

Giờ thì hay rồi.

Sướng miệng nhất thời, nhục nhã muôn đời.

Cái tin nhắn nói xấu sau lưng lại được gửi thẳng đến chính chủ. Giá mà anh không nhìn thấy thì còn đỡ, lỡ mà anh ta đã xem rồi, thì sau này cô biết giấu mặt đi đâu để đối diện với anh đây...

Càng nghĩ, Ôn Ý Nùng càng thấy hoang mang, càng thấy xấu hổ muốn đào hố chui xuống đất.

Hai gò má trắng ngần của cô nóng bừng lên như bị lửa đốt, hai vành tai cũng đỏ ửng. Cô chỉ hận không thể "bùm" một tiếng biến thành một làn khói trắng, bốc hơi ngay lập tức khỏi chiếc xe này.

Giữa lúc Ôn Ý Nùng đang đỏ mặt tía tai, chân tay luống cuống không biết làm sao, giọng nói của Trợ lý Lâm lại một lần nữa vang lên, kéo tuột tâm trí cô từ biển sâu xấu hổ trở về với thực tại.

"Cô giáo Ôn, thông tin liên lạc của cô là gì vậy?" Lâm Khác lên tiếng nhắc nhở.

Nghe thấy tiếng gọi, Ôn Ý Nùng lúc này mới như người vừa tỉnh mộng. Cô hoàn hồn lại, hai má vẫn còn nóng rực, lắp bắp đọc ra một dãy số.

Trợ lý Lâm ghi chép cẩn thận, sau đó lại hỏi thêm một vài thông tin cá nhân cơ bản khác.

Ôn Ý Nùng đều ngoan ngoãn phối hợp trả lời.

Một lúc sau, Lâm Khác lưu lại hồ sơ, rồi giải thích với cô: "Cô giáo Ôn cứ yên tâm, những thông tin cá nhân mà cô cung cấp sẽ chỉ được dùng cho mục đích đăng ký nhân sự. Chúng tôi sẽ bảo mật tuyệt đối, quyền riêng tư của cô sẽ không gặp bất kỳ rủi ro nào."

"Làm phiền anh rồi." Ôn Ý Nùng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo trên môi.

Đoạn hội thoại vừa dứt, không gian trong xe lại chìm vào im lặng.

Nếu như ban nãy Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy hơi gò bó, thì ngay lúc này đây, cảm giác của cô hoàn toàn có thể dùng bốn chữ "đứng ngồi không yên" để hình dung.

Trong lòng cô như có mười lăm chiếc thùng đang múc nước, cứ lên xuống thình thịch, nhịp tim cũng đập nhanh liên hồi.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Cô ôm chặt chiếc bình giữ nhiệt chứa đầy canh gà trong lòng, lén lút hít vào thở ra, cố gắng bình ổn lại tâm trạng, lưng cũng ưỡn thẳng tắp.

Thỉnh thoảng, vì không kìm nén được sự tò mò, cô lại len lén liếc mắt nhìn sang phía bên trái.

Kể từ sau khi thốt ra câu "người liên lạc với cô là tôi", Mạc Thiếu Thương không hề hé răng thêm nửa lời.

Anh có vẻ như thực sự đang mệt mỏi. Tấm lưng tựa hờ hững vào thành ghế một cách tao nhã, đôi mắt lại một lần nữa nhắm nghiền. Chiếc kính gọng vàng không biết đã được tháo ra từ lúc nào, đang nằm gọn trong tay anh với một tư thế vô cùng tùy ý và lỏng lẻo.

Ôn Ý Nùng cẩn trọng quan sát đối phương.

Người đàn ông này toát ra một thứ khí chất cực kỳ đặc biệt.

Khí tràng của anh vô cùng sắc bén, mang tính xâm lược cực mạnh, nhưng trong từng cử chỉ, điệu bộ lại luôn toát lên một sự điềm nhiên, hờ hững, như thể mọi ồn ào, biến động của thế giới xung quanh mãi mãi chẳng liên quan gì đến anh.

Cả người anh toát lên vẻ cao quý nhưng lại lạnh lùng, điềm tĩnh nhưng lại u ám, hệt như một vùng biển sâu thẳm, bề ngoài tưởng chừng như không một gợn sóng, nhưng bên dưới lại ẩn chứa vô vàn hiểm nguy rình rập.

Dòng thời gian trong khoảnh khắc này dường như trôi chậm lại.

Ôn Ý Nùng thu hồi ánh mắt, cố gắng điều chỉnh lại tư thế ngồi. Cô rón rén hết sức, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động lớn nào.

So với lúc Mạc Thiếu Thương đang tỉnh táo, cô thực sự mong anh cứ ngủ say đi thì tốt hơn.

Cô sợ phải đối diện với ánh nhìn từ đôi mắt màu xanh đen sâu thẳm kia.

Suốt quãng đường còn lại, không ai nói với ai lời nào.

Vài phút sau, chiếc Aston Martin lướt qua cánh cổng sắt chạm trổ hoa văn tinh xảo, chầm chậm tiến vào con đường nội bộ của Trang viên Mạc thị.

Mặc dù không biết Mạc Thiếu Thương làm nghề gì, nhưng Ôn Ý Nùng có thể nhìn ra được, vị chủ nhà của mình là một người đàn ông vô cùng bận rộn.

Xe vừa dừng hẳn trước sảnh chính của biệt thự, đã có hai người đàn ông ngoại quốc mặc vest đen chỉnh tề nhanh chóng bước tới đón tiếp.

Hai người ngoại quốc vóc dáng cao lớn này rõ ràng đã đứng đợi từ lâu. Vừa nhìn thấy Mạc Thiếu Thương, họ lập tức tiến lại gần báo cáo công việc. Trong lời nói loáng thoáng nhắc đến những cụm từ như "năng lượng mới", "hàng không vũ trụ", thái độ và lời lẽ vô cùng cung kính, kính cẩn.

Trong suốt quá trình đó, nét mặt Mạc Thiếu Thương vẫn lạnh nhạt, dửng dưng, thỉnh thoảng mới đáp lại vài tiếng.

Đợi hai người ngoại quốc kia báo cáo xong, anh hơi xua tay, ra hiệu cho họ vào phòng trà đợi trước.

Hai người nọ lập tức ôm tài liệu quay người rời đi.

Ngôn ngữ mà mấy người họ sử dụng để giao tiếp mang rất nhiều nguyên âm, thỉnh thoảng lại xen lẫn những âm uốn lưỡi, rõ ràng không phải là tiếng Trung hay tiếng Anh.

Thật tình cờ, hồi đại học Ôn Ý Nùng có học thêm một ngôn ngữ phụ, thế nên cô ngay lập tức nhận ra, bọn họ đang nói tiếng Ý.

Và cũng chính trong khoảnh khắc này, Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, cuối cùng cũng chậm chạp nhận ra một sự thật.

Eric là con lai, mà thằng bé lại là cháu ruột của Mạc Thiếu Thương...

Ôn Ý Nùng bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện.

Thảo nào ngũ quan của anh lại sâu thẳm, sắc nét đến vậy, lại còn toát lên vài phần hoang dã, nguyên thủy đầy sắc bén... Hóa ra anh cũng mang trong mình một phần dòng máu châu Âu.

Ôn Ý Nùng đang mải mê suy nghĩ trong lòng.

Đúng lúc này, bóng lưng cao lớn, thẳng tắp kia hơi xoay người lại, chỉ vài sải bước đã đứng sừng sững ngay trước mặt cô. Đôi mắt màu xanh đen khẽ rủ xuống, bình thản nhìn cô.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp lại khiến hơi thở của Ôn Ý Nùng thoáng chốc ngưng trệ.

Lúc trước người này chỉ ngồi hoặc tựa lưng, cô nhìn ra được anh có dáng người cao ráo, cũng đã thầm ước lượng chiều cao của anh trong đầu.

Nhưng cho đến tận bây giờ, khi anh đứng sừng sững, sừng sững ngay trước mắt, cô mới nhận ra anh không chỉ cao bình thường.

Mà giống hệt như một ngọn núi trầm mặc và đầy nguy hiểm.

Ôn Ý Nùng nhìn thẳng tới trước, ánh mắt lại chỉ vừa vặn ngang với bờ vai rộng lớn, cứng cỏi của anh. v*m ng*c và tấm lưng rộng lớn của anh che khuất toàn bộ tầm nhìn của cô. Một luồng áp lực mạnh mẽ, sắc bén ập đến, khiến cơ thể mỏng manh của cô bỗng chốc trở nên yếu ớt, dễ vỡ.

Cô đứng lọt thỏm trong cái bóng đen mà anh phủ xuống, cảm giác như chỉ cần anh tiến thêm nửa bước nữa, cô sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn.

Sự chênh lệch về chiều cao và thể hình đè nặng lên người cô, hòa quyện với thứ khí tràng đầy tính xâm lược tỏa ra từ người đàn ông, khiến đầu ngón tay Ôn Ý Nùng run rẩy, nhịp tim loạn nhịp.

Cô lùi lại nửa bước theo bản năng.

Mạc Thiếu Thương: "Tôi có chút việc bận. Quản gia sẽ đưa cô lên phòng."

"Vâng." Ôn Ý Nùng vội vàng gật đầu, "Mạc tiên sinh cứ làm việc đi ạ."

Mạc Thiếu Thương lại nói: "Trong phòng ngủ đã chuẩn bị sẵn một số đồ dùng sinh hoạt, có thể chưa được đầy đủ lắm. Cô thiếu thứ gì cứ nói với quản gia, họ sẽ giải quyết."

Ôn Ý Nùng tiếp tục gật đầu: "Tôi biết rồi ạ, cảm ơn Mạc tiên sinh."

Khuôn mặt xinh đẹp, dịu dàng của cô gái trẻ kề ngay sát gang tấc. Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn khuôn mặt ấy, rồi ánh mắt khẽ trượt xuống, bất động thanh sắc lướt qua đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo đang ôm khư khư chiếc bình giữ nhiệt của cô.

"Tối nay cô giáo Ôn muốn ăn gì?" Mạc Thiếu Thương hỏi.

Câu hỏi này dường như nằm ngoài dự đoán của cô gái.

Cô hơi ngẩn ra, chớp chớp hàng mi dài nhìn anh, đôi mắt trong veo ngân ngấn sương mù, vẻ mặt ngơ ngác, ngây thơ như một chú hươu con.

"Tôi..." Ôn Ý Nùng không hiểu tại sao anh lại hỏi như vậy. Sự việc bất ngờ khiến cô buột miệng trả lời mà chẳng kịp suy nghĩ, "Tôi ăn gì cũng được ạ."

Nhận được câu trả lời này, Mạc Thiếu Thương khẽ gật đầu một cái cực nhẹ, "Tôi xin phép."

"Chào anh." Ôn Ý Nùng vô thức vẫy vẫy tay.

Mạc Thiếu Thương quay người rời đi.

Trợ lý Lâm cũng bước theo sau.

Tài xế xách chiếc vali hành lý từ trên xe xuống. Ôn Ý Nùng vừa cất lời cảm ơn xong, quay đầu lại đã nhìn thấy một ông lão lạ mặt.

Ông lão trạc năm sáu mươi tuổi, mái tóc điểm sương được chải chuốt gọn gàng ra phía sau. Trên người ông khoác một bộ âu phục sẫm màu cắt may vừa vặn, để lộ cổ áo sơ mi trắng tinh tươm, phẳng phiu. Mặc dù đã có tuổi, nhưng lưng ông vẫn thẳng tắp, không hề có chút gù còng nào. Khuôn mặt ông có vẻ hơi nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo và điềm tĩnh, toát lên một thứ uy quyền đặc trưng của người lớn tuổi.

"Cô giáo Ôn, chào mừng cô đã đến." Ông lão cất lời.

"Chào ông ạ."

"Tôi là quản gia ở đây, cô cứ gọi tôi là chú Hành." Quản gia Hành nhận lấy chiếc vali từ tay Ôn Ý Nùng, mỉm cười nói, "Những việc cần dặn dò thì tiên sinh đã dặn dò cả rồi. Đi thôi, để tôi đưa cô lên phòng."

"Làm phiền chú Hành rồi ạ."

Nhìn bề ngoài quản gia Hành có vẻ nghiêm túc, ít nói cười, nhưng khi tiếp xúc thực tế lại vô cùng hiền từ, hòa ái.

Trên đường theo chú Hành về phòng, Ôn Ý Nùng bắt chuyện rôm rả với ông.

Sau khi quen thân hơn đôi chút, hệ thần kinh đang căng như dây đàn của cô cũng dần được nới lỏng. Cô buột miệng hỏi: "À chú Hành ơi, bình thường chú cũng sống ở đây luôn ạ?"

"Ừm. Ngoài tôi ra, còn có những nhân viên khác nữa."

Chú Hành đáp xong, dừng lại một nhịp rồi bổ sung thêm, "Nhưng cô giáo Ôn cứ yên tâm. Chúng tôi chỉ xuất hiện khi cần thiết thôi. Bình thường, cô sẽ không cảm nhận được sự tồn tại của chúng tôi đâu. Chúng tôi chỉ ở đây để mang lại sự tiện lợi cho cuộc sống của cô, tuyệt đối không làm phiền đến sinh hoạt cá nhân của cô."

Ôn Ý Nùng mỉm cười: "Xem ra mọi người là một đội ngũ rất chuyên nghiệp đấy ạ."

Nghe vậy, khóe môi chú Hành cũng cong lên, khiêm tốn đáp lời: "Chỉ là ai làm tròn bổn phận người nấy thôi."

Chẳng mấy chốc, chú Hành đã dẫn Ôn Ý Nùng bước lên chiếc cầu thang xoắn ốc tuyệt đẹp, đặt chân lên tầng ba của căn biệt thự.

Hành lang hun hút và yên tĩnh, hai bên tường treo những bức tranh trừu tượng mang ý nghĩa sâu xa.

"Cô giáo Ôn, đây là phòng của cô." Vị quản gia chu đáo dừng bước trước một cánh cửa phòng, giọng nói đều đều, ấm áp, "Phòng ngủ của tiểu thiếu gia Eric ở ngay phòng bên cạnh cô."

Ôn Ý Nùng gật đầu: "Vâng ạ."

Chú Hành hơi khựng lại, ánh mắt dường như có ý lướt về phía cuối hành lang ở đầu kia, nói tiếp, "Đằng kia là phòng ngủ của Mạc tiên sinh."

Câu nói nhẹ bẫng như không, nhưng lại tựa như một viên đá nhỏ ném tõm vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Ôn Ý Nùng, gợi lên những gợn sóng lăn tăn.

Cô vô thức đưa mắt nhìn theo hướng nhìn của chú Hành.

Trong không gian hơi mờ tối, cánh cửa gỗ đôi sẫm màu đóng im ỉm, chỉ mang lại một cảm giác bức bối, ngột ngạt.

Trái tim Ôn Ý Nùng bỗng dưng thắt lại khó hiểu, cô vội vàng dời mắt đi.

Giao chìa khóa cho chủ nhân mới của căn phòng xong, chú Hành định quay lưng rời đi.

Đúng lúc này, Ôn Ý Nùng chợt nhớ ra chuyện gì đó, liền vội vàng gọi chú Hành lại.

Chú Hành ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt mang theo sự thắc mắc nhưng vẫn vô cùng ôn hòa: "Cô giáo Ôn còn dặn dò gì thêm sao?"

Ôn Ý Nùng đưa chiếc bình giữ nhiệt mà cô đã khư khư ôm suốt đoạn đường ra, bước tới vài bước, nhỏ giọng nói với chú Hành vài câu.

Nghe xong, chú Hành gật đầu lia lịa, sau đó xách chiếc bình giữ nhiệt rời đi.

Tiếng bước chân xa dần rồi mất hút.

Ôn Ý Nùng đẩy cửa bước vào phòng. Ngay lập tức, một mùi hương thơm thoang thoảng phả vào mặt, có vẻ là sự pha trộn giữa tuyết tùng và linh lan, thanh mát, nhã nhặn, sang trọng mà không hề nồng gắt.

Đưa mắt nhìn quanh, cô thấy căn phòng ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Đồ nội thất chủ yếu mang tông màu trầm ấm. Không gian phòng vô cùng rộng rãi, bao gồm khu vực tiếp khách, khu vực giường ngủ, thậm chí còn có cả một góc làm việc riêng biệt, cách bài trí vô cùng hợp lý.

Ôn Ý Nùng tiến sâu hơn vào trong phòng, tiện tay đẩy một cánh cửa. Cô bất ngờ phát hiện bên trong lại là một căn phòng để quần áo cực kỳ rộng lớn và trống trải, không biết có thể chứa được bao nhiêu bộ cánh nữa.

Điều kiện ăn ở tốt ngoài sức tưởng tượng.

Khóe môi Ôn Ý Nùng khẽ cong lên, cô rất ưng ý với căn phòng này.

Mất một lúc lâu hì hục cất dọn hành lý, cô đứng thẳng dậy vươn vai, vặn vẹo cổ cho đỡ mỏi, rồi thả phịch người xuống sô pha nghỉ ngơi.

Lúc này trời đã nhá nhem tối, ánh hoàng hôn vàng rực hắt qua ô cửa sổ sát đất khổng lồ, in những vệt sáng dài thườn thượt trên sàn nhà.

Ngồi nghỉ một lát, Ôn Ý Nùng định cầm điện thoại nhắn tin báo bình an cho mẹ.

Ai ngờ ngón tay vừa chạm vào màn hình điện thoại, ký ức lại ùa về như bão lũ.

Cô lại nhớ đến chuyện mình lỡ tay gửi tin nhắn than vãn thẳng cho Mạc Thiếu Thương...

Trong nháy mắt, cảm giác nhục nhã xấu hổ lại cuồn cuộn ập tới. Cô vội vàng giơ hai tay lên che kín khuôn mặt đang nóng bừng bừng. Thậm chí đến mấy ngón chân trong giày cũng co quắp lại vì ngượng ngùng.

Nhưng ngay sau đó, đôi tay đang che mặt lại từ từ buông xuống.

Cho đến thời điểm hiện tại, vị chủ nhà của cô trông có vẻ như vẫn bình thường, không hề đả động gì đến chuyện đó cả.

Biết đâu anh chẳng hề nhìn thấy tin nhắn đó?

Hoặc có thể, dù có nhìn thấy đi chăng nữa, anh cũng coi cô như không khí, chẳng đáng để bận tâm hay tốn thời gian để ý tới?

Một cảm giác may mắn le lói nhen nhóm trong lòng cô...

Đột nhiên, "cộc cộc", hai tiếng gõ cửa vang lên.

Tâm trí Ôn Ý Nùng lập tức quay trở lại thực tại. Cô đứng dậy, vội vàng vuốt lại nếp áo cho ngay ngắn, rồi bước ra mở cửa.

Khoảnh khắc nhìn rõ vị khách đứng ngoài cửa, ánh mắt cô chợt khựng lại.

Là Mạc Thiếu Thương.

Trên người anh lúc này chỉ còn độc một chiếc áo sơ mi đen, cà vạt đã được tháo ra, cổ áo hơi hé mở, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc lúc ẩn lúc hiện. Dáng vẻ hờ hững, phóng khoáng này đã làm giảm đi đôi chút sự sắc bén, lạnh lùng của ban ngày, thay vào đó là một vẻ gợi cảm khó cưỡng.

Ánh mắt đằng sau tròng kính gọng vàng lặng lẽ đậu trên khuôn mặt cô.

"Mạc tiên sinh?" Ôn Ý Nùng nín thở, cố đè nén sự rung động mãnh liệt trong lòng, "Anh tìm tôi có việc gì sao?"

"Bữa tối đã chuẩn bị xong rồi."

Mạc Thiếu Thương nói: "Tôi lên mời cô giáo Ôn xuống lầu dùng bữa."

"..."

Lòng bàn tay Ôn Ý Nùng ướt đẫm mồ hôi. Cô vô cùng kinh ngạc khi thấy đích thân anh làm chuyện này, nhưng lại không tiện bộc lộ ra ngoài, chỉ đành nén sự ngỡ ngàng, làm ra vẻ tự nhiên gật đầu đáp, "Vâng ạ."

Cô khép cửa phòng lại, bước theo sau anh.

Hai bóng dáng một trước một sau bước đi trên hành lang tĩnh lặng, tiếng bước chân bị lớp thảm trải sàn dày dặn êm ái nuốt trọn.

Trong lòng Ôn Ý Nùng cứ thấp thỏm không yên, thỉnh thoảng lại lén lút đưa mắt nhìn bóng người phía trước.

Nhìn từ phía sau lưng Mạc Thiếu Thương, những bước chân của anh rất ung dung, tư thái thong dong, dường như chẳng hề có ý định muốn nói chuyện với cô.

Có vẻ như... anh thực sự chỉ lên gọi cô xuống ăn cơm thôi?

Thấy tình hình có vẻ êm xuôi, sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong đầu Ôn Ý Nùng cũng giãn ra đôi chút. Tảng đá nặng trịch đè nặng trong lòng cô cuối cùng cũng từ từ hạ xuống.

Xem ra anh thực sự chưa đọc được cái tin nhắn cô lén nói xấu anh rồi.

Cảm tạ trời đất.

Ôn Ý Nùng thầm ăn mừng trong bụng, cẩn thận và chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Đầu óc thư thả hơn đôi chút, cô rốt cuộc cũng có tâm trạng để ngắm nghía cảnh vật xung quanh.

Nội thất của căn biệt thự này được trang hoàng cực kỳ tỉ mỉ, từng viên gạch, từng họa tiết đều thể hiện sự tài hoa, độc đáo của người thiết kế.

Ôn Ý Nùng đưa mắt nhìn quanh. Đúng lúc sự chú ý của cô đang va phải một bức tượng điêu khắc bằng kim loại đặt trong hốc tường, thì hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, người đàn ông đang đi phía trước bỗng nhiên cất tiếng.

Giọng anh bình tĩnh đến lạ: "Cô giáo Ôn."

Ôn Ý Nùng đang mải ngắm nghía tác phẩm nghệ thuật, nên đáp lời một cách vô thức: "Dạ?"

"Tại sao cô lại nghĩ là tôi trông rất hung dữ?"

"..."